Vì tội cố ý giết người với đầy đủ bằng chứng xác thực, Lục Dụ bị tuyên án tử hình.
Vào ngày trước khi thi hành án, hắn khăng khăng đòi gặp tôi.
"Người gửi thiệp mời cho tôi không phải là Phi Phi, mà là cô, đúng không?"
Ngăn cách bởi tấm kính của phòng thăm nuôi, tôi cầm ống nghe, chỉ im lặng nhìn hắn.
Thời gian quay ngược lại một ngày trước khi tôi xuất viện.
Hôm đó, sau khi tôi thảo luận xong công việc với luật sư trong phòng bệnh, lúc tiễn ông ấy ra cửa, tôi đã thấy Lục Dụ lao ra khỏi phòng mình, hớt hải gọi tên Alan khắp nơi.
Alan chính là người quản lý mà công ty âm nhạc đã sắp xếp cho Lục Dụ sau khi hắn ký hợp đồng ở kiếp trước.
Vì vậy, ngay từ khoảnh khắc đó, tôi đã biết Lục Dụ cũng đã trọng sinh một lần nữa.
Sau khi nhận được lời mời dự tiệc sinh nhật của Tần Nhược Phi, tôi lập tức lên kế hoạch, dùng danh nghĩa của cô ta để gửi thiệp mời cho Lục Dụ.
Thấy tôi im lặng, hắn chỉ tự giễu mà cười khổ.
"Quả nhiên, tôi đã nói mà, sao cô ấy có thể đợi tôi đến cứu chứ? Dù sao thì ở kiếp trước, chính cô ấy đã vứt bỏ tôi..."
Hắn kể rằng ở kiếp trước, không lâu sau buổi hòa nhạc, Tần Nhược Phi đã chia tay với hắn.
Từ đầu đến cuối, Tần Nhược Phi chưa từng có ý định nghiêm túc với hắn.
Sở dĩ cô ta mập mờ và đồng ý lời tỏ tình của hắn là vì cô ta đang cãi nhau với gã bạn trai thiếu gia nhà giàu, đồng thời cũng không chịu nổi việc nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của tôi nên muốn chọc tức tôi mà thôi.
Đêm Tần Nhược Phi làm hòa với bạn trai, Lục Dụ đã đuổi theo, khổ sở cầu xin và đeo bám, nhưng cô ta chỉ thấy phiền phức khôn cùng mà hất vủi hắn ra.
Trong lúc đau buồn và thất vọng, hắn đã không chú ý đến xe cộ qua lại, cứ thế bị tai nạn xe mà chết một cách đột ngột.
Nhưng Lục Dụ không biết rằng, kết cục của hắn và Tần Nhược Phi, tôi đã sớm biết được từ những ký ức sau khi mình qua đời.
Tôi thậm chí còn biết lần đầu tiên Tần Nhược Phi gặp gỡ gã bạn trai thiếu gia kia chính là tại lễ trưởng thành lần này.
Vì vậy, trong tấm thiệp gửi đi, tôi còn bắt chước nét chữ của Tần Nhược Phi để viết thêm một đoạn:
[A Dụ, em cũng trọng sinh rồi. Đến tận lúc này em mới nhận ra người em yêu là anh. Nếu anh tha thứ cho em, hãy đến lễ trưởng thành của em, ngăn cản em yêu anh ta từ cái nhìn đầu tiên, rồi đưa em đi.]
Đúng như tôi dự đoán, Lục Dụ thực sự đã xuất hiện.
Ban đầu, tôi chỉ muốn mượn tay Tần Nhược Phi để dành cho hắn sự sỉ nhục ê chề nhất.
Tôi cũng muốn hắn tận mắt chứng kiến đóa "bạch liên hoa" mà hắn yêu nhất thực chất là kẻ dơ bẩn và thối nát đến nhường nào, để chính tay hắn đập tan giấc mộng ảo tưởng cố chấp về Tần Nhược Phi.
Chỉ là tôi không ngờ rằng hắn lại có hành động cực đoan là đâm chết Tần Nhược Phi.
"Lúc tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy đã nói những lời y hệt như kiếp trước. Cô ấy nói tôi nghèo hèn, ghê tởm, nói tôi không xứng với cô ấy. Những nỗ lực của tôi, sự bất chấp tất cả của tôi bỗng chốc trở thành một trò cười. Nghĩ đến cái chết ở kiếp trước, tôi nhất thời mất kiểm soát cảm xúc..."
"Vào khoảnh khắc tôi sắp chết, trong đầu tôi thế mà toàn là hình ảnh ở bên cạnh cô. Bây giờ tôi mới hiểu, chỉ có cô là toàn tâm toàn ý yêu tôi, Xu Xu..."
Ánh mắt tôi trầm xuống, trực tiếp ngắt lời.
"Đừng gọi tôi như vậy, tôi chỉ thấy buồn nôn thôi!"
"Lục Dụ, anh căn bản không phải là hối hận. Nếu hối hận, tại sao ngay khoảnh khắc đầu tiên trọng sinh, anh lại đi ngăn cản Tần Nhược Phi gặp gỡ bạn trai cô ta? Giả sử ở kiếp trước, Tần Nhược Phi không chia tay với anh, anh cũng không chết, liệu hôm nay anh có đứng đây sám hối với tôi như thế này không?"
Ánh mắt nịnh bợ của hắn khựng lại, há miệng muốn nói gì đó nhưng không thể thốt ra lời.
Tôi vẫn giữ vẻ mặt không chút gợn sóng, tiếp tục nói:
"Anh cũng không xứng đáng để nhắc đến hai chữ 'nỗ lực'. Anh đã lợi dụng tình cảm và sự hy sinh hết lòng của tôi, chà đạp lên chân tâm của tôi chỉ để thực hiện cái giấc mộng bẩn thỉu và đê tiện của anh."
"Tần Nhược Phi nói không sai, anh chính là một kẻ liếm cẩu ghê tởm thối nát tận xương tủy! Không, anh còn chẳng bằng một con chó!"
Nói xong, tôi chẳng buồn quan tâm đến bộ dạng mặt xám như tro tàn của hắn nữa, định đứng dậy rời đi.
"Đợi đã, tôi còn một chuyện nữa muốn nói với cô..."
Đề xuất Huyền Huyễn: Sư Phụ Lại Rớt Tuyến