Phu quân của ta là Trấn Quốc Đại Tướng quân, người đời đều khen ngợi chàng dũng mãnh vô song, là vị Chiến thần mình đồng da sắt.
Nhưng bọn họ không biết rằng, mỗi một vết thương chàng phải chịu trên chiến trường đều sẽ chuyển dời lên người ta một cách quỷ dị, dù ta đang ở cách xa nghìn dặm.
Chàng mạo hiểm bị trúng tên, lồng ngực ta liền rách toác. Chàng trúng hỏa công của quân địch, tấm lưng ta liền cháy đen một mảng.
Chàng dùng xương máu của ta để đổi lấy chiến công hiển hách và sự ân sủng của Thánh thượng.
Ngày chàng khải hoàn trở triều, tay ôm lấy người trong mộng mà chàng hằng đêm mong nhớ, nhìn ta với thân hình đầy sẹo, tiều tụy héo hon, chàng chán ghét thốt lên: "Cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này của ngươi mà cũng xứng làm phu nhân tướng quân sao?"
Để cưới được người trong mộng, chàng thậm chí còn cố ý tự tàn hại bản thân ngay tại cung yến, khiến ta phải gánh chịu nỗi đau xuyên tâm, máu chảy cạn mà chết.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đêm trước ngày chàng xuất chinh.
Nhìn Tiêu Văn Long đang hăm hở khoác lên mình bộ chiến giáp, ta mỉm cười.
Lần này, kẻ phải rơi xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục nên là ai đây?
Ta giật mình tỉnh giấc, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Bàn trang điểm gỗ trắc quen thuộc, rèm lụa tím nhạt, hương trầm xộc vào mũi.
Bên trong nội thất vang lên tiếng giáp sắt va chạm, Tiêu Văn Long đang mặc chiến giáp.
Bóng của chàng hắt lên rèm lụa, cao lớn uy nghi.
Ký ức kiếp trước ùa về trong tâm trí.
Tại cung yến, trước mặt văn võ bá quan, Tiêu Văn Long đã đâm kiếm vào ngực mình.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt chàng lạnh lùng, không chút bất ngờ, chỉ có khoái cảm khi đạt được mục đích.
Chàng vốn đã biết vết thương chí mạng sẽ chuyển sang người ta.
Ta bị nhốt ở điện phụ, tim đau thắt lại, máu tươi phun ra từ miệng.
Không thể phát ra tiếng kêu cứu, cũng chẳng còn sức lực để vùng vẫy, cứ thế máu chảy cạn mà chết.
Toàn thân ta run rẩy, nỗi sợ hãi và căm phẫn cuộn trào trong lồng ngực.
"Phu quân."
Ta gượng đứng dậy, giọng nói run run.
"Trận chiến này hung hiểm, chàng có thể đừng đi không?"
Tiêu Văn Long vén rèm bước ra, bộ giáp bạc lấp lánh dưới ánh nến.
"Đúng là kiến thức đàn bà, tham sống sợ chết."
Ánh mắt chàng đầy vẻ khinh miệt.
"Ngươi sao xứng làm phu nhân tướng quân?"
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.
Liễu Như Sương đẩy cửa bước vào, tay bưng một chiếc áo choàng trắng muốt.
Nàng ta là biểu muội của Tiêu Văn Long, cha mẹ mất sớm từ nhỏ nên vẫn luôn sống trong phủ tướng quân.
Nàng ta xinh đẹp thông tuệ, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, là tài nữ có tiếng ở kinh thành.
"Văn Long ca ca, biên cương gió lớn."
Nàng ta thắt áo choàng cho Tiêu Văn Long, động tác vô cùng thân mật.
Ánh mắt đó nhìn ta đầy khiêu khích, khóe miệng mang theo vẻ đắc ý.
Kiếp trước ta còn tưởng nàng ta chỉ là cô biểu muội ngưỡng mộ anh hùng, đến trước khi chết mới hiểu ra, nàng ta và Tiêu Văn Long đã sớm cấu kết với nhau.
Tiêu Văn Long đón nhận sự phục vụ của nàng ta xong liền quay người định đi.
Đi đến cửa, chàng đột nhiên dừng lại, ngoái đầu nhìn ta.
"Suýt chút nữa thì quên mất một việc."
Chàng rút bội kiếm ra, lưỡi kiếm lóe lên hàn quang dưới ánh nến.
"Thấy máu khi xuất chinh, đại cát đại lợi."
Tiêu Văn Long vừa nói vừa không chút do dự dùng mũi kiếm rạch nát lòng bàn tay.
Những giọt máu lăn dài, nhỏ xuống sàn nhà.
Lòng bàn tay ta ngay lập tức đau nhói như bị xé toạc, da thịt nứt ra, máu tươi chảy ròng ròng.
Ta cắn chặt môi, đau đến mức suýt chút nữa thì hét thảm thành tiếng.
Tiêu Văn Long nhìn biểu cảm đau đớn của ta, trong mắt lóe lên tia sáng hài lòng.
Chàng quay sang nhìn Liễu Như Sương.
Liễu Như Sương cũng đang nhìn ta, thấy vết máu trên tay ta, vẻ mặt nàng ta tràn đầy hưng phấn.
Hai người trao nhau một ánh mắt ngầm hiểu.
"Quả nhiên hiệu nghiệm." Tiêu Văn Long thấp giọng nói.
"Vậy thì huynh cứ yên tâm mà đi đi." Liễu Như Sương dịu dàng nói.
"Muội sẽ chăm sóc tốt cho tẩu tẩu."
Kiếp trước khi cảnh này xảy ra, ta đang sắp xếp hành trang cho chàng.
Lòng bàn tay đột ngột truyền đến cơn đau xé lòng mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.
Ta hét lên một tiếng, xòe lòng bàn tay ra, một vết thương sâu thấy xương hiện ra rõ mồn một, máu chảy đầm đìa.
Ta sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, lục tung cả căn phòng cũng không tìm thấy bất kỳ vật sắc nhọn nào.
Ta không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ tưởng mình bị trúng tà, hoặc mắc phải căn bệnh quái ác nào đó.
Ta khóc lóc gọi người hầu, mời phủ y đến.
Họ nhìn vết thương tự dưng xuất hiện trên người ta, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và né tránh.
Cuối cùng, họ chỉ coi như ta lo nghĩ quá nhiều mà sinh ra chứng hoang tưởng.
Cái cảm giác không một ai tin tưởng, bị coi như kẻ điên đó còn khiến ta tuyệt vọng hơn cả chính vết thương.
Kiếp này, sự chuyển dời đau đớn vẫn còn đó, nỗi khổ ải của kiếp trước lại sắp lặp lại.
Tiêu Văn Long hài lòng thu kiếm, chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái, sải bước ra khỏi phòng.
Liễu Như Sương đi theo, trước khi đi còn ngoái lại nhìn ta một cái, ánh mắt đầy vẻ đắc ý và mỉa mai.
Cánh cửa đóng sầm lại, ta ngồi bệt xuống đất, nhìn vết thương trong lòng bàn tay.
Bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa, Tiêu Văn Long đã dẫn quân xuất chinh.
Ta biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, chàng ở chiến trường càng dũng mãnh, ta sẽ càng đau đớn.
Đề xuất Hiện Đại: Đập Nồi Bán Sắt Đi Học