Chương 2: Bản thân chính là trò cười
Kiếp trước, vì không sinh được con, nàng bị nhà chồng khinh rẻ suốt đời, bị mấy đứa con kế con nối khinh bỉ, nguyền rủa, bắt nạt cả đời, tất cả vất vả, nhọc nhằn đều dành cho ngôi nhà đó.
Ấy vậy mà cuối cùng mới tỉnh ngộ, hóa ra mình chỉ là một kẻ bị lợi dụng đến tận cùng, bản thân mình vốn chỉ là một trò cười.
Nghĩ đến tất cả những chuyện đã trải qua trong kiếp trước, nàng không khỏi cúi đầu lau nước mắt. Khi cảm xúc phần nào cạn kiệt, lại bật cười thành tiếng.
May mà lúc này trong phòng bệnh không có ai, không thì vừa khóc vừa cười thế này, người ngoài không khỏi nghĩ nàng điên mất.
Ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, những đóa đào đang nở rộ, nàng đưa tay tỳ mạnh vào đùi mình, cơn đau thấu xương đảm bảo rằng, mình thực sự đã tái sinh.
Hơn nữa, còn tái sinh trở về đúng thời điểm nàng vừa bị mẹ nuôi ép phải gả cho Lữ Tuấn Thành – tên phế nhân đã ly hôn kia.
Mấy ngày nay, nàng vẫn ở bệnh viện chăm sóc cho Lữ Tuấn Thành thiếu tử – Lữ Hướng Lượng. Khi thấy đứa trẻ ngày một khỏe lại và chuẩn bị xuất viện, chẳng ngờ trong lúc ra ngoài lấy nước, lại bị con cả Lữ Tuấn Thành – Lữ Hướng Dương, đẩy ngã từ cầu thang xuống.
Nghĩ đến việc hiện tại mình chưa từng sống chung với gã phế nhân đó, mọi khổ đau vẫn chưa bắt đầu, nàng không khỏi mừng thầm vì mọi thứ vẫn còn kịp.
Khi đã hiểu thấu, nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng.
Nghĩ đến việc Tỷ Sao sắp đến, nàng mới từ từ ngồi dậy chuẩn bị ra ngoài đi vệ sinh.
Khi bước ra khỏi phòng bệnh, đi thẳng về phía trước, ngang qua phòng trực nhân viên y tế, nàng bỗng nghe thấy ai đó nhắc đến tên Lữ Tuấn Thành. Linh cảm nhạy bén khiến nàng dừng bước, quyết định lắng nghe phía bên trong.
Có người nói nhỏ: “Tuấn Thành, anh đối với cô gái ấy thật không công bằng. Anh không hề hỏi ý kiến mà đã cho cô ấy làm phẫu thuật triệt sản. Sau này nếu cô ấy biết được, cuộc sống này rồi sẽ ra sao?”
Ngay sau đó, một giọng lạnh lùng vang lên: “Tôi đã có hai con trai một con gái rồi, không cần để cô ấy sinh đẻ nữa. Bọn trẻ này chỉ có thể là con Yêu Thiện sinh, người khác không được phép.”
Nghe giọng nói quen thuộc đó, nàng tức giận đến muốn xông vào bóp cổ hắn, nhưng Uất Tâm Nghiên cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng.
Người trong phòng dường như không ngờ Lữ Tuấn Thành lại nói vậy, liền nói lớn hơn một chút: “Nhưng chuyện này anh định nói thế nào với vợ bây giờ? Nghe nói cô tiểu cô nương nhỏ tuổi quê mùa của anh mới mười tám tuổi.”
“Có gì để nói? Sau này nếu cô ấy không thể sinh con thì là chuyện đương nhiên, chỉ đỡ đần chăm sóc ba đứa con của tôi càng chu đáo hơn. Như vậy bọn trẻ có người chăm, tôi cũng an tâm làm việc. Tôi nuôi cô ấy ăn ngon uống ngon, cô ta còn có điều gì không hài lòng nữa?”
“Anh không sợ nhà vợ biết chuyện này rồi kiếm chuyện với anh sao?”
“Cô ấy là người nhà Dục gia dùng để trả nợ, họ cũng có cơ sở để đứng ra bảo vệ cô ấy.”
Hóa ra mọi thứ đều đã nằm trong kế hoạch từ lâu, ngay từ đầu nàng đã là con cừu non được đưa đi làm thịt, đúng là thật không biết xấu hổ.
Biết được sự thật đã là một chuyện, giờ nghe tận tai lại là chuyện khác. Nàng rất muốn đá tung cánh cửa vào bên trong, nhưng trải qua nhiều biến cố kiếp trước, nàng vẫn kìm nén cơn giận, nhủ lòng không thể hấp tấp, thời gian vẫn còn dài, phải tìm cách thoát thân chu toàn.
Bước qua phòng trực y tá đang đóng cửa, tay nàng run lên vì tức giận: đời này không bao giờ để mình trở thành osin miễn phí của cả nhà đó nữa, chịu tất cả những điều sỉ nhục ấy, đừng hòng!
Nàng vừa nằm xuống trong phòng bệnh chưa lâu thì tên phế nhân Lữ Tuấn Thành đã mở cửa bước vào. Uất Tâm Nghiên định giả vờ ngủ không thèm để ý, thế mà hắn lại quá xem thường độ mặt dày của mình.
---
Trang web không có quảng cáo pop-up.
Đề xuất Cổ Đại: Hận Chàng Chẳng Tựa Trăng Lầu Giang
[Luyện Khí]
Truyện khá hay, tuy nhiên nhà dịch dịch hơi bị ẩu, xưng hô giữa các nhân vật loạn cả lên, tên của các nhân vật cũng nhầm lên nhầm xuống, làm cho lúc đọc bị mất hứng dễ sợ.
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện thuộc top bên Trung. Để mình làm lại bản dịch thử.
[Luyện Khí]
Chương này đăng nhầm truyện rồi Ad ơi!