Chương 206: Tập 39 – Bức Tường Chưa Xác Định (3)
Jang Hayoung bắt đầu nói chuyện một cách nghiêm túc với Rồng Lửa Hắc Ám Huyền Vực và cười thỏa thích. Ta nhìn Jang Hayoung rồi khẽ mắng hắn:
- "Cái gì mà vui vậy?"
- "Chỉ là nói chuyện với đứa nhóc này thật vui thôi."
Jang Hayoung thật là kì quặc, coi một chòm sao địa vị cao như bạn bè, nhưng điều còn vô lí hơn là Rồng Lửa Hắc Ám Huyền Vực còn đáp lại hắn.
Thằng khốn đó chỉ quan tâm đến Han Sooyoung, vậy sao lại trả lời tin nhắn nhầm?
Như để bảo vệ con rồng đen, Jang Hayoung lắc đầu:
- "Ta không nghĩ nó xấu xa như ngươi nghĩ đâu."
- "Nói nhảm gì vậy? Ngươi phải lòng nó rồi hả?"
- "Nó nhẹ nhàng hơn ngươi nghĩ khi nói chuyện mà."
- "Nhẹ nhàng? Thằng khốn trả lời tiểu cô nương học sinh 15 tuổi lại gọi là nhẹ nhàng à?"
Ta định giải thích nội dung khó nghe thì Jang Hayoung đáp:
- "Nó trả lời vì ta 15 tuổi."
- "Gì? Vì ngươi 15 tuổi mà trả lời? Đúng là rác rưởi."
Ta biết Rồng Lửa Hắc Ám Huyền Vực độc ác, thô lỗ nhưng không ngờ nó còn kiểu sở thích như vậy. Bỗng chốc ta hơi lo cho Han Sooyoung.
- "Sao ngươi kích động thế? Nó chỉ vui vì có bạn thôi. Nó nói tuổi 15 mà."
- "Nói linh tinh! Ta không biết nó bao nhiêu tuổi, nhưng có chòm sao nào 15 tuổi đâu?"
Lúc này, một khái niệm chợt lóe lên trong tâm trí ta.
「Các chòm sao sống trong Đại Lưu Tinh Vĩnh Hằng thường tự giới hạn trong những khuôn khổ nhất định để bảo vệ bản ngã của mình. Ví dụ điển hình là tuổi tác. Họ thường chuyển mình vào một độ tuổi cố định và nghĩ mình là tuổi đó.」
…Đừng nói là vậy? Dù vậy, tuổi 15 có phải quá trẻ không? Thật sao?
Ngay lúc đó, tiếng hét vang lên từ phòng họp. Đó là Han Myungoh. Ta quay lại, nói với Jang Hayoung đang dở người:
- "Ta phải đi nói chuyện với hắn. Một lát ta quay lại."
- "Biết rồi. Muốn hỏi gì?"
- "Thả hắn đi. Dù sao hắn không phải võ sĩ. Ta muốn ngươi nói chuyện với người khác. Ngươi còn không có danh sách ta đưa lúc trước sao? Thử lại đi."
Jang Hayoung gật đầu. Ta thấy mặt hắn háo hức nhưng đoán sẽ ổn thôi. Đó vốn là năng lực của hắn mà.
Việc khai mở Bức Tường Chưa Xác Định này hơi nhanh hơn nguyên tác nhưng bây giờ là tốt nhất rồi. Cuộc cách mạng trong khu công nghiệp không thể tiến hành nếu thiếu bức tường.
Ta mở cửa phòng họp. Han Myungoh vừa tỉnh, mồ hôi túa đầy mặt.
- "Tại sao ta lại ngất?"
Ta khẽ đóng cửa lại, đáp:
- "Ngươi ngất sau khi nhớ lại nỗi đau đẻ đứa con."
Mồ hôi trên mặt Han Myungoh tuôn trào như bị ác mộng.
- "Chỉ vậy thôi sao?"
- "Ác quỷ Asmodeus có lẽ cũng đã nguyền rủa ngươi."
- "Thằng khốn đó…"
Han Myungoh giãi bày hận thù với Ma vương trực tiếp hơn trước. Vốn là chuyện nguy hiểm, nhưng giờ hắn đã tránh khỏi tầm mắt Asmodeus nhờ Bát Âm Ma Đình Kiếm.
Ta lại kéo ghế ngồi xuống.
- "Nghe kỹ nè. Ngươi sinh đứa trẻ nào vậy, và tại sao được Asmodeus ban ơn?"
- "…Trước hết phải giải thích vì sao ta có con."
- "Ta đoán đại khái rồi. Có phải là do tên Linh Giữ Bóng Tối mà ta từng đánh không?"
Trước khi chia tay, Han Myungoh bị xúc tu ký sinh của Linh Giữ ảnh hưởng. Thông thường, điều này không nhất thiết dẫn đến việc sinh ra loài ma quỷ, nhưng với Han Myungoh thì khác.
- "Không phải vậy. Không vì Linh Giữ mà ta có con."
- "Vậy…"
- "Do lời nguyền."
Lời nguyền của Asmodeus là đòn chí mạng cuối cùng với Han Myungoh đang bị Linh Giữ xâm nhiễm. Lời nguyền này sử dụng xác suất thực hiện ‘điều kinh khủng nhất’ trong nghĩ suy của người chịu phép. Nói cách khác…
- "Ta hiểu rồi. Nhưng liệu có thể chăng? Một cơ thể nam mà sinh con..."
- "Đừng hỏi phần đó."
Ta gật nhẹ. Ít nhất cũng là phép lịch sự với lão nhân có trải nghiệm kinh khủng. Chúng ta im lặng một lát. Bỗng dưng thấy lạ khi nói chuyện với Han Myungoh kiểu này.
「Kim Dokja nghĩ: Cảm giác thật kỳ lạ.」
Trước khi tận thế đến, Han Myungoh là người khiến ‘nhân viên văn phòng’ Kim Dokja khó chịu. Hắn là một trùm cấp cao nhất trong số những kẻ cần tránh gặp. Quả thực là vậy. Đó là thời điểm ta cay đắng với phần cơm hộp 3,000 won và phải đếm từng đồng lương tháng.
Giờ những ngày đó đã qua rồi. Kim Dokja với Han Myungoh không còn là nhân viên văn phòng và trưởng phòng nữa. Họ đang nói về ‘Ma vương’.
- "Kim Dok… không phải, Yoo Jonghyuk-ssi. Ngươi có biết cảm giác làm cha là như thế nào không?"
Ta hơi ngẩn ra trước câu hỏi bất ngờ của Han Myungoh.
- "Ta không biết."
- "Ta đã hiểu."
Thực ra khó nói Han Myungoh là mẹ hay cha, nhưng ta bỏ qua, vì không phải chuyện quan trọng. Hắn nghiêm trọng tới mức:
- "Rất đau đớn."
Lời này nghe đau đớn hơn tất cả những câu nói trước của Han Myungoh.
- "Ta cũng hạnh phúc."
Ta nhìn hắn ngạc nhiên. Lúc này mới nhận ra nguyên nhân của cảm giác kỳ quái đó. Có lẽ ta không muốn thừa nhận. Tất cả đều thay đổi. Dù tốt hay xấu, trẻ con hay người lớn.
- "Con gái ta rất xinh đẹp."
- "Tha thiết muốn gặp nó một lần. Nó ở Thế Giới Quỷ phải không?"
- "Giờ nó không ở bên ta." Hắn vẻ mặt u ám, ta đoán được điều gì.
- "Vậy thì…?"
- "Chuyện dài lắm. Ngươi sẽ giúp chứ?"
- "Nói đi, ta muốn nghe câu chuyện ngươi."
Han Myungoh không trực tiếp vào nhà Ma vương. Ở một nơi không ai biết, câu chuyện của hắn tiếp tục. Hắn ôm con gái, một mình vượt kịch bản.
Cướp cờ.
Chiến tranh vương giả.
Năm tai họa.
Ta không thể tin những chuyện đó xảy ra ở nơi không thấy. Không thể tin Han Myungoh có thể tận tâm như thế với ai đó. Mặt khác, ta phải thừa nhận.
Ta không còn là Kim Dokja ngày xưa. Người trước mặt ta cũng không phải Han Myungoh trước kia. Ta không biết sinh con là chìa khóa thay đổi hắn hay không, chỉ biết Han Myungoh đã thay đổi.
- "Rất khó khăn."
- "Ừ, gan góc vô cùng. Ta suýt chết nhiều lần. Cuối cùng rơi vào cuộc khủng hoảng không lối thoát."
Hắn bị dồn tới giới hạn khi kịch bản Lâu Đài Bóng Tối chưa bắt đầu chính thức. Han Myungoh bị quỷ vây quanh, nhận ra không thể bảo vệ con.
Rồi hắn lần đầu cầu nguyện: Xin ai đó bảo vệ con ta. Nếu con sống, ta sẽ làm bất cứ điều gì. Bất ngờ thay, một thực thể đã đáp lại lời nguyện.
– Một đứa trẻ đẹp.
- "Là Asmodeus."
- "…Ma vương có cướp con ngươi không?"
Ta thấy ái ngại vì những điều kinh khủng tưởng tượng. Asmodeus là Ma vương của Sự Phẫn Nộ và Dục Vọng. Rõ ràng chuyện gì xảy ra nếu đứa trẻ rơi vào tay y. Tuy nhiên, biểu cảm Han Myungoh lại bình thản.
- "Nó an toàn. Rốt cuộc, con ấy sinh ra do lời nguyền Asmodeus. Và… ma vương không thể đụng tới con ta."
- "Ý ngươi là?"
- "Ma vương đã lập con ta thành ‘thể hiện thân’ của y."
Ta như hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Có thể là một quyết định ngẫu hứng, Ma vương Asmodeus biến con Han Myungoh thành một trong những thân thể hiện thân của y. Là một trong cha mẹ đứa trẻ, Han Myungoh được phong tước quỷ tước.
- "…Vì thế ta trở thành quỷ."
Nghe vậy, ta thấy cuộc đời Han Myungoh thật gian nan. Có thể xem là thành công vì có tước hiệu, cũng có thể là thất bại vì mất con…
Đôi mắt Han Myungoh trĩu nặng, mở lời tiếp:
- "Ta muốn cứu con gái."
Ta ngỡ ngàng giây lát. Rốt cuộc hắn muốn gì?
- "Ta không nói nhiều đâu. Giúp ta. Nếu lần này ngươi giúp, ta sẽ không quên ơn."
Làm sao lại thành chuyện này chứ?
Hắn đã tự mình dựng cả một vở kịch sinh mệnh, giờ lại muốn ta trợ giúp?
- "Ngươi theo dõi ta lâu rồi, biết rõ rồi. Ta là kẻ nhát gan. Nhưng chuyện này là việc ta không thể nhượng bộ."
- "…"
- "Tối qua ngoài dự liệu của ta. Ta sợ, nhưng thật ra không hại ai. Các tử thi hành pháp vui mừng khi có bóng dáng người bảo hộ xuất hiện nên làm ngược lại ý muốn."
Han Myungoh đã thề lời Tồn Tại, không thể nói dối ta. Vậy không phải dối. Ta quyết định trả lời hợp lý:
- "Xin lỗi, ta không có ý định đối đầu Asmodeus."
Sẽ rắc rối nếu mất một trong 72 ma vương. Nó sẽ thu hút ngoại bang khi cách mạng còn chưa bắt đầu.
Phản ứng tiếp theo của Han Myungoh khiến ta ngỡ ngàng:
- "Ngươi không cần đánh Asmodeus. Chỉ cần tiếp tục việc ngươi đang làm. Khởi xướng cách mạng, giết công tước đi. Ta sẽ giúp."
- "…Ngươi không đứng về công tước sao?"
- "Ban đầu là vậy. Giờ tình hình như thế, ta nghĩ giúp ngươi cũng được."
- "Ý ngươi là sao?"
- "Asmodeus không muốn ta giúp công tước. Y đề nghị nếu viết câu chuyện y muốn, sẽ trả con ta. Nên ta bám lấy công tước Syswitz."
Phần này không có trong tiểu thuyết gốc. Cũng dễ hiểu, ban đầu Han Myungoh không xuất hiện trong truyện.
Ta trằn trọc một lúc rồi hỏi:
- "Ma vương muốn câu chuyện gì?"
- "Vua của Thế Giới Quỷ thứ 73."
Han Myungoh ngẩng đầu dần dần, nhìn ta chằm chằm. Mắt hắn giống hệt người phỏng vấn ngày ta gia nhập Mino Soft.
- "Ma vương… bảo ta tự tay tạo ‘Ma vương thứ 73’."
***
Yoo Jonghyuk ngước nhìn bầu trời đêm với ánh mắt lãnh đạm.
Bầu trời với những chòm sao khác Trái Đất hiện ra. Thân hình tựa vào Kiếm Đánh Rung Trời trông gầy yếu hơn thường lệ khi đếm số sao. Máu me trên người, mặt mày đầy thương tích. Trước mặt là một quái vật bậc hai vừa bị đánh bại.
- "…Kịch bản thứ 15 đã hoàn thành."
Hành tinh Lugratia.
Yoo Jonghyuk đến đây qua ‘kịch bản cá nhân’ từ một trong những chòm sao thế giới này.
Lẽ ra anh ta làm các kịch bản của Trái Đất. Nhưng lần tái hồi này anh ta có đồng đội mạnh nên giao kịch bản đó cho họ. Tình hình tiến triển nhanh hơn lần hồi trước. Tích trữ sức mạnh lúc có thể là cách hay nhất. Sức mạnh hiện tại không đủ để tham chiến khi vào kịch bản ở độ tuổi 20.
‘Ta cần mạnh hơn.’
Bởi thế, từ kịch bản chính lần thứ 11, Yoo Jonghyuk thay bằng các kịch bản cá nhân. Anh ta chọn những kịch bản cá nhân khó nhằn nhưng phần thưởng cao. Đôi khi còn thử những kịch bản liều lĩnh.
Chiến đấu, đấu tranh, chiến đấu thêm lần nữa.
Như bao lần, anh ta rèn luyện, làm việc quá sức thân thể lẫn tinh thần. Nghĩ rằng sẽ khỏa lấp phần nào nỗi trống rỗng khó hiểu. Lạ thay, càng chiến đấu, trống rỗng càng lớn.
[Chòm sao ‘Thẩm Phán Lửa Tượng Ma’ đang nhìn ngươi một cách buồn bã.]
Yoo Jonghyuk nhăn mặt, nhìn lên trời.
Thẩm Phán Lửa Tượng Ma. Anh ta không hiểu sao gần đây hay thấy chòm sao này. Trước kia anh ta ít tiếp xúc với nó.
[Chòm sao ‘Thẩm Phán Lửa Tượng Ma’ hỏi sao ngươi không tìm Kim Dokja.]
- "Kim Dokja đã chết."
[Chòm sao ‘Thẩm Phán Lửa Tượng Ma’ lắc đầu kèm giọt nước mắt ngăn lại.]
Yoo Jonghyuk không hiểu chòm sao sao lại quá quan tâm đến cái chết của một thể hiện thân.
Điều anh ta không hiểu là tin nhắn tiếp theo.
[Danh tiếng của ngươi đang lan rộng tại Thế Giới Quỷ thứ 73.]
‘Lại nữa sao?’
Tin nhắn khiến anh ta không thể quên.
Yoo Jonghyuk không biết vì sao danh tiếng mình lại nổi ở tận nơi như Thế Giới Quỷ thứ 73. Ban đầu nghĩ Kim Dokja còn sống và giả mạo mình. Nhưng dù Kim Dokja còn sống, cũng không lý do gì để làm vậy...
‘...Khoan đã. Có thể Kim Dokja vẫn sống và khó khăn?’
Có lẽ Kim Dokja còn sống. Có thể hắn tồn tại một mình ngoài tầm nhìn của kịch bản, vượt khỏi số phận khốn kiếp đó.
Vậy là hắn sống sót, có lẽ đang cầu cứu. Gã đó vốn luôn tiến lên một mình, giờ lần đầu kêu cứu.
Không có cách nào khác, vì không còn kênh thông tin…
Biểu cảm Yoo Jonghyuk trở nên phức tạp khi cậu ngước nhìn bầu trời.
‘Thế giới Quỷ thứ 73…’
Đề xuất Ngược Tâm: Khước Từ Lời Cầu Cứu Của Ta, Cố Nhân Hối Hận Rồi
[Nguyên Anh]
Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.