Ân Trác bước vào cửa, ánh mắt tùy ý đảo qua một vòng, không lên lầu mà đi thẳng đến trước một chiếc ghế bình thường rồi dừng bước.
Trên chiếc ghế đó đã có người ngồi, thấy thái tử gia đi về phía mình, người đó còn tưởng mình đã đắc tội với thái tử gia, trong một khoảnh khắc ngay cả chỗ chôn mình ở đâu cũng đã nghĩ xong.
Ai ngờ thái tử gia nhe răng cười với hắn: "Có phiền không?"
Đầu óc chưa kịp phản ứng, cơ thể đã đưa ra phản ứng, liên tục lắc đầu nói không phiền rồi vội vàng đứng dậy.
Hóa ra là nhìn trúng chỗ ngồi của hắn à.
May quá, không nhìn trúng cái mạng nhỏ này của hắn là tốt rồi.
Người này vừa động, toàn bộ người trong buổi đấu giá như bị nhấn nút đồng bộ, đồng loạt đứng dậy.
Ai dám ngồi ngang hàng với thái tử gia, chán sống rồi sao!
Trong ánh mắt tuyệt vọng của người hầu dẫn đường, Ân Trác ngồi xuống một chiếc ghế bình thường nhất, thấp kém nhất.
Nhìn bộ dạng của người hầu đó, đơn giản là hận không thể quỳ xu...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 19.900 linh thạch
Đề xuất Trọng Sinh: Ngày Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Phát Bệnh Qua Đời