Chương 84
Khi Ngu Oanh bước vào, Phạm Thân đang say mê giã thuốc dược. Tiếng trống “đong đong” vang lên đều đặn, chẳng nhanh chẳng chậm, khẽ khàng như chạm vào tận đáy lòng người.
Từ khi vào phủ, Ngu Oanh chỉ có một lần đụng mặt Phạm Thân là vào đêm Giao Thừa, lúc cả gia đình đoàn viên. Cô chỉ khẽ gọi một tiếng: “Biểu ca.” Phạm Thân chỉ gật đầu đáp lại một tiếng “Ừ,” rồi từ đó không nói với cô thêm lời nào.
Khi biết Giả Mai muốn trở thành thiếp của biểu ca, Ngu Oanh vẫn không hiểu nổi, sao cô gái nhát gan như Giả Mai lại cứ cố chen đến gần biểu ca. Sau này nếu cô có chọn phu quân, thì cũng phải tìm một người hào hoa phong nhã chứ không thể là người lạnh lùng mặt không biểu cảm như biểu ca được.
Xuân Hạnh dẫn Ngu Oanh vào bên trong. Cảnh sắc hiện ra khiến cô lắp bắp lời nói, nói liến thoắng vài câu cũng không dám hé hoắt về việc mình đến đây, chỉ hỏi: “Sao tỷ tỷ vẫn ổn chứ?”
Câu hỏi ấy Ngu Oanh đã hỏi đến lần thứ ba rồi, Phạm Thân thản nhiên ngừng tay, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt cô.
Nhanh quá làm Ngu Oanh lúng túng, những lời vội vã trào ra như pháo hoa nổ: “Biểu ca, chuyện lần này là biểu tỷ sai rồi, biểu tỷ thật sự muốn làm thiếp của biểu ca, vậy cũng phải đến gặp chi mẫu mới phải, không nên trực tiếp đến hỏi tỷ tỷ…”
Chưa nói hết câu, tiếng gõ thuốc giã lại vang lên thêm một lần.
Giọng nói của cô khựng lại, “Tỷ… tỷ từ chối biểu tỷ cũng là lẽ thường.” Theo sau đó, cô càng nói càng căng thẳng, thậm chí không dám nhìn biểu ca nữa, cúi đầu tấp nập nói tiếp: “Nếu là tỷ tỷ, tôi cũng không vui, hôm qua tỷ tỷ đã nói thẳng với biểu tỷ, người biểu tỷ thích thì tỷ cũng thích, nếu biểu tỷ cũng muốn tìm như biểu ca thế thì hãy tự đi tìm một người chấp nữ ở ngoài, đừng mơ làm thiếp. Tôi tưởng chuyện này đã qua rồi, ai ngờ chi mẫu hôm nay lại đến nhà làm oai làm thế, lỗi là ở chi mẫu và biểu tỷ.”
“Tôi cũng có lỗi, nếu sớm báo với nhị tỷ thì đã không xảy ra chuyện như vậy…” Sau khi nói, trong lòng cô nhẹ nhõm hẳn.
Dù kết quả ra sao, cô đã nói rõ ràng, không còn cắn rứt lương tâm.
Căn phòng im lặng lạ thường.
Tiếng dập thuốc trong tay Phạm Thân hoàn toàn ngừng lại.
Ngu Oanh không thể chịu nổi không khí ngột ngạt ấy thêm nữa, muốn rời đi ngay, nói vội: “Biểu ca, tôi đi trước đây.” Nói rồi quay người lặng lẽ bước ra, không dám ngoái lại nhìn sắc mặt Phạm Thân dù chỉ một lần.
Bóng dáng của cô vừa khuất khỏi cổng sân, trong phòng lại vang lên tiếng “đong đong” giã thuốc.
Đợi thuốc tán nhỏ, Phạm Thân mới đứng dậy, lấy bát thuốc pha chế rồi giật màn châu bước vào trong.
Giang Thư nằm trên giường, vốn không buồn ngủ, chỉ cảm thấy mệt mỏi, đầu óc ngày càng u mê. Khi Ngu Oanh đến, nàng đã thiếp đi.
Phạm Thân bước vào, trông thấy nàng trốn trong chăn, co người lại, gò má hồng ửng lên, ngủ say sưa.
Phạm Thân tiến tới, đặt bát thuốc lên bàn gỗ bên giường, rồi ngồi lên giường, cúi người lấy tay dưới chăn nhẹ nhàng kéo lấy một bàn tay Giang Thư đang dựa dưới gối, đặt lên đùi rồi khẽ mở ra.
Lòng bàn tay phủ những vết thương nhỏ li ti.
Đôi mắt Phạm Thân đọng lại, đầu ngón tay run rẩy không kiểm soát.
Lặng một lúc, y cúi người tỉ mỉ lấy dị vật trong thịt ra sạch sẽ, quay đầu lấy bát thuốc, ung dung đắp hết lên chỗ thương.
Miếng gạc trắng được buộc chặt trên mu bàn tay nàng.
Phạm Thân liếc qua bên, Giang Thư trên giường mày nhíu chặt lại, hẳn đau đớn mơ màng nói vài câu, gò má đỏ hồng càng thêm rạng rỡ.
Y cúi xuống thăm hỏi, cảm nhận được sự nóng rát.
Từ lúc Phạm Thân bước vào đứng canh trước giường nàng, Xuân Hạnh không dám vào trong, đứng ngoài cửa hồi hộp chờ chỉ thị, suốt nửa giờ mới nghe thấy tiếng màn vén động đậy.
Quay lại, Phạm Thân hỏi: “Thái y đâu?”
Thái y phủ gọi đến từ trước vẫn đứng bên ngoài đợi lệnh, nửa giờ trôi qua mà chưa được gặp Thế Tử Phu Nhân, giờ thấy nha hoàn tiến lại tưởng có thể vào bắt mạch, nào ngờ Xuân Hạnh nói: “Thế Tử Gia truyền ông Vương kê một bài thuốc phong hàn.”
Ông Vương không dám chậm trễ, cùng Xuân Hạnh vội vàng trở lại sân hái thuốc, trên đường còn lẩm bẩm: “Phu nhân chưa xuất giá, lão phu đã bắt mạch một lần, tiếc thuốc lực còn hạn chế, không phát hiện bệnh căn, nhờ có pháp sư thuốc thang dưỡng thân mới có chút tiến triển, nay lại mưa ướt thế này, sợ lại mệt trở lại. Đúng là thân thể tốt cách mấy cũng chịu không nổi vài trận sốt.”
Lấy thuốc xong giao cho Xuân Hạnh, ông âm thầm nói: “Cô nương nếu tiện, lần sau nhớ giữ lại bã thuốc của pháp sư cho lão phu xem…”
Ông đã lục đi lục lại thùng thuốc ở Đông Viện mà chưa tìm được chút bã nào, càng tò mò không biết pháp sư dùng bí kíp gì mà khiến phu nhân quay về trạng thái bình thường sau một tháng như vậy.
“Được,” Xuân Hạnh đáp tạm, nhanh chóng mang thuốc trở về ra bếp sắc, khi bưng bát nước thuốc vào thì Phạm Thân đã lấy khăn lau người cho phu nhân.
Xuân Hạnh thót tim, vội đến nói: “Thế Tử Gia, để thiếp…”
Phạm Thân không giao lại, nhìn bát thuốc trên tay nàng, nói thầm: “Đặt đó đi.”
Quay lại, y tháo cúc áo cổ, lấy khăn mềm nhẹ nhàng lau cổ nàng đỏ rực, Xuân Hạnh không dám lên tiếng, đặt thuốc xuống bàn, lặng lẽ cởi áo ra.
Người bệnh lúc sốt cao thường sẽ sốt đi sốt lại, thật là đau lòng.
Giang Thư đã từng thật sự bị sốt cao.
Năm lên năm tuổi, Lâm Thị mang thai, chán nàng hay ồn ào, bàn với Khương Văn Triệu rằng hai anh em thích đi chơi, vậy đem nàng gửi đến trang trại ngoài thành dưỡng một thời gian, đợi khi mẹ sinh con, thế là đón về.
Giang Thư đứng ngoài cửa nghe rõ không sai.
Nàng sợ thật sự bị đưa đi, cũng lo em trai mất ăn thiếu uống, nửa đêm trốn ra chơi dưới mưa rồi sốt cao hôm sau may mà thoát nạn.
Từ đó, Giang Thư thành gánh nặng bệnh tật.
May nhờ Lâm Thị sinh thêm con gái, nàng cùng em trai mới được phép ở lại phủ.
Chứng sốt cao năm đó, Giang Lão Phu Nhân ngày đêm túc trực, đêm đến không chịu nổi sức lực, sai An Ma Ma đến chăm sóc một mình, nửa đêm cũng mỏi mắt không tránh khỏi.
Xuân Hạnh lúc ấy còn nhỏ, chẳng giúp được gì, nửa đêm sau khi Giang Thư tỉnh dậy khát nước đã tự đứng dậy lấy nước uống.
Giờ cổ họng nóng rát y hệt lúc nhỏ, Giang Thư chật vật ngồi dậy, quên mất đang ở đâu, muốn với tay nắm thành giường thì phát hiện bàn tay mình đang bị người khác giữ.
Nàng mở mắt.
Trước giường, đèn dầu vàng hắt ánh sáng dịu dàng, ngọn đèn thẳng đứng cháy chậm, Phạm Thân ngồi trên giường xoay mặt lại nhìn nàng: “Tỉnh rồi?”
Giang Thư đứng lặng mấy nhịp, rồi tỉnh táo trở lại.
Chỉ nhớ mình ngủ từ chiều, không ngờ ngủ cho đến tối.
“Thế Tử Gia…” Nàng mở miệng nhưng cổ họng đau đến nghiêm trọng.
Phạm Thân đáp tiếng “Ừ,” lấy tay đỡ nàng dậy rồi đưa muỗng men cùng nước ấm còn vương hơi nóng cho nàng.
Giang Thư đưa tay định cầm thì Phạm Thân quấn ngay cổ tay nàng, tránh sang bên, muỗng nâng lên chạm môi cô: “Mở miệng.”
Nàng chưa từng được ai chăm sóc kỹ như vậy.
Xuân Hạnh cũng không.
Nàng có tay, không đến nỗi phải nhờ người khác đút từng thìa nước, Giang Thư nhìn muỗng thuốc đặt trước môi, biểu cảm có chút không tự nhiên.
“Cô sốt rồi, uống nhiều nước nóng!” Muỗng thuốc hướng vào miệng nàng, hơi nghiêng, Giang Thư đành mở miệng, Phạm Thân từng muỗng từng muỗng đút cạn bát nước, lại lấy khăn lau nước thừa khóe môi.
“Sáng mai tỉnh dậy uống thuốc.”
Nói xong, tay Phạm Thân chạm lên trán nàng.
Giang Thư vội ngửa mặt về sau, dựa vào thành giường, chỉ chạm được trán.
Sốt đã giảm nhiều so với chiều.
Phạm Thân rút tay lại nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi đôi mắt nàng.
Đôi mắt ấy xuyên qua bóng đêm như thiên hà sâu thẳm, như ngọn lửa cháy rực.
Giang Thư mới ngẩng đầu, liền bị ánh mắt đó xoay lại, không ai lên tiếng, phòng im ắng lâu không nói.
Phạm Thân đưa tay chạm mũi nàng, khẽ nói: “Hèn chi ngươi bày trò làm mình thành bệnh hoạn.”
Giang Thư cúi đầu thêm.
Giờ bình tâm lại nghĩ sự kiện mưa hôm nay quả thật hơi quá đáng…
Nàng không nói, cũng không muốn nhắc lại.
Cơ thể trượt dần xuống, chui vào chăn, định giấu đi cho qua chuyện, nhưng bị Phạm Thân một tay tóm lấy gáy, kéo ra: “Không chịu uất ức sao?”
Giang Thư nghẹn ngào trong lòng.
Cúi mặt xuống chăn, khẽ nói: “Tôi vẫn còn buồn ngủ…”
Lâu sau, đèn dầu tắt ngỏm.
Giường cũng chùng xuống.
Chăn trên người bị kéo ra, Phạm Thân nằm bên cạnh nàng, cánh tay quàng qua, lòng bàn tay đặt lên đỉnh đầu, ngón tay vòng lấy tóc xanh mượt.
Giang Thư chớp mắt mấy lần, cuối cùng mở mắt.
Tóc trên đầu bị cuốn trong ngón tay y, dịu dàng và hơi ngứa ngáy, những ấm ức đã cố gắng dằn nén trong lòng giờ bị quấn gửi trở lại.
Đôi mắt nàng liếc nhẹ, muốn rút vào trong thì người sau đột nhiên xoay đầu lại, nói khẽ: “Ngu ngốc.”
Giang Thư đứng sững không động.
“Dù ngươi có định dùng kim bạc kia hại chết nàng, ta cũng có thể lo liệu thay ngươi.” Phạm Thân cúi đầu, môi khẽ hôn lên tóc nàng, giọng thấp trầm: “Ai cho phép ngươi tự hành hạ mình?”
Y nói rồi lấy tay di chuyển tay nàng khỏi mặt, đặt sang một bên: “Còn đau không?”
Giọng điệu như khi nàng gần bộc phát, y dỗ dành dịu dàng, nhưng ẩn chứa sức mạnh kiên định khiến nàng phải nghe theo.
Dù còn hơi bá đạo, nhưng nàng lại cảm thấy an yên chưa từng có.
Một luồng ấm áp bất ngờ tràn ngập lòng, khiến Giang Thư nhói lòng.
Nước mắt gần ứa ra thì vai nàng bị Phạm Thân nhẹ nhàng vặn sang, vòng hai tay ôm nàng vào lòng, môi áp sát tai nhẹ quệt: “Được rồi, đừng uất ức nữa, nhé?”
Giang Thư run rẩy dữ dội.
Ban ngày không khóc được, giờ thì nghẹn ngào thở dốc.
Phạm Thân vỗ nhẹ vai, bất lực nói: “Đêm qua ta đã nói rồi, ta không lấy thiếp.”
Giang Thư nức nở, tiếng nhỏ dần rồi thôi.
Lâu sau không còn tiếng động.
Phạm Thân nghi ngờ, hình như nàng ngủ thật, y rút nàng ra khỏi lòng, cúi đầu nâng má nhỏ: “Sao thế? Thật sự ngủ rồi, chẳng hay nghe gì sao?”
Giang Thư đầu óc rối bời.
Đêm qua nàng mê man, sáng nay tỉnh dậy đầu óc rối bời.
Loay hoay không biết y có nói những lời kia không.
Nàng nhìn y, ánh chiều tà mờ ảo chiếu rọi vào đôi mắt trong trẻo như sao trời, như lửa cháy rực.
Nước mắt nàng không thể rơi nữa.
Chẳng lẽ y thật sự nói gì rồi…
Phạm Thân nhìn khuôn mặt ngây thơ ấy, trong lòng sáng tỏ, thật là ngu ngốc, tưởng nàng giả ngại mà giả vờ ngủ, ai dè ngủ thiếp thật.
Đặt tay lên cằm nàng, y bật cười, ôm nàng vào lòng.
“Ngủ đi…”
“Tôi…” Giang Thư mở miệng, giọng còn nghèn nghẹn, đưa tay gãi ngực y: “Phu quân, không nói lại một lần nữa đi, cho tôi xem tôi nghe vậy đúng không…”
Phạm Thân đặt tay lên trán nàng: “Ngủ sớm đi, còn sốt mà.”
Một lúc sau Giang Thư trở mình, có chút không yên tâm, cố giả vờ khạc tiếng hai lần rồi thấy y vẫn im lặng, bèn nói: “Sao tôi ngủ không được, phu quân đã ngủ chưa…”
Phạm Thân không đáp.
Giang Thư định lật người thì bỗng một bàn tay đặt lên eo nàng, giọng trầm thấp khe khẽ bên tai: “Ta thích nàng.”
Cảm nhận bàn tay trong lòng không động đậy nữa, Phạm Thân chậm rãi mở mắt, cúi đầu nhìn đầu nàng trơ cứng không nhúc nhích, miệng khẽ cong, tay vuốt tóc nhẹ nhàng: “Ngủ đi.”
***
Sáng hôm sau, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Ngay từ sớm, Ngu Gia Đại Tỷ vội vã đến phủ Hầu Phu Nhân, không còn khí thế hôm qua, chỉ lạnh nhạt nói: “Chỉ vì một người ngoài, chị thật sự muốn xa lánh với ta sao? Nếu chị muốn ta đến xin lỗi nàng, tuổi này rồi, mặt còn quý hơn mạng…”
Quản gia đã thu dọn hết đồ đạc trong viện nàng.
Nàng cũng không thấy một nha hoàn nào.
Lúc này Ngu Gia Đại Tỷ mới biết Hầu Phu Nhân quyết tâm rồi, thấy nàng không chịu nhượng bộ chút nào, cắn răng, ngay trước mặt mọi người, khóc lớn muốn lao đầu vào cột nhà, Vân Cô đi tới níu nàng lại, bị dọa, Hầu Phu Nhân chỉ bảo: “Để mặc cô ta, để cô ta tự làm đi.”
Đề xuất Ngọt Sủng: Anh Ơi, Em Đã Yêu Anh Rồi
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền