Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 79: Chương 78

Chương 78

Sau khi Khương Thư yên vị trên xe ngựa, nàng mới phát giác ra Phạm Thân có điều gì đó không đúng.

Không nhắm mắt nghỉ ngơi, cũng chẳng đọc sách, y một mình ngồi yên lặng một góc. Khương Thư nhớ lại những lời dặn dò của tổ mẫu, cố gắng mấy lần chủ động bắt chuyện với y nhưng đều không nhận được hồi âm.

Nhìn vào khuôn mặt đanh lại, vô cảm của y khiến lòng nàng bỗng chùng xuống.

Dù thường ngày Phạm Thân cũng lạnh lùng, song hôm nay rõ ràng là khác biệt, lạnh lùng đến lạnh nhạt.

Khương Thư không hiểu mình đã phạm lỗi gì với y, hay là song thân Khương gia tiếp đãi chưa chu đáo? Nhưng chỉ căn cứ vào thái độ lúc nãy, rõ ràng là Khương Hàn đã bị y bắt nạt rồi…

Thôi vậy.

Nàng thử làm dịu không khí xem sao…

Hít một hơi sâu, Khương Thư liền khẽ xoay người sang phía y, mở rộng bàn tay trắng nõn, cẩn thận đưa đến trước mắt y rồi khẽ nghiêng đầu hỏi nhỏ: “Thế Tử Gia, người có xem tay không?”

Phạm Thân liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt dừng lại trên gương mặt ngây thơ, hồn nhiên đó, chẳng rõ sao lại bừng bừng nổi giận.

Thêu thùa.

Điều gì khiến y đánh giá nàng cao đến thế? Nàng thêu được gì chứ…

Y quay mặt sang một bên, nét mặt càng thêm lạnh lùng.

Khương Thư mở lời trước mà không nản lòng: “Không biết cũng không sao, ta sẽ dạy cho người, rất dễ mà…” Nói rồi, nàng liền khẽ bẻ ngón tay của mình ra, tỉ mỉ quan sát từng đường vân.

“Nhìn xem, vân trên ngón tay mỗi người khác nhau, lại còn mang ý nghĩa riêng, vân tròn gọi là cuộn, vân không khép kín gọi là sọt.”

Đó cũng là những điều tổ mẫu từng dạy nàng thuở nhỏ.

Chắc hẳn ở Trường An, chẳng thiếu đứa trẻ nào chưa từng chơi trò này.

Khương Thư theo đúng lời diễn đọc: “Một cuộn nghèo, hai cuộn giàu, ba cuộn bốn cuộn bán đậu phụ… Mười cuộn đủ cả, điểm trạng nguyên.”

Trong lúc nói, nàng lại tiếp tục lật ngón tay mình, ánh mắt vừa buồn rầu vừa buông lời than thở: “Mười mấy năm rồi, ta vẫn thế, chưa từng có nổi một cuộn nào, mười ngón toàn sọt hết, chẳng phải tương lai sẽ đi ăn xin sao…”

Phạm Thân chợt ngước mắt nhìn lại.

“Ta xem cho Thế Tử Gia một lượt.” Khương Thư tranh thủ lúc y chưa rút tay ra, kéo bàn tay đặt trên đầu gối y về phía mình, không để ý đến vẻ mặt y mà chăm chú đọc quẻ tay.

Phạm Thân định rút tay lại, bỗng nghe nàng reo lên đầy vui mừng: “Thế Tử Gia, là vân cuộn đó!”

Biểu cảm ngạc nhiên của nàng như vừa phát hiện vật quý hiếm vô cùng.

“Đừng nghịch nữa.” Y hiểu ra điều gì đó rồi, lại cố gắng rút tay lần nữa nhưng không thể chống lại sự tò mò của Khương Thư.

“Ồ, lại là một cuộn nữa, Thế Tử Gia đừng động tay, để ta xem tiếp…”

Lúc này Khương Thư quên hết mục đích lúc đầu, vì sợ y rút tay về, liền dùng cùi chỏ giữ chặt cẳng tay y áp sát ngực mình, đầu nàng đã tựa vào ngực y.

Tua trâm trên mái tóc nhẹ nhàng vuốt qua, Phạm Thân hơi ngước mắt, ánh nhìn thấp dần, dán chặt vào từng sợi tóc đen óng dưới châu trâm.

Quan sát gần, tóc Khương Thư không hẳn là đen tuyền mà hơi ngả nâu.

Song tóc lại mượt mà tinh tế như mực đen chảy, tỏa hương thanh khiết dịu nhẹ.

Khó chịu trong lòng y, bị hương thơm mơn trớn trên mũi vừa ôm vừa quấn, chẳng hay từ bao giờ đã dịu đi phần nhiều, tạm thời không cử động, để cho nàng xem tiếp.

Đợi Khương Thư xem xong, nàng ngẩng đầu lên, trố mắt nhìn y như vừa phát hiện được bí mật trời sinh, trong nét mặt còn đầy vẻ sửng sốt không thể tin nổi: “Thế Tử Gia, người lại sở hữu mười vân cuộn.”

Nàng lại không có nổi một vân nào.

Ánh mắt y lạnh lùng nhưng không mặn không nhạt dừng lại trên mặt nàng.

Đó là tay y mà, còn có ai hiểu hơn nữa chứ?

Giờ được nàng lôi ra ngoại trừ, bỗng thấy có gì đó rất hiếm lạ.

Khương Thư chăm chú nhìn y không chớp mắt, như thể trên mặt y xuất hiện điểm gì làm nàng bị cuốn hút. Qua một lúc lâu, nàng mới khe khẽ gọi: “Thế Tử Gia.”

Phạm Thân bị ánh mắt ấy làm khó hiểu, không biết nàng đang bày trò gì, cuối cùng lên tiếng hỏi: “Có việc gì?”

Đôi mắt ngây người của Khương Thư lâu lắm mới chuyển động, thành tâm nhìn vào mắt y mà nói:

“Rõ ràng chúng ta là một đôi trời sinh.”

Nàng từng nghe tổ mẫu nói qua.

Mười vân cuộn và mười vân sọt là duyên trời định, là tiền kiếp nhiều đời mới có thể gặp được phúc lành này. Người mang mười cuộn và người mang mười sọt vốn hiếm hoi, lại còn có thể bé lại thành một đôi, là kẻ hiếm có muôn phần.

Lại còn gặp được ngay chính mình.

Tổ mẫu từng bảo, một khi duyên phận này kết thành, dù là tương lai chịu thử thách đến mấy cũng không thể chia lìa họ…

Đời đời kiếp kiếp sẽ bên nhau thủy chung.

Nàng còn đoán chừng, có thể kiếp trước mình đã quen y rồi.

Ban đầu nhìn thấy khuôn mặt đột ngột tràn đầy tình cảm, Phạm Thân chẳng hy vọng nàng có thể nói ra lời hay ý đẹp nào.

Nhưng sau khi nghe xong, trong sâu thẳm đôi mắt đen hắn đã mờ lên một làn sáng mềm mại, giây lát sau, ánh mắt lướt qua rồi nhẹ nhàng nghiêng đầu, nụ cười trên môi bỗng gợn lên.

Khương Thư nhìn thấy rõ ràng.

Y đã mỉm cười rồi.

Lòng nàng thở phào nhẹ nhõm, nắm tay y mà không rút lại, nhẹ nhàng véo từng ngón tay.

Nàng ngồi bên trái Phạm Thân mà nắm tay chính là tay phải của y. Trên đường đi, y giữ nguyên tư thế hơi khó xử khi bị nàng nắm chặt, tuy không nói gì nhưng tâm trí cả hai đều dồn về đối phương.

Khi xe ngựa chậm lại, dường như còn nghe thấy nhịp đập tim của nhau.

Đến gần phủ Hầu, Khương Thư mới thả tay ra, hỏi nhỏ: “Thế Tử Gia, không giận nữa chứ?”

Phạm Thân rút tay lại, cẳng tay đã hơi tê mỏi, khẽ đáp: “Cũng tạm được.”

Khương Thư vốn chỉ muốn dò xét thử y một chút.

Y trả lời như vậy tức là thật sự đã giận nàng. Nàng vẫn chưa rõ lỗi mình chỗ nào, nhưng thấy sắc mặt y khá hơn nhiều so với lúc nãy, liền hỏi: “Thế Tử Gia, chẳng hay là có lỗi tại nàng sao?”

Phạm Thân chưa kịp trả lời thì chiếc xe ngựa lại chấn động nhẹ. Nghiêm Nhị vén nhẹ màn xe lên.

Phạm Thân đứng dậy xuống xe, rồi quay lại giơ tay ra, đỡ nàng đứng vững. Đối diện ánh mắt vừa nghi hoặc vừa tò mò của nàng, y nhẹ nhàng nói:

“Muốn biết sao?”

Khương Thư tất nhiên gật đầu.

Phạm Thân chỉ buông nhẹ một câu: “Tự mình mà nghĩ.”

Khương Thư nhìn bóng lưng y tiến vào phủ trước, khóe miệng cứ giật giật.

Nàng sẽ nghĩ.

Mặc dù hôm nay chẳng hề làm gì mà y lại giận thì nàng thật không hiểu nổi…

Có thể hôm nay không phải, chứ trước kia…

Trên đường về Đông viện, Khương Thư dần hiểu ra, lời y từng nói ở Huệ An Tự bấy lâu nay dường như đã ứng nghiệm với mình.

Chân chính khi giận, người khó chịu không phải là ta mà là người kia.

Khương Thư hít nhẹ một hơi.

Mặc dù có duyên nợ của người mười vân cuộn và người mười vân sọt trước mặt, nhưng phút giây ấy nàng vẫn không kìm lòng khỏi muốn mắng y một câu “Đồ chó đằng.”

Những lúc nàng chần chừ lê bước phía sau, Phạm Thân đã đi trước vào trong phòng thay y phục.

Khương Thư vừa bước vào phòng đã thấy y mặc lên bộ y phục công đường của đại lý tự, ngẩn người hỏi: “Phu quân chuẩn bị đi làm ở đại lý tự sao?”

Phạm Thân đáp một tiếng ngắn gọn: “Ừ.”

Rõ ràng giận vẫn còn vương vấn.

Khương Thư thấu hiểu lời tổ mẫu từng nói không sai, hôm nay y đã dành ra chút thời gian quý giá trong ngày tranh thủ cùng mình về thăm Khương gia.

Nàng không thể để y nổi giận thêm nữa.

Phạm Thân đã sắp bước ra khỏi cửa, bỗng nhiên chiếc tay áo lại bị Khương Thư chộp lấy.

Nghĩ đến vài lời tổ mẫu đề cập về tình thế triều chính, Khương Thư lần đầu tiên giải thích cho y nghe: “Dẫu rằng nàng không thông thạo việc triều đình, song việc phu quân làm trong mắt nàng đều là đúng, tương lai dù có thế nào đi nữa, nàng cũng sẽ luôn ủng hộ phu quân…”

Phạm Thân ngoái đầu lại.

Liếc nhìn khuôn mặt kiên định ấy, môi khẽ cong lên, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào sau đầu nàng, nói nhỏ: “Tối đừng chờ ta, ngủ thật sớm.”

***

Sau khi Phạm Thân rời đi, Khương Thư bỗng cảm thấy tâm thần bất an.

Lòng rối bời, dao động không ngừng.

Còn gọi Xuân Hạnh đến, cùng nhau hồi tưởng xem mình còn điều gì dấu diếm chưa tố lộ, liệu Phạm Thân có thể phát hiện mà bắt tại trận.

Nàng giả bệnh, võ công y đã biết rồi.

Rồi mục đích nàng lấy y làm chồng?

Không đúng, lúc y cưới nàng, chưa từng hỏi nàng ý kiến gì, trực tiếp leo lên tường, cũng chẳng cần bận tâm trong lòng nàng có mình hay không.

Xuân Hạnh lại lắc đầu: “Phu nhân nghĩ sai rồi, ai mà chẳng quan tâm mình trong lòng đối phương được trọng bao nhiêu…”

Nói xong, Xuân Hạnh liền hỏi: “Phu nhân chẳng lẽ không muốn biết, Thế Tử Gia xem phu nhân là thế nào không?”

Khương Thư nghĩ hồi lâu mà chưa tìm ra lời giải đáp, chuẩn bị nói thì Giả Mai đã tới.

Cầm hai hộp son phấn đưa cho Khương Thư, đôi mắt nàng dấy lên màu đỏ tấy, rõ ràng đã khóc sưng cả mắt, nhưng vẫn cố gắng gượng cười, gọi Khương Thư một tiếng: “Bia tỷ tỷ.”

Khương Thư biết rõ dụng ý của nàng nên không còn cái tình thân mật như trước, gọi Xuân Hạnh nhận lấy son phấn rồi lại lấy một mảnh vàng lá trao cho nàng, không hỏi gì thêm, cũng không giữ nàng lại, chẳng đoái hoài đến tình trạng đôi mắt.

Giả Mai đứng đó, tay chân lúng túng chẳng biết nên đặt đâu, toàn thân mang một vẻ ngại ngùng.

Xưa nay mỗi khi nàng đến, Khương Thư đều bảo Xuân Hạnh chuẩn bị chỗ ngồi, để Giả Mai có thể nói vài câu. Nàng cũng tưởng ai dè hôm nay mình như thế này, Khương Thư phải quan tâm chút ít, nàng có thể nhân cơ hội mở lời trước.

Nào ngờ hôm nay Khương Thư không những không giữ lại, mặt còn quay sang bên cạnh cùng Xuân Hạnh bẻ hạt óc chó ăn.

Nhìn tấm vàng trong tay, Giả Mai sắc mặt lại càng chua xót, cảm thấy mình như kẻ buôn son bán phấn vậy.

Nếu là ngày trước, dựa vào lòng tự trọng của Giả Mai, nàng đã quay đầu bỏ đi từ lâu, nhưng giờ thì đôi chân cứ đứng im không nhúc nhích.

Đêm qua mẹ nàng từ mẹ của dì về còn nói rất mừng, bảo hãy yên tâm, sáng nay sẽ theo dì đến thử lòng Thế Tử Gia và phu nhân Thế Tử để xem phản ứng, nếu thành công sẽ chọn ngày đưa nàng vào Đông viện.

Nàng mong ngóng cả đêm.

Lo lắng đến mất ngủ, cuối cùng nhận tin là dì không đồng ý, muốn cho nàng đi xem mắt chỗ khác.

Mẹ nàng tức giận đến mức muốn bắt nàng về Dương Châu.

Nàng van xin, nước mắt đỏ hoe, mẹ mới mềm lòng, đây là cơ hội cuối cùng cố gắng níu giữ.

Thành được hay không phải hỏi mới biết.

Nàng không tin đại môn phủ Hầu lớn như vậy, Thế Tử Gia tương lai thật sự không sẽ có thiếp.

Đến cả cô gái phố hoa cũng có thể chen chân vào bên cạnh y, nàng dù là thân thích nhà phủ Hầu cũng không thể không để ý.

Dì không đồng ý, phần nhiều cũng là không muốn nàng làm thiếp cho người ta, nhưng tận đáy lòng Hoa Mai thập phần chân thành, nàng thực sự thích Thế Tử Gia.

Giả Mai nghĩ đến những khó khăn sắp phải đối mặt sau này, không còn giữ được lòng tự trọng, đứng vững ở chỗ đó, cuối cùng lấy hết can đảm ngẩng đầu, lắp bắp nói: “Bia tỷ tỷ, muội có chuyện muốn hỏi…”

“Mai tỷ, năm nay tròn mười sáu tuổi rồi phải không?” Chưa kịp nói hết câu, Khương Thư đã khẽ ngắt tiếng, hỏi xong mới nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của nàng, tiếp tục: “Mai tỷ thầm thích kiểu nam nhân như thế nào?”

Giả Mai bị hỏi chặn mất lời, mặt đỏ bừng, nửa ngày không mở nổi miệng.

Nàng muốn nói, mình thích nam nhân như Thế Tử Gia.

Thế nhưng nhìn thẳng vào đôi mắt sáng trong của Khương Thư, lời nói bỗng nghẹn lại, rồi lại bị Khương Thư giành lời trước: “Mi mắt kiếm lông mày, tinh tú sáng ngời, phóng khoáng tao nhã, lại tuấn tú, vừa có quý khí vừa oai phong, khiến người vừa sợ vừa say mê, mỗi lần đến gần, tim đập rộn ràng, rõ ràng sợ nhưng lại không thể ngăn mình muốn đến gần…”

Khương Thư nói chậm rãi xong, ngẩng đầu nhìn Giả Mai cười nhẹ: “Mai tỷ, chắc chắn là kiểu người đó rồi.”

Cổ họng Giả Mai như bị vật gì đó đè chặt, cũng muốn nói một lời, nhưng chẳng biết phải nói gì, chỉ đứng ngẩn người nhìn Khương Thư, gương mặt đỏ ửng gật đầu.

Cảm giác của nàng đối với Thế Tử Gia quả thật như thế.

Mấy câu đó của Khương Thư thật sự đã nói đúng vào điểm cần nói giúp nàng.

Khương Thư liếc nhìn sắc mặt e thẹn của Giả Mai, ánh mắt thu lại rồi lại nâng lên, mỉm cười nói: “Nhưng kiểu người như vậy không chỉ Mai tỷ yêu thích, Bia tỷ cũng rất thích.”

Giả Mai hồn nhiên giật mình, trong mắt không che giấu sự ngạc nhiên, cứ thế nhìn lại.

Ánh mắt Khương Thư rõ ràng, dịu dàng nói: “Bia tỷ hơn ngươi một bước, tình cờ gặp được biểu ca, cũng coi như tìm thấy người mình thích, Mai tỷ nếu cũng thích kiểu nam nhân như vậy, tự thân hãy nỗ lực đi tìm. Bia tỷ nghĩ Mai tỷ nhất định sẽ tìm được, Bia tỷ sẽ chờ ngày Mai tỷ làm chủ mẫu.”

Bình thường dù giữa nàng và Thế Tử Gia hay cãi cọ nhau, y dù có là đồ chó đằng, cũng vẫn là phu quân đầu gối tay ấp.

Những cô gái trước kia, nàng không rõ vì sao mà y chưa nhận lấy, cũng chả quản được.

Giờ bản thân đã ngồi trong Đông viện phủ Hầu rồi thì mọi chuyện cần phải giữ lễ nghĩa, dù sao cũng không để ai lọt vào tay mình tranh giành được.

...

Đề xuất Cổ Đại: Kiều Tàng
BÌNH LUẬN
Kry Jong
Kry Jong

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện
CHƯƠNG MỚI CẬP NHẬT

[1 phút trước] Chương 6

Ly Nô Hận

[2 phút trước] Chương 5

Ly Nô Hận

[4 phút trước] Chương 4

Ly Nô Hận

[5 phút trước] Chương 3

Ly Nô Hận