Chương 101
Chu Quý Phi bị y siết cổ suốt hồi lâu, giờ mới vừa lấy lại chút sức sống, há nào chịu trao cho hắn thuốc giải.
Thấy Chu Hầu Gia nóng ruột, vị đó vịn vào chiếc bàn gỗ, lảo đảo lao tới phía nàng, Chu Quý Phi hốt hoảng, vội kéo lấy Phúc Ma Ma, đứng dậy rồi lùi về phía sau để tránh.
“Hầu Gia...”
Nhìn sắc mặt Chu Hầu Gia đột ngột còn dữ dội hơn lúc trước, Phúc Ma Ma cũng cảm thấy sợ, một hồi không rõ tâm cơ nơi y là gì, không biết y có tin những lời nàng vừa nói hay không.
Chu Hầu Gia khi đã suy nghĩ tường tận âm mưu trong đó, lòng rối như lửa đốt, vừa sốt ruột vừa tuyệt vọng.
Nhìn hai người đứng trước mặt đều đề phòng, y đành bất lực thốt lên một câu cay đắng: “Ngớ ngẩn...”
Y muốn nói rõ tất cả những điều biết cho người đàn bà ngu xuẩn này, nhưng tay chân dần bớt đau, thì đầu óc lại càng mê man, mơ hồ hơn lúc trước.
Ý thức ngày một mờ nhạt, Chu Hầu Gia vắt hết sức lao về phía Chu Quý Phi, “Thuốc giải...”
Nếu hôm nay y chết, nàng cũng chẳng thể sống.
Nhưng lời chưa thốt ra trọn vẹn, y đã bị Chu Quý Phi một nhát đâm thấu ngực, đâm thủng lìa.
Nỗi đau nơi ngực truyền đến, khiến thần trí Chu Hầu Gia tỉnh táo hơn, đôi mắt đỏ ngầu dính đầy máu, chằm chằm nhìn vào gương mặt Chu Quý Phi, đã bị sợ hãi làm rơi lệ ngấn, lúc này nỗi băn khoăn trong lòng vượt lên cả hận thù.
Ít nhất không còn nghĩ đến việc cùng nàng chết chung.
Chỉ siết chặt tay nàng cầm lấy cán dao, nhìn thẳng vào mắt nàng, gắng gượng nói: “Cẩn thận Phạm Thân, y...”
Phạm Thân chẳng phải người của Hoàng Thượng.
Chỉ có lật tẩy âm mưu này, nàng mới tạm giữ được mạng sống...
Song Chu Hầu Gia mới nói dở lời, suy nghĩ lại lần nữa bị gián đoạn.
Một mùi hôi thối xộc thẳng vào miệng y đang hé mở, thấm sâu xuống cổ họng, dường như thấm vào tận trong tạng phủ.
Tim y đập nghẹn, mất hơi, rồi ngừng thở.
Trước lúc gục xuống, đôi mắt mở to, chằm chằm vào Chu Quý Phi, chẳng rời.
Luyến tiếc đến chết cũng không buông.
Y còn chưa kịp vạch trần Phạm Thân, cũng chưa ai biết hết những sự thật uẩn khúc thao túng phía sau đều do y, Phạm Thân, lén lút tiến hành.
Mục đích của y, e rằng không chỉ riêng mình y và Chu Quý Phi.
Mà cả Hoàng Thượng...
Đáng tiếc, cổ họng Chu Hầu Gia chỉ phát ra hai tiếng “kít kít” yếu ớt, nghẹn chứa bao nhiêu bí mật trong đó, rồi bất tỉnh.
Chu Quý Phi nhìn xác Chu Hầu Gia nằm trong vũng máu, không dám đối diện đôi mắt ấy nữa.
Chậm rãi cúi đầu nhìn đôi tay mình đẫm máu đỏ thẫm, thân hình run lên, hồi lâu mới quay lại vòi vội hỏi Phúc Ma Ma: “Phải làm sao...?”
Phúc Ma Ma cũng tỉnh lại, “Nương nương, đừng nóng vội...”
Chu Hầu Gia vốn là tử tù, bản đáng chết.
Hôm nay y xông vào cung ép nương nương, nương nương vì tự bảo vệ sinh mạng mà giết y.
Dù không phải nàng giết, hay thật sự nàng, thì thế nào cũng có cách giải thích.
Quan trọng là giờ giữ được mạng, về sau mọi chuyện đều có thể xoay xở, Phúc Ma Ma dù lo lắng cũng phải bình tĩnh an ủi: “Nương nương, chuyện đã qua rồi, không sao cả...”
Chu Quý Phi nhìn nàng ta, nhớ lại phút giây kinh hoàng trước đó.
Dù Chu Hầu Gia siết cổ nàng nghẹt thở, những lời Phúc Ma Ma nói nàng đều nghe rõ.
Việc táo bạo ấy, nàng không dám mơ tới, nhưng Phúc Ma Ma nói lại rõ ràng từng li từng tí.
Rõ ràng nàng biết đêm đó không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là nàng tính toán để bịt miệng Chu Hầu Gia, giữ cho bản thân một chút chìa khóa.
Năm tháng qua, đó là phương kế hữu hiệu.
Không ngờ đến lúc hiểm nghèo nhất lại được Phúc Ma Ma nâng lên thành kế cứu mạng, dù sống lại được, song ý nghĩ đó quá đáng sợ.
Chẳng dám để ai biết, dù chỉ truyền ra một chút tiếng xấu, trong lúc hiểm nghèo này cũng đủ để nàng không có cửa làm lại.
Còn Văn Nhi...
Chu Quý Phi không dám nghĩ tiếp, bỗng hỏi Phúc Ma Ma: “Ngươi biết ngươi vừa nói gì không?”
Ngay khi nàng vừa dứt lời, một tiếng sấm vang trời, Phúc Ma Ma quỳ gối run rẩy, “Nương nương, thiếp không còn cách nào khác đâu...”
Tiếng nói sau đó bị tiếng sấm nổ ầm ầm lấn át.
Mây u ám đen kịt ép thấp, như cả bầu trời sắp sụp đổ, chẳng phân biệt nổi ngày đêm.
Mưa như trút xuống, văng nước bắn tung dưới gió lạnh, phủ trên mặt Vương Công Công.
Nhưng y không hay biết.
Chân run vài lần, không phân biệt được nên tiếp tục giúp Hoàng Thượng hay quỳ xuống tạ tội.
Kể từ khi y cùng Hoàng Thượng vội vã tới trước cửa phòng, nghe thấy tiếng bên trong, cả cung Viên Hoa như hóa thạch, yên lặng tột cùng.
Tiếng sấm không quan trọng bằng lời nói trong phòng mới vừa làm chấn động toàn cung.
Vương Công Công cảm nhận bàn tay đang giữ chặt mình từ cứng đờ dần đến run rẩy, giờ tựa người vào mình ngày một nặng, y lo sợ Hoàng Thượng gục ngã, khẽ gọi, “Bệ Hạ...”
Bên người y tĩnh lặng chốc lát.
Chớp mắt thấy Hoàng Thượng buông tay rồi bước loạng choạng, đá cửa nhiều lần, nhưng do cửa bị Phúc Ma Ma khóa chặt, dù đá hỏng cũng không mở nổi.
Vạch nổi gân xanh nơi thái dương, đôi mắt đỏ rực, y nghẹn lời hét lên, giọng nghẹn ngào: “Đập cho ta mở!”
Sau đó người lại loạng choạng, Vương Công Công giữ chặt, “Bệ Hạ...”
Hầu cận nghe lệnh, không dám chậm trễ, xô cửa mạnh, cuối cùng đạp vỡ cánh cửa.
Tiếng đập cửa vang vọng, bên trong Chu Quý Phi và Phúc Ma Ma đều đứng sững.
Nơi đây là Viên Hoa điện.
Ai gan dạ đến vậy?
“Nương nương, đừng hoảng, đừng hoảng...” Phúc Ma Ma vỗ về Chu Quý Phi sợ hãi, nhưng chân không ngừng run.
Phúc Ma Ma thở phào khi đến cửa ra, thấy cửa đã bị phá, cánh cửa thoáng đánh ngang mặt nàng, theo gió mạnh hất ngã bước đi, Phúc Ma Ma ngã quỵ như đám bùn nhão.
Chu Quý Phi đứng ngẩn người trong phòng, tay còn dính máu, dưới chân là xác Chu Hầu Gia.
Khoảnh khắc cửa bị phá, trí óc Chu Quý Phi trống rỗng.
Giờ đây, Hoàng Thượng đứng ngoài, hai ánh mắt giao nhau, Chu Quý Phi nhìn đôi mắt đỏ ngầu giận dữ của Hoàng Thượng, không thể nào cười như trước đó.
Nàng sợ hãi.
Chu Hầu Gia đã gần như giết chết nàng.
Nàng chẳng còn muốn gặp Hoàng Thượng nữa.
“Bệ Hạ...” Chu Quý Phi loạng choạng tiến lên, muốn như trước lao vào lòng, để được ôm che chở, để nghe y nói: “Đừng sợ, mọi chuyện đều có ta.”
Chân đến bậc cửa thì bị thái giám bên cạnh ngăn lại.
Chu Quý Phi cứng đờ, hoang mang nhìn hắn, ngỡ ngàng vì ánh mắt Hoàng Thượng chẳng còn chút dịu dàng.
Đôi mắt ấy đầy uất hận.
Dưới cửa trải qua kinh ngạc, đau đớn và tuyệt vọng, giờ đây Hoàng Thượng chỉ còn lại sự hận thù đối với Chu Quý Phi.
Hận nàng quá vô tình.
Quá bạc bẽo.
Y dốc lòng với nàng, xem như người vợ duy nhất thấu hiểu lòng mình, ngoài vị trí Hoàng Hậu, muốn gì cũng cho.
Nàng có gì không thỏa mãn?
Hoàng Thượng chẳng dám nghĩ đến những gì mình đã làm, bị nàng lừa dối ra sao.
Chỉ thấy mắt mờ đi, nhìn khuôn mặt đã yêu mến hơn hai mươi năm, cơn đau trong lòng quặn thắt, nửa ngày mới thở ra: “Ngươi dám lừa ta.”
Chu Quý Phi nhận ra vẻ uất hận trong ánh mắt, hoảng hốt thoáng qua.
Ý thức tỉnh nhanh, vội thoát ra, khẩn khoản nắm lấy Hoàng Thượng: “Bệ Hạ, không phải vậy, xin nghe thần thiếp giải thích...”
Nói xong bỗng quay sang quát Phúc Ma Ma: “Ngươi chết đi, mau nói rõ với Bệ Hạ, ngươi muốn hại ta đấy à...”
Ánh mắt giận dữ chưa từng thấy nơi Hoàng Thượng.
Bệ Hạ đứng không vững, cầm lấy tay Vương Công Công.
Phúc Ma Ma ngồi dưới đất tỉnh lại, lòng rối loạn, không còn thời gian suy nghĩ, vội quỳ đầu trước Hoàng Thượng: “Bệ Hạ, thần thiếp, vì cứu nương nương, mới bịa đặt lời chết người để lừa Hầu Gia, Vương Gia chẳng phải Hầu Gia...”
Lời nói cuối cùng của Phúc Ma Ma cũng vô lực.
Nếu thật sự họ chẳng hề có chuyện gì, vì sao lại lừa được Hầu Gia chứ?
Nếu lần này nương nương bị âm mưu ngấm ngầm phản tác dụng, thì thần thiếp chính là kẻ đẩy nàng vào bước đường chết.
Nàng chẳng thể biện giải được.
Quả nhiên, chưa dứt lời, Hoàng Thượng lại một lần nữa nổi giận.
“Im cho ta!” cơn tức giận dồn nén bấy lâu bùng phát, khiến đầu óc Hoàng Thượng hỗn loạn, thân hình run rẩy, đá liên tiếp vào Phúc Ma Ma.
Chu Quý Phi thấy thế, vứt bỏ thái giám bên cạnh, quỳ xuống ôm lấy chân Hoàng Thượng: “Bệ Hạ, xin nghe thần thiếp nói, thần thiếp một lòng một dạ với Quân...”
Nhưng mùi hôi lại bốc lên, tỏa vào mũi.
Mùi hôi ấy không chỉ hôi thối mà còn đầy sự sỉ nhục.
Ghê tởm trào phừng trào dâng trong lòng, Hoàng Thượng khép mắt rồi rút chân khỏi vòng tay nàng, không muốn nhìn nàng thêm phút nào nữa.
Lùi ra mép bậc thềm, vịn vào cánh tay Vương Công Công, thở hổn hển rồi nói yếu ớt: “Quý phi thất đức, từ nay… bãi chức...”
Vương Công Công cay đắng ngắt lời: “Bệ Hạ...”
Bãi chức Quý phi dễ lắm, nhưng lý do không nên là...
Chuyện một khi bị loan truyền, Hoàng Thượng sẽ bị người đời coi thường.
Lời của Vương Công Công làm Hoàng Thượng tỉnh táo lại, không nói thêm.
Một lúc lâu sau, nét mặt chùng xuống, cúi đầu không rõ là khóc hay cười, vai khẽ rung, lại ngẩng đầu, mắt đã đẫm lệ, giọng khàn khàn: “Từ nay, Quý phi không được rời Viên Hoa điện nửa bước...”
Hoàng Thượng xoay người, bước đi trong mưa lớn.
Chưa bước bao lâu đã gục vào vai Vương Công Công.
Chốn mưa mờ, cảnh tượng hoảng loạn.
“Bệ Hạ...” Chu Quý Phi vẫn muốn theo đuổi, thì cánh cửa khép lại, ngăn cản mọi tầm nhìn.
***
Nửa giờ sau, Viên Hoa điện bị phong tỏa.
Ngoài cung truyền rằng, đúng như Phạm Thân nghe từ Thái giám Càn Võ Điện, Chu Hầu Gia đã vào cung uy hiếp Chu Quý Phi, bị nàng đâm chết tại chỗ.
Hoàng Thượng nhập cơn bệnh nặng, nằm trên giường.
Mới vừa tỉnh đã thấy Văn Vương mặt ngấn lệ gấp gáp vào thăm.
Hoàng Thượng tối qua từ Đại Lý Tư trở về, Văn Vương đã thức rồi.
Biết Hoàng Thượng ra ngoài cứu y khỏi trấn quốc công phủ, ngậm ngùi ôm chặt, khóc nức nở: “Phụ hoàng, từ nay con chỉ còn có phụ hoàng thôi.”
Mười mấy năm qua, ngoài hồi nhỏ Văn Vương chủ động ôm y, dần dà khi lớn lên tính tình cứng cỏi, hai cha con ngày một xa cách.
Hôm nay tưởng chừng lần đầu sau gần mười năm mới ôm nhau.
Hoàng Thượng vừa trải qua cơn sinh tử, tâm tư tràn đầy cảm xúc.
Lúc ấy chỉ cảm thấy chẳng có gì bằng gia đình bên nhau, mọi phiền muộn đều tan biến, hai người có thể thẳng thắn trò chuyện cả đêm.
Sáng hôm đó chưa kịp nhắm mắt đã gọi Vương Công Công đi Viên Hoa điện.
Chuyện tới đây là hết.
Y không muốn nghi ngờ suy đoán nữa.
Chuyện Chu Hầu Gia bị bắt, y sẽ xử tội, đổ mọi công lao lên đầu y cùng hai vụ án Tần gia và Quốc Công phủ, rồi ban chết.
Hoàng Thượng cũng đã quyết định thuyết phục Chu Quý Phi, hàn gắn quan hệ nàng và Văn Vương.
Ba người, y, Giảo Giảo, cùng Văn Vương, sẽ sống một cuộc đời bình yên.
Ai ngờ lần đi ấy lại gặp bão tố lớn.
Hoàng Thượng đi trước dặn Văn Vương đừng đi đâu, y ngoan ngoãn ngồi trong phòng chờ gần một giờ liền, rồi thấy Hoàng Thượng được khiêng trở về, thân hình phải nắm ngang.
Văn Vương phẫn nộ hỏi Vương Công Công: “Chẳng lẽ lại là Chu Hầu Gia...?”
Vương Công Công lắc đầu, cay đắng: “Vương gia về phủ đi.”
Văn Vương hiểu ý, chít răng quyết chí ra tay với Chu Hầu Gia.
Vương Công Công một lần nữa ngắt lời, “Chu Hầu Gia đã chết, Vương gia yên tâm về phủ đi.”
Văn Vương cứng lòng, không chịu rời khỏi mà lại leo lên giường Hoàng Thượng, bất ngờ trở nên ngoan ngoãn: “Tối qua phụ hoàng đã thức suốt đêm bên con, giờ Hoàng Thượng bệnh, con làm sao đành bỏ lơ...”
Vương Công Công lòng đau như bị dao cắt.
Không biết cuối cùng nên trách ai.
Rốt cuộc, Văn Vương cũng là kẻ vô tội.
Nhưng giờ Hoàng Thượng chưa tỉnh, ai có tâm tư mà thương người, y đành cho người vào kéo Văn Vương ra ngoài.
Đang giằng co, Hoàng Thượng giường nằm mở mắt.
Nhìn thấy Văn Vương, y ý thức chưa tỉnh hết nhưng vội rúc mắt cau mày quát: “Ra ngoài!”
Văn Vương ngẩn người, thái giám phía sau mới kéo đi.
Văn Vương nhìn Hoàng Thượng nằm đó, tự nhủ: “Phụ hoàng cố giữ sức, lời con nói sáng nay luôn ghi nhớ, sau này không làm phụ hoàng buồn, nghe theo lời, ai dám làm phụ hoàng giận, con sẽ giết hắn...”
Hoàng Thượng như bị đá mòn trái tim, nhắm mắt, nước mắt rơi úp lên gối.
Lúc đó Phạm Thân tiến vào.
Vương Công Công thở dài: “Đại nhân, cuối cùng người cũng tới.”
Phạm Thân bước đến giường, gọi: “Bệ Hạ.” Hoàng Thượng quay đầu.
Đường lệ trên mặt càng rõ.
Ánh mắt tuyệt vọng chưa nguôi.
Phạm Thân nhìn y.
Đôi mắt vốn điềm tĩnh mười mấy năm không sóng gió, nay lần đầu ẩn hiện sự nghẹn ngào.
Thái Tử từng hỏi y định thế nào.
Phục án?
Hay máu trả máu, nợ máu phải trả?
Y không đáp, chỉ nói: “Ta tự xử.”
Không ai hiểu y hơn biết làm sao khiến người ta đau khổ đến cùng cực.
Mới bắt đầu mà thôi.
Vẫn chưa phải lúc.
Những gì y chịu đựng, tất phải đòi lại.
Người nợ y, cũng phải trả.
Phạm Thân rút trong người ra hộp đông dược, quay lại giao cho Vương Công Công: “Pháp sư vừa về Trường An, Bệ Hạ uống trước, giữ sức.”
Vương Công Công vội nhận, đi lấy nước rồi quay lại thấy Phạm Thân đã đỡ Hoàng Thượng ngồi dậy.
Mấy năm qua Phạm Thân tuy phục vụ Hoàng Thượng nhưng chỉ lo việc triều chính, chưa từng tận tụy chăm sóc thân cận thế này.
Vương Công Công ngẩn người, e sợ Hoàng Thượng trách mình lười biếng, vội bước tới định nói việc này để y làm, thì thấy Phạm Thân đưa tay, Vương Công Công đành trao chén sứ.
Phạm Thân tận tay cho Hoàng Thượng uống thuốc.
Rồi giúp y nằm xuống.
Hoàng Thượng nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy tim dần lắng lại, liền nhìn Phạm Thân nói chậm rãi: “Đi nói với Thái Tử, phục hồi danh dự.”
Phạm Thân không đáp.
Hoàng Thượng quay lại, ngạc nhiên nhìn y, đoán biết y ngại ngùng: “Yên tâm, ta biết mình đang làm gì, dù tương lai vương triều không có người nối dõi, ta cũng sẽ không để cho nhà Hàn...”
Phạm Thân mới đáp: “Tạ mệnh.”
Hoàng Thượng nhìn y rồi đột nhiên hỏi: “Ngươi nói, ta đời này, có sai không?”
Đề xuất Hiện Đại: Tỉ Muội Thế Thân
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền