Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 103: Chương một trăm linh nhị

Chương 102

Người ấy chỉ mong được làm một vị Hoàng đế không chịu khuất phục trước kẻ khác, không bị ai uy hiếp.

Dẫu không phải trưởng tử, nhưng y là con chính thức.

Người thừa kế hợp pháp cho ngôi vị.

Trước tiên, y bị các huynh đệ tranh giành ngai vàng, đành phải từng bước thủ tiêu bọn họ, cuối cùng cũng dẹp bỏ được trở ngại, không còn ai đe dọa đến mình nữa thì lại bị phụ hoàng ép buộc lấy Hàn thị.

Y sớm đã không ưa nổi họ Hàn.

Dựa vào tiếng trung thành của mình, Hàn lão phu nhân kiêu ngạo, suốt ngày kìm kẹp, chẳng được làm cái này, chẳng được làm cái kia.

Rốt cuộc, thiên hạ này là họ Chu hay họ Hàn?

Nếu không phải nhờ một câu phán quyết của tiền hoàng – không gả cho Hàn thị, thì dù có trao cả thiên hạ cho người khác, cũng không để rơi vào tay y. Y nào có chịu lấy họ Hàn.

Nhất là khi biết Hàn thị cũng không muốn lấy y, trong lòng còn tức giận hơn.

Cô ta không muốn gả, y lại muốn cưới sao?

Chẳng còn cách nào khác, vì giữ lấy vị trí, y đành cúi đầu chủ động tiếp cận họ Hàn. Nhờ những mưu kế mà người bên cạnh bày ra, thật sự đã khiến Hàn thị động lòng.

Vậy thì lấy về cũng coi như xong.

Đêm tân hôn nếu không bị chu Quý Phi đuổi về phòng mới, có lẽ cũng sẽ chẳng có vị Thái Tử hôm nay.

Chỉ trải qua một lần, rồi y không đụng đến Hàn thị thêm lần nào nữa.

Một lòng một dạ, y chỉ yêu thương...

Hoàng Thượng nghĩ tới đây, trong lòng lại xoáy lên nỗi đau.

Cứ như tất cả đều tan biến.

Tất cả chỉ là hư không.

Rốt cuộc có phải là lỗi của ta không...

Phạm Thân không đáp lời, Hoàng Thượng cũng không hỏi thêm gì, khép mắt, thở dài một tiếng mệt mỏi bảo:

“Vụ danh thuốc âm mưu phản nghịch, giao cho ngươi chịu trách nhiệm, giúp Thái Tử xử lý, xét xử sao thì làm vậy.”

Người đó, Chu Thành Dụ, đáng bị xé xác vùi thây, danh tiếng đen tối khắp thiên hạ...

Phạm Thân gật đầu lĩnh lệnh, không nán lại, đứng dậy nói:

“Bệ hạ nghỉ ngơi trước, cố gắng bảo vệ long thể.”

Quả thật, Hoàng Thượng đã rất mệt, Phạm Thân đi rồi, y lại thiếp đi một giấc.

Đến chiều mới tỉnh dậy, Vương Công Công đỡ y ngồi trên giường, mớm cho chút cháo loãng, thì mới có chút tinh thần.

Trong lúc nằm đó, nội cung đã rối loạn như động đất.

Thi thể Chu Hầu Gia được phủ một chiếc chiếu rơm di chuyển ra ngoài, đưa tới nghĩa địa hoang ngoài triều.

Chu Quý Phi bị nhốt trong căn phòng đó, cửa sổ đều bị niêm phong, không được ánh sáng chiếu vào, suốt ngày la hét muốn gặp Hoàng Thượng, chỉ vỏn vẹn nửa ngày đã tiều tụy đến mức chẳng còn giữ lại chút nhan sắc ngày trước.

Không chỉ Chu Quý Phi, khi Văn Vương biết chuyện ở Thịnh Hoa điện cũng hối hả đến, ầm ĩ đòi gặp Hoàng Thượng.

Nhưng đều bị Vương Công Công phủ nhận ở ngoài cửa.

Mãi đến khi Hoàng Thượng tỉnh lại, Vương Công Công không nhắc đến chuyện ấy nữa.

Qua một hồi, Vương Công Công ngẩng lên, thận trọng quan sát sắc mặt Hoàng Thượng, rồi mới nói đến Thái Tử:

“Bệ hạ, vừa mới nãy Thái Tử điện hạ đến thăm.”

Nói xong, dường như không chú ý, quay người đi lấy chén trà, quay lại đưa cho Hoàng Thượng, nghe Hoàng Thượng nhẹ giọng hỏi:

“Hắn nói gì?”

Vương Công Công ánh mắt động đậy.

Biết mình phán không sai.

Ngày trước, Hoàng Thượng còn không thèm hỏi một câu.

Vương Công Công hầu hạ y bấy lâu, làm sao chẳng hiểu tâm tình, chuyện Chu Quý Phi vừa xảy ra, dù có căm ghét họ Hàn đến đâu, trong lòng y cũng đã có phần dao động.

Giờ trong cung ngoài Văn Vương, chỉ còn lại một mình Thái Tử...

Ít nhất, đó là con đẻ của Hoàng Thượng.

Dù vừa rồi vẫn nói với Phạm Đại Nhân như thế, nhưng chốn giang sơn, chính tay y phấn đấu vất vả giành lấy, sao có thể dễ dàng trao cho kẻ khác.

Vương Công Công nói:

“Chẳng hỏi điều gì khác, chỉ hỏi hắn bệ hạ sức khỏe ra sao.”

Bấy lâu nay, dù Hoàng Thượng không coi Thái Tử là con thật, nhưng chuyện làm tròn đạo hiếu của Thái Tử thì không một điều nào thiếu.

Ngày trước Hoàng Thượng tưởng rằng đó chỉ là vì để người ngoài xem.

Ngày nay cảm nhận lại khác hẳn.

Hoàng Thượng khẽ mở nắp chén trà, đôi mắt mang nhiều trầm luân bị hơi nước hơi sương làm nhòe, khẽ run lên vài lần.

Uống một ngụm trà, y ngồi phịch xuống long sàng, không nói nửa lời.

Lâu lắm, Vương Công Công đã quên mất chuyện ấy, lại nghe Hoàng Thượng nói:

“Ngày mai nếu Thái Tử lại đến, ngươi cho hắn vào.”

“Vâng.”

***

Cả ngày hôm nay, mưa giông không ngớt.

Khương Thư thức dậy, hối hả đến chính viện, nhưng không gặp được Khương Lão Phu Nhân.

Hầu Phu Nhân và Khương Lão Phu Nhân đã sang nhà Ngu Lão Phu Nhân bên cạnh, các bà đóng cửa trong trong phòng nói chuyện, các nha hoàn như An MaMa cùng Vân Cô đứng ngoài cửa canh gác.

Thấy Khương Thư đến, Vân Cô bước lên dẫn vào phòng Hầu Phu Nhân:

“Phu Nhân vào trong nghỉ một lát, Lão phu nhân mới đến, chắc còn một lúc nữa mới xong...”

Khương Thư vội vã đi đến, sợ để bà nội chờ lâu.

Thấy mọi người bận rộn, thở nhẹ một hơi, không vào phòng ngồi, đứng ngoài cửa nhìn một lượt trời đất, lòng lại nhớ đến Phạm Thân.

Lúc này không biết đã ra ngoài chưa, trời mưa to đến thế, chắc cũng không vội đi đâu.

Chợt thấy vài người đến dưới hành lang đối diện, người đứng đầu Khương Thư nhận ra là bà nội của Phạm Ca Nhi, tức Tam Phu Nhân của Hầu phủ.

Nhìn sang, Tam Phu Nhân cũng nhìn thấy nàng, dù không biết nhìn rõ hay không, bà vẫn mỉm cười từ xa.

Khương Thư thấy người đến, không tiện vào trong, đứng ở đó chờ.

Chuyện xảy ra trước kia khiến Ngu Gia Đại Tỷ phiền lòng, dù rằng Phạm Ca Nhi bị tận dụng như quân cờ, nhưng hũ hồ đào đúng là do Ca Nhi lấy.

Tam Phu Nhân vốn xuất thân danh môn thế tử, rất coi trọng lễ nghĩa.

Điều nên nhận lỗi thì nhận, không nên nhận thì sẽ không bảng lảng.

Dù rất muốn tìm cơ hội để thành thật xin lỗi, nhưng luôn không đúng dịp, hôm nay lại gặp Khương Lão Phu Nhân, bà nàng đích thân đến đón người một lần.

Xem như là để chuộc tội.

Đến gần, Tam Phu Nhân mỉm cười lộ bàn tay, kéo Khương Thư vào trong:

“Trời mưa không thấy mát, người dễ nhiễm lạnh, Phu Nhân thân thể vốn yếu, đừng đứng ngoài đó nữa, mau vào bên trong.”

Hai người vào nhà, Tam Phu Nhân mới biết Hầu Phu Nhân và Khương Lão Phu Nhân đều không có ở nhà.

Cũng là cơ hội tốt.

Ngồi xuống, Tam Phu Nhân rút lấy một chiếc bình gốm men màu sắc từ tay nha hoàn, đưa cho Khương Thư, mỉm cười nói:

“Phu Nhân xem thích không?”

Khương Thư suýt quên chuyện đó, nhìn chiếc bình một hồi mới sửng sốt.

Tam Phu Nhân lại nói:

“Dù không bằng bình men của Phu Nhân, nhưng cái này cũng khá đẹp, nếu thích, xem như chút lòng của Tam Thím.”

Khương Thư hiểu ý, không vòng vo, nói thẳng:

“Tam Thím khách sáo, chuyện trước kia là do tôi không thận trọng, Phạm Ca Nhi nhỏ tuổi nhưng tinh nhanh, rất được lòng người.”

Tam Phu Nhân lập tức lắc đầu:

“Chẳng phải phu nhân không thận trọng đâu, đồ đạc để trong phòng mình nhưng chỉ vì đi ra ngoài mà quay về đã không thấy nữa, đó còn là Hầu phủ, ai mà dễ chịu?”

Nói xong thở dài, bà nghiêm nghị:

“Dù Giả Phu Nhân đã rời đi, đúng là không nên ở sau lưng nói xấu, nhưng chuyện này chính là bà ta gây nên, Ca Nhi cũng sai, sai thì phải thừa nhận, không thể biện hộ vì còn nhỏ.”

Tam Phu Nhân hôm đó về đã mắng mỏ một trận.

Ca Nhi không phải người biết điều, người lớn phải là tấm gương.

Chiếc bình men màu sắc này bà đã chuẩn bị sẵn, nhất định phải đưa.

Khương Thư thấy bà phải giữ ý, đành đưa tay nhận lấy:

“Cảm ơn Tam Thím.”

Cầm được trong tay mới phát hiện trong bình rất nặng, Khương Thư nghi ngờ nhìn Tam Phu Nhân.

Bà chỉ cười nói:

“Phu nhân mở ra xem đi.”

Khi Khương Thư mở nắp, thấy bên trong đầy ắp quả óc chó, trong lòng chợt thổn thức, ngẩng đầu gọi:

“Tam Thím...”

Tam Phu Nhân thấy mắt nàng đỏ lên, vội đặt tay lên tay nàng, cúi người nói thầm:

“Tôi đâu phải làm vậy, mấy ngày mưa mà rảnh không có việc, tôi nắm bắt cơ hội bắt Ca Nhi ở nhà đập hạt óc chó, còn hơn nó chạy ngoài đường…”

Một câu nói khiến không khí bớt căng thẳng.

Ai cũng biết Tiểu Công Tử Hầu phủ thật sự đáng lo, có lẽ chỉ có Phạm Thân mới quản nổi nó.

Tam Phu Nhân chỉ cần nói một câu là hạt óc chó này là Thế Tử Phu Nhân muốn có, Tiểu Công Tử liền ngoan ngoãn ngồi trong phòng, đập hết hai ngày.

Khương Thư nhớ đến tính cách bồn chồn không rảnh của Phạm Triết, khó mà nghĩ ra hạt óc chó này do cậu ta đập, không kiềm được cũng cười:

“Tam Thím thay tôi cảm ơn Phạm Ca Nhi.”

Nói rồi, tiện miệng nhắc nhở:

“Đợi đến khi Phạm Ca Nhi đã đính ước, Tam Thím cũng yên lòng.”

Nhắc đến chuyện hôn nhân, Tam Phu Nhân lại nhức đầu:

“Đừng nhắc nữa, tiểu tử ấy đúng là đáng đánh, đợi Thế Tử gia về, tôi còn phải nhân dịp mời cậu ta nói chuyện một phen...”

Phạm Triết từ nhỏ xem Phạm Thân làm chuẩn mực.

Giờ cưới xin rồi cũng học theo.

Tam Phu Nhân bất đắc dĩ nói:

“Kể từ khi Thế Tử gia trèo tường cưới được Phu Nhân, tiểu tử cứ nhắc nhất định phải học anh tư, phải tìm cô gái để yêu say đắm một lần...”

Khương Thư đỏ mặt.

“Người với người có sao giống nhau?” Tam Phu Nhân tiếp:

“Tôi không hiểu nổi, ai lại quỳ xuống cho người ta xem xong không chịu trách nhiệm? Lúc trước chính nó ép người, như thằng lưu manh, giờ có mặt mũi nói kẻ thiệt thòi là mình...”

Dù chỉ ba tuổi...

Tam Phu Nhân cũng thấy xấu hổ thay.

Khương Thư vẫn còn là cô dâu mới, nghe bà nói thế mặt đỏ bừng.

Thấy mấy người ở phòng bên vẫn chưa động tĩnh, Tam Phu Nhân bắt đầu kể chuyện trong phủ, lật lại một chuyện mới đột phá, suy đi nghĩ lại rồi nói với Khương Thư:

“Mai Tỷ Nhi đã nói hẹn ước rồi.”

Lần trước Ngu Gia Đại Tỷ rời đi vội vã để quên Mai Tỷ Nhi lại phủ, Hầu Phu Nhân không lên tiếng, Tam Phu Nhân cũng đoán nàng được giữ lại phủ để yên bề gia thất.

Tam Phu Nhân cũng mới nghe bà dâu lớn của mình là mẹ Phạm Ca Nhi nói, Hầu Phu Nhân đã xem mấy nhà cho Mai Tỷ Nhi, để nàng tự chọn.

Nàng đã chọn một nhà.

Giờ mai nữ đã có mai mối, hẹn ước sẽ được định đoạt vào tháng sau.

Khương Thư còn không biết chuyện này.

Biết Mai Tỷ Nhi ở lại Hầu phủ, Khương Thư không có cảm giác gì, miễn là nàng không còn nhòm ngó đến chồng mình, chuyện gì cũng có thể nói.

Gần đây Mai Tỷ Nhi không đến nữa, nàng cũng không có thời gian để hỏi chuyện nàng.

Kết hôn là chuyện tốt.

Trước đây nàng can đảm đến nói với mình, chắc chắn đã từng thật lòng yêu Thế Tử Gia nên Khương Thư cũng tò mò, lần này nàng chọn nhà nào.

Khương Thư liền hỏi Tam Phu Nhân:

“Tam Thím có biết nhà nào không?”

“Nhà Tiết Gia,”

Khương Thư giật mình, ban đầu không tin có thể trùng hợp đến thế, nghe Tam Phu Nhân nói là nhà Tiết Thị lang ở phía Tây thành mới đành thừa nhận rằng thế gian này quả thật nhỏ bé biết bao.

Chính là anh trai của Tiết Gia Tam Cô Nương.

Gia đình Tiết là gia đình quan chức bộ hình, tính tình không mấy đứng đắn, nhưng Tiết Nhị Công Tử lại là người có phẩm chất chính trực, hiện là một thiếu tướng dưới trướng Hàn Quốc Công, cũng đủ tư cách để kết hôn với Mai Tỷ Nhi.

Người do Hầu Phu Nhân chọn sẵn, làm sao mà kém được.

Biết đã là thiếu tướng, Khương Thư hiểu ra Mai Tỷ Nhi thật sự thích một người có thể khiến nàng nể phục.

Đây là chuyện của một cô gái trẻ, Tam Phu Nhân không tiện nói nhiều, lại sốt ruột không biết Hầu Phu Nhân giữ Khương Lão Phu Nhân nói chuyện gì, sao lâu như vậy chưa ra, thì trong cửa vội vã chạy vào một tiểu nha hoàn.

Đến gần thấy Hầu Phu Nhân không có trong phòng, ấp úng muốn nói.

Khương Thư quay lại hỏi:

“Có chuyện gì?”

Tiểu nha hoàn liền tâu:

“Phu nhân, Chu Hầu phủ Chu Hầu Gia hôm nay đã chết rồi.”

Nói đến đây, Hầu Phu Nhân dẫn theo Khương Lão Phu Nhân từ phòng bên đi về, nghe được đúng lúc.

Cả hai mặt đều giật mình.

Hầu Phu Nhân nhanh chân tiến lên, hỏi tiểu nha hoàn:

“Chết thế nào, lúc nào? Người ấy không còn bị giam ở Đại Lý Tự hay sao...”

Hầu Phu Nhân hỏi liên tục.

Tiểu nha hoàn trả lời rõ:

“Đêm qua có người đến Đại Lý Tự cứu tù, Chu Hầu Gia nhân cơ hội trốn thoát, người ở Đại Lý Tự cả đêm truy tìm không được, đến sáng lại trà trộn vào cung, đến Thịnh Hoa điện bắt giữ Quý Phi, cuối cùng bị Quý Phi lệnh cho người giết ngay tại chỗ...”

Khương Thư chỉ biết đêm qua Phạm Thân cả tối không về, không biết có chuyện lớn như vậy.

Ngẩng đầu nhìn trời đất một lần nữa.

Lòng không khỏi lo lắng.

Chuyện thảm họa ở Giang Nam, nàng đã tận mắt chứng kiến sức mạnh Chu Hầu Gia, nay y chết đi, dù lạc đà gầy hơn ngựa, ngã xuống cũng đè chết không ít người.

Chu Quý Phi là em gái ruột của Chu Hầu Gia, sao lại đột ngột ra tay giết y?

Khương Thư không hiểu nổi, cũng giống như nàng chưa bao giờ biết Phạm Thân đang mưu tính điều gì...

Mọi người đều rơi vào trạng thái im lặng.

Chờ một lát, Hầu Phu Nhân hồi tỉnh, phán bảo tiểu nha hoàn:

“Ngươi tiếp tục điều tra, có gì mới phải lập tức báo cáo.”

Chu Hầu Gia đã chết, thế còn chuyện vụ án của Tần gia với Quốc Công phủ thì sao...

Hầu Phu Nhân trong lòng rối loạn, lại lo lắng cho Phạm Thân, không nhàn để nói chuyện với mọi người, bèn sai Khương Thư dẫn Khương Lão Phu Nhân đến Đông viện kết giao tâm sự.

Từ khi Khương Thư vào Hầu phủ, đây là lần đầu tiên Khương Lão Phu Nhân đến thăm nàng.

Bày trí Đông viện còn hơn Chính viện, khiến người ta không có gì để tranh cãi.

Khương Lão Phu Nhân xem qua, lòng yên ổn hơn, miễn là hai người hòa thuận, bà yên lòng đến nửa.

Bèn kéo tay Khương Thư hỏi:

“Cái túi thơm của cháu còn không?”

Khương Thư dĩ nhiên biết bà nội nói về túi thơm gì.

Trước lúc xuất giá, bà sợ thần thể nàng không tốt, lại đột nhiên mang thai, bèn để chuẩn bị, mong giữ sức khỏe cho đến khi dưỡng xong mới tính chuyện con cái.

Cái túi thơm đó, Khương Thư âm thầm cất dưới gối.

Mấy ngày trước đã ném đi rồi.

Giờ bà nội hỏi, Khương Thư không biết nên trả lời ra sao, liền nghe bà nói:

“Bà thấy cháu đã hồi phục khá nhiều rồi, túi thơm thì đừng giữ nữa, hãy sinh một đứa cho Thế Tử Gia…”

Website không có quảng cáo pop-up

Đề xuất Cổ Đại: Nữ Giả Nam Trang Lộ Thân Phận, Vương Gia Nghiện Hôn
BÌNH LUẬN
Kry Jong
Kry Jong

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện