12
Cảnh sát nhanh chóng lần theo định vị mạng và bắt giữ ông ta quy án, chỉ có điều năm người nhóm Phương Trạch đều đã chết.
Đến cả xác cũng chẳng còn, ông ta đã thiêu rụi tất cả rồi rải tro cốt đi sạch.
Sự việc ồn ào đến mức này, người nhà của năm kẻ kia khóc lóc thảm thiết trên mạng, yêu cầu phải trừng trị nghiêm khắc hung thủ.
Những cư dân mạng từng lên án nhóm Phương Trạch vì đoạn video trước đó, giờ đây cũng có người cảm thấy thủ đoạn trả thù của người đàn ông kia quá mức tàn khốc.
Nhìn những luồng dư luận trái chiều trên mạng, tôi có thể thấu hiểu cho hành vi trả thù cực đoan của ông ấy.
Bố tôi là một cảnh sát chìm, thế nên từ nhỏ tôi và mẹ đã phải thường xuyên thay đổi chỗ ở.
Có khi cả năm trời cũng không được gặp ông một lần. Khi đó tôi còn nhỏ, vừa sùng bái lại vừa ghét ông.
Đặc biệt là vì không có bố bên cạnh, tôi thường xuyên bị những đứa trẻ khác bài xích và trêu chọc.
Lúc đó tôi ghét ông vô cùng, cảm thấy thà rằng mình không có bố còn hơn.
Sau này, tôi thực sự không còn bố nữa. Ông bị lộ thân phận cảnh sát chìm, bị tra tấn đến chết, chắc hẳn lúc đi ông đã đau đớn lắm.
Bởi vì trong tang lễ, tôi đã không được nhìn mặt ông lần cuối.
Chỉ là họ không biết, vào một đêm khuya, tôi đã lén lút nhìn trộm một mình.
Phải miêu tả thế nào nhỉ, thi thể của bố tôi chẳng khác nào một tờ giấy bị xé vụn, rồi được người ta dùng băng dính chắp vá lại từng mảnh một.
Tôi nhìn thấy cơ thể ông bị những đường kim mũi chỉ khâu lại với nhau, da thịt lật ngược ra ngoài, kinh dị và dữ tợn.
Nghĩ đến việc bản thân chỉ cần ngã một cái thôi đã đau đến phát khóc, không biết lúc đó ông có khóc không?
Tôi và mẹ lại phải chuyển nhà vì sợ bị tìm thấy để trả thù.
Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu chúng tìm đến tôi thì chẳng phải tốt hơn sao.
Tôi muốn khiến chúng phải nếm trải những đau đớn mà bố tôi đã chịu đựng, phải khiến chúng đau hơn bố tôi gấp trăm ngàn lần!
Thế nên lúc rảnh rỗi tôi thường xé giấy để chơi, tôi coi tờ giấy đó là một con người, xé toạc nó ra, mỗi mảnh giấy bị xé xuống giống như đang lột từng miếng da thịt của chúng vậy.
Tôi đã phải điều trị tâm lý suốt mấy năm trời mới miễn cưỡng trở lại bình thường.
Thực ra chẳng qua là vì tôi không có cơ hội, cũng không có cách nào thực hiện được nên mới đành phải từ bỏ mà thôi.
Nhưng ông ấy đã làm được, tôi khâm phục ông ấy, ông ấy là một chiến binh dũng cảm.
13
Còn chưa đợi đến ngày ra tòa, người đàn ông ấy đã đổ bệnh, ung thư phổi giai đoạn cuối.
Sức khỏe của ông vốn đã không tốt từ lâu, nhưng vì chưa tìm ra nguyên nhân cái chết của con gái nên ông hoàn toàn không muốn điều trị.
Trước khi chết có thể tự tay báo thù, coi như cũng là một chuyện tốt.
Nhóm Phương Trạch đã chết, nhưng vụ án này vẫn chưa kết thúc.
Từ những tài liệu tra được trong điện thoại và máy tính của chúng, số người cùng hợp tác trục lợi lên đến hàng chục người, số lượng người tham gia các nhóm giao dịch và trang web lên tới hàng vạn.
Có hàng vạn đoạn phim quay lén, số phụ nữ bị đe dọa và khống chế lên tới gần trăm người, số tiền lợi nhuận lên đến con số tám chữ số.
Có những người như bố mẹ Phương Trạch trở thành kẻ che chở cho con cái mình, và đương nhiên cũng có những kẻ che chở vì lợi ích.
Vụ án càng điều tra sâu, số người bị kéo vào càng nhiều.
Chỉ là những điều này sẽ không được công bố cho đại chúng biết, tôi sẽ luôn cập nhật tiến độ vụ án cho người đàn ông kia.
Để ông ấy được tận mắt nhìn thấy kết cục cuối cùng của những kẻ từng bao che cho cái ác.
Không biết ông ấy có vui không, còn tôi thì chẳng thấy vui chút nào.
Bởi vì tôi biết so với những gì nạn nhân phải chịu đựng, sự trừng phạt mà những kẻ này nhận được chẳng thấm tháp vào đâu, cũng không thể bù đắp nổi.
Ngày phán quyết các đối tượng liên quan trong vụ án được đưa ra, tôi đến nghĩa trang thăm người đàn ông ấy.
Ông ấy chưa kịp đợi đến ngày bị xét xử đã bệnh chết trong tù. Theo di nguyện của ông, tôi đã chôn cất ông bên cạnh con gái mình.
Hai cha con trên ảnh có đôi nét giống nhau.
Họ đều mang nụ cười, định vị lại ở những năm tháng đẹp đẽ nhất của cuộc đời.
Toàn bộ vụ án, ngoại trừ năm kẻ đã chết kia, mức án cao nhất cũng không quá mười năm, thấp nhất chỉ có hai năm.
Nhưng trong số các nạn nhân, người thì tự sát, người còn sống thì cả đời phải sống trong bóng đen ám ảnh.
Tôi gọi điện cho mẹ: "Mẹ ơi, kẻ xấu nhiều như vậy, con thấy thật chẳng đáng cho bố chút nào."
Đã không dưới một lần tôi cảm thấy không đáng, mỗi khi tôi bị người ta cười nhạo là đứa không cha, bị người ta bài xích.
Tôi lại nghĩ, bố hãy nhìn xem, những người mà bố liều mạng bảo vệ đang bắt nạt con gái bố kìa, họ có điểm nào xứng đáng để bố phải hy sinh tính mạng chứ.
"Thế giới này vốn dĩ rách nát, luôn cần có người đứng ra khâu vá. Đây là lời bố con từng nói."
Nghe xong, tôi cảm thấy có chút hổ thẹn. Có một đứa con gái giác ngộ thấp như tôi, liệu ông có cảm thấy thất vọng về tôi không?
Đề xuất Cổ Đại: Quán Ăn Nhà Họ Giang: Chuyện Làm Ăn Thường Ngày