Tôi nhận được một kiện hàng nặc danh, bên trong là một chiếc điện thoại di động.
Đây là điện thoại của Phương Trạch, chính là chiếc máy năm xưa tôi đã cùng hắn đi mua.
Tôi đem chiếc điện thoại này giao cho một đồng nghiệp cũ của bố tôi. Ngay từ khi phát hiện Phương Trạch có những biểu hiện bất thường, tôi đã tìm đến chú ấy để nhờ giúp đỡ.
Chứng cứ vi phạm pháp luật của Phương Trạch vốn đã thu thập gần đủ, giờ có thêm chiếc điện thoại này, không chỉ mình hắn phải đền tội mà ngay cả đám "anh em tốt" của hắn cũng đừng hòng chạy thoát.
Vài ngày sau, một đoạn video được tung ra làm chấn động toàn mạng xã hội.
Trong video, năm người đàn ông bị trói chặt, trên mặt ai nấy đều đầy vết thương.
Đó chính là Phương Trạch đã mất tích nhiều ngày qua, bốn người còn lại cũng có những gương mặt quen thuộc, trong đó có hai kẻ là bạn của Phương Trạch mà tôi từng gặp.
Bọn chúng thay phiên nhau bắt đầu thuật lại tội ác của mình.
Nhóm người này chuyên tìm những cô gái có ngoại hình bình thường, không có gia thế để lừa tình, lừa thân dưới danh nghĩa yêu đương.
Đến khi chơi chán, chúng sẽ đem "tặng" cho nhau để thay đổi khẩu vị, gọi là trò chơi "trao đổi".
Có những cô gái bị chúng dỗ dành, tẩy não nên tự nguyện, còn những người không đồng ý sẽ bị chúng dùng những đoạn video quay lén trước đó để đe dọa.
Nếu đe dọa không thành, chúng sẽ dùng các thủ đoạn khác để cưỡng ép. Tóm lại, những cô gái bị chúng nhắm trúng đều không có kết cục tốt đẹp.
Không phải là không có ai đứng ra tố cáo, nhưng gia đình của bọn chúng ở địa phương đều là những kẻ có thế lực.
Hoặc là dùng tiền để dàn xếp êm xuôi, hoặc là dùng quyền lực để trấn áp.
Nếu như ban đầu chúng chỉ theo đuổi cảm giác khoái lạc và kích thích, thì dần dần, chúng phát hiện ra có rất nhiều kẻ có cùng sở thích như mình.
Vì thế, chúng đã lập ra một chuỗi dây chuyền trục lợi. Đầu tiên là dùng video để kiếm tiền, những khách hàng có nhu cầu thậm chí có thể chọn "hàng" để chúng giao đến tận cửa.
Những khách hàng cũ khi thấy lợi nhuận khổng lồ cũng dần gia nhập, trở thành những kẻ cung cấp.
Số lượng nạn nhân không ngừng tăng lên, không ít người vì không chịu nổi nhục nhã mà chọn con đường cùng.
Trong video, ngoài giọng nói của năm kẻ đó, thỉnh thoảng còn xen lẫn giọng của một người đàn ông khác.
Ông ấy chính là người tôi đã gặp khi về quê của Phương Trạch, một người đàn ông chưa đầy năm mươi tuổi nhưng tóc đã bạc trắng.
Gương mặt ông hốc hác, đôi mắt không chút thần sắc, giống như một con rối đã bị rút cạn linh hồn.
Ông là cha của bạn gái cũ Phương Trạch, cô gái ấy đã tự sát vào năm tốt nghiệp.
Tôi chú ý đến cô gái này khi đang điều tra về quá khứ của Phương Trạch. Cái chết của cô không phải là ngẫu nhiên.
Năm năm trôi qua, người cha này vẫn luôn miệt mài tìm kiếm sự thật về cái chết của con gái mình.
Tôi đã đem những bằng chứng mình tra được nói cho ông biết. Tôi nhìn thấy trong đôi mắt đỏ ngầu của ông tràn ngập hận ý ngút trời.
Vì quá xúc động, ông ho lên dữ dội, tưởng như muốn nôn cả phổi ra ngoài.
Tôi đưa cho ông một cốc nước, an ủi: "Hắn ta sẽ sớm bị pháp luật trừng trị thôi."
Ông lại cười lên, miệng lẩm bẩm: "Pháp luật trừng trị, hừ..."
Vợ mất sớm, ông chỉ còn con gái để nương tựa vào nhau.
Con gái ông ngoan ngoãn, hiểu chuyện, học lực luôn đứng đầu lớp, khiến một người làm nghề bốc gạch ở công trường như ông chưa bao giờ cảm thấy vất vả.
Mắt thấy con gái đã đến giai đoạn quan trọng, thầy cô đều nói chỉ cần giữ vững phong độ, chắc chắn con bé sẽ đỗ vào trường đại học trọng điểm.
Ngày hôm đó, nắng trên công trường gắt đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nhận được tin con gái tự sát, ông như rơi xuống hầm băng vạn trượng, cái lạnh thấu tận xương tủy.
Đến khi ông vội vã chạy về, ngay cả mặt con gái lần cuối cũng không được nhìn, thứ ông thấy chỉ là một hũ tro cốt.
Nhà trường khăng khăng khẳng định con gái ông vì áp lực học tập quá lớn nên mới nghĩ quẩn, còn đổ lỗi cho người làm cha như ông không quan tâm đến sức khỏe tâm sinh lý của con cái.
Nhà trường tự ý xử lý không chỉ thi thể mà cả di vật của con gái ông, cũng không đưa ra được lý do chính đáng nào.
Điều này khiến một người vốn không tin con gái mình vô cớ tự sát như ông càng thêm tin rằng cái chết của con bé có ẩn tình.
Suốt năm năm, ông tìm đến cảnh sát, tìm đến sở giáo dục, thậm chí đến trước cổng chính quyền ngồi thỉnh nguyện...
Mọi cách có thể thử ông đều đã thử qua, nhưng vì thiếu chứng cứ nên cuối cùng vẫn không có kết quả.
Ông đã sớm không còn tin rằng sẽ có ai đó đứng ra đòi lại công lý cho mình nữa.
Đề xuất Cổ Đại: Giúp Phu Quân Đông Sơn Tái Khởi, Chàng Lại Cưới Công Chúa