Chương thứ 1337: Cảm tạ Đại nhân Ngô đã báo tin
Ngô Tịch Nguyên khi nhận được hồi đáp đầu tiên về tấu chương, trong lòng liền thấy điều gì chẳng lành.
Ngày hôm sau lên triều, y còn cố ý liếc mắt nhìn Mộc Thiếu Linh, nào ngờ Mộc Thiếu Linh khi nhìn lại cũng không có biểu hiện gì khác thường.
Rốt cuộc, sau khi triều tan, y lại dẫn hai vị vương gia rời đi, sắc mặt Ngô Tịch Nguyên càng cau lại, trong lòng mơ hồ cảm thấy có điều bất ổn.
Phải chăng Yên vương đã quên hết mọi việc kiếp trước?
Mang trong mình nỗi nghi hoặc, Ngô Tịch Nguyên lại một lần nữa viết tấu chương trình lên, kỳ này lời phê trả về là: “Tử bất ngữ quái lực loạn thần, chỉ là thiên tượng mà thôi.”
Ngô Tịch Nguyên cạn lời.
Kỹ càng so sánh với lời phê lần trước, Ngô Tịch Nguyên nhận thấy có chút khác biệt nhỏ.
Trong lòng hắn thoáng lóe lên một đoán định, đoán chừng Thái tử đang dẫn dắt mấy vị huynh đệ trong nhà giúp nhau duyệt tấu chương.
Quả thật, hiện tượng thiên cẩu thực nhật chẳng phải là điều gì to tát, ngày thường triều đình gặp chuyện này cũng chỉ đến khi hạ chiếu sám hối rồi cúng tế trời đất xong là xong.
Nếu không phải Ngô Tịch Nguyên đã trải qua một kiếp trước, lần này hắn chắc cũng chẳng mấy bận tâm.
Không tin điều mê tín, hắn lại tiếp tục nộp tấu chương lần nữa.
Đáp lại vẫn chỉ có hai chữ “đã duyệt”.
Ngô Tịch Nguyên vò đầu bứt tai.
Chẳng rõ tấu chương lần này bao giờ Mộc Thiếu Linh mới xem qua được, vậy thì thôi, cứ để y trực tiếp đến tìm hắn mà nói chuyện cho thoả.
Đến ngày thứ hai sau khi họ rời triều, Ngô Tịch Nguyên vội gọi lại Mộc Thiếu Linh, người vốn đi trước hai vị vương gia.
“Thái tử điện hạ!”
Mộc Thiếu Linh cùng với Thuần vương và Tĩnh vương đều dừng bước lại, y quay đầu nhìn Ngô Tịch Nguyên, hỏi: “Ngô đại nhân có việc chi?”
Ngô Tịch Nguyên vội vàng hành lễ nói: “Điện hạ, thần có việc muốn bẩm báo cùng Thái tử.”
Mộc Thiếu Linh liếc sang bên cạnh hai vị vương gia đang đứng, nói: “Hai vị hãy về trước đi, ta sẽ quay lại ngay.”
Thuần vương và Tĩnh vương gật đầu rồi cùng nhau đi trước.
Lúc này, Mộc Thiếu Linh mới nhìn về phía Ngô Tịch Nguyên, nói: “Ngô đại nhân, xin mời nói chuyện.”
Ngô Tịch Nguyên thở dài: “Điện hạ, thôi không phải việc trọng đại, chỉ nghe đại thần thuộc Khâm thiên giám cho biết qua khi đêm quan sát thiên tượng, đoán chừng ngày nào đó có thể xảy ra thiên cẩu thực nhật, bèn muốn nhắc nhở Thái tử sớm chuẩn bị cho chu toàn.”
Sau lúc được nhắc nhở, Mộc Thiếu Linh đột nhiên nhớ tới chuyện này.
Kiếp trước y vẫn nhớ được sự kiện thiên cẩu thực nhật, chỉ là quên mất ngày tháng cụ thể.
Còn nay cộng thêm kí ức xa xưa, mấy chục năm qua, trí nhớ của y đã phần nào hỗn độn.
Mộc Thiếu Linh chân thành với Ngô Tịch Nguyên nói lời cảm tạ: “Cảm ơn Ngô đại nhân đã báo tin! Ta sẽ sắp xếp cho ổn thỏa.”
Ngô Tịch Nguyên nhìn sắc mặt biến chuyển của y, đoán chừng y đã nhận thức được sự nghiêm trọng của việc, liền thở phào nói: “Thái tử điện hạ quá khách sáo.”
Ngô Tịch Nguyên rời đi, Mộc Thiếu Linh vốn định về Đông cung, nhưng nghĩ đến hiện giờ triều đình còn nhiều vị trí trống thiếu nhân lực, bên trong đám người của y thật sự không đủ người cơm áo.
Y quyết định tự mình đến hỏi thân phụ biết đâu có thể tạo lại chức quan đô mua, để cho muội muội cùng các chị dâu có thể rảnh tay giúp đỡ việc bên gia đình gia thúc.
Hoàng đế Triệu Cảnh Hiếu thấy Mộc Thiếu Linh đến, trong lòng cũng lấy làm lạ, không phải mấy ngày qua mấy huynh đệ trong nhà hầu hết đều chăm chỉ duyệt tấu chương sao? Tại sao tự nhiên lại đến tái bút bẩm báo?
Tam ca quả thật tinh minh, không tìm lầm người.
Ngày trước y độc thân lẻ bóng duyệt các tấu chương nhưng chưa từng nghĩ đến việc tìm vài người giúp sức.
Hừ! Nghĩ đến đây, trong lòng lại hối hận muộn màng!
“Tam ca, ngươi đến bệ hạ là vì việc gì?” Triệu Cảnh Hiếu hỏi.
Mộc Thiếu Linh cúi mình dập đầu, nói: “Phụ hoàng, hiện giờ chúng thần đang thiếu nhân lực, không thế mới uể oải như thế, kính xin phụ hoàng phong thêm vài chức khanh.”
Triệu Cảnh Hiếu nhíu mày: “Thiếu nhân lực? Ngươi nói là thiếu ở phương diện gì?”
Mộc Thiếu Linh không tiện nói rõ, đành đáp: “Ít nhất cần sắp xếp một chức Đô mua trong cung đi, hiện giờ gia thúc ngày đêm tính toán những việc vụn vặt, thậm chí trong mộng mị cũng đang trả giá mặc cả.”
Vua cha vừa nghe lời này liền bật cười: “Nếu không phải vì Gia thúc, ngươi cũng đâu có đến đây?”
Mộc Thiếu Linh bĩu môi, muốn nói chính là vậy.
Thực tế y còn muốn nhắc tới Nội các, các đại thần Nội các vốn đặt ra để giúp vua cha phân chia công vụ, nhưng hiện nay Nội các gần như vô dụng.
Tấu chương bản thân được trình lên dường như được tô vẽ che dấu tình hình mỹ lệ quá đáng, nếu không vì y từng kinh qua một kiếp, chắc lần này cũng bị họ qua mặt.
Cũng vì thế nên y mới tập hợp tất cả tấu chương về tay mình thẩm duyệt, còn các đại thần Nội các nay ngày ngày chỉ còn ru rú làm hình thức.
Song các đại thần Nội các đều có tuổi cao, nhiều người làm quan trong triều còn hơn tuổi y.
Mộc Thiếu Linh trước mắt vẫn chưa nghĩ ra cách xử lý bọn họ, nên đành bàn về việc Đô mua với vua cha trước.
Trước đây việc này vốn là do Từ Bằng Thanh đảm nhận, nay Từ Bằng Thanh bị giáng chức, họ lâu nay vẫn chưa kiếm được người thay.
Triệu Cảnh Hiếu nghe xong cau mày: “Hình như chuyện này một lúc nào cũng khó kiếm ra người giỏi.”
Mộc Thiếu Linh dò hỏi: “Phụ hoàng, trước kia từng tổ chức thi lại lựa chọn quan lại phải không? Sao không lấy bản danh sách đó ra, mình tuyển đại một người trong đó?”
Triệu Cảnh Hiếu nghe vậy sắc mặt ngầm tối.
Dù thật sự có chút thiên vị, nhưng mấy gã công tử bột kia thực tế sức lực thế nào vua cha vẫn rõ nét trong lòng.
Chỉ là khiến y không ngờ là bọn đại thần được xem là trụ cột quốc gia ấy, bài thi nộp lên lại khiến y khó tả chất lượng.
Người chẳng nói nhiều, chỉ ra hiệu cho Triệu Sảng Bình mang danh sách thi ra.
Triệu Sảng Bình theo ý chỉ của Hoàng thượng trao danh sách cho Mộc Thiếu Linh.
Y cầm danh sách lên, thấy vị trí thứ nhất là Vương Khởi Anh, trong lòng liền hiểu ra.
Bài thi của phụ hoàng chắc chắn có gian lận.
Khi thấy thứ hai là Ngô Tịch Nguyên thì cũng thở phào nhẹ nhõm, chí ít danh sách này cũng không quá lạc lõng.
Chỉ thấy được rõ ràng Vương Khởi Anh quả là đứa con trong lòng vua cha, có phần được sủng ái hơn bản thân y.
Y chỉ lướt qua danh sách, thấy nhiều đại thần lão thành vẫn không có tên trong đó, bèn ngẩng đầu nói với Triệu Cảnh Hiếu: “Phụ hoàng, chớ có lại định cách chức quá nhiều quan lại nữa chứ?”
Triệu Cảnh Hiếu khẽ gật đầu: “Không sai, đã ở chức thì phải làm đúng bổn phận! Lương bổng của Đại Hạ triều quyết không dưỡng kẻ vô dụng.”
Mộc Thiếu Linh nghe vậy càng thêm đau đầu: “Nhưng như thế nhân lực chúng ta lại càng khan hiếm hơn?”
Triệu Cảnh Hiếu lạnh lùng phẩy tay, chẳng mảy may động lòng: “Sợ gì? Đại Hạ triều nhân tài tràn đầy, lo gì không tìm được người làm việc hữu dụng? Ngươi cứ yên tâm, ta trong lòng đã có phương án.”
---
*Bản dịch hoàn - chấm dứt.*
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh Gả Cho Đọa Giao Lại Hoài Thai Long Bảo, Muội Muội Phát Điên
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok