Khi Mộc Thiếu Linh từ Chính Chính điện bước ra, thần trí vẫn còn hơi mơ màng.
Bên cạnh, Triệu Thường Bình giơ ngón cái khích lệ, nếu không có Thái tử ngăn cản, e rằng Hoàng thượng sau này sẽ ngày càng khác thường hơn.
Mộc Thiếu Linh trong lòng ngổn ngang khó tả, đành bỏ ngoài tai hết thảy, trực tiếp truyền lệnh bắt giam hai tên hải tặc kia vào ngục.
Rồi quay người trở về Đông cung, y suy nghĩ không thông, đành phải cùng Tư Nhi bàn bạc coi rốt cuộc phụ thân hiện giờ đang nghĩ gì.
Hoàng thượng Cảnh Hiếu đế nhìn thấy Triệu Thường Bình trở về, nét mặt cũng sáng sủa hơn trước, vui vẻ hỏi: “Hai người họ đã được tiễn ra ngoài rồi chứ?”
Triệu Thường Bình mỉm cười gật đầu: “Đã tiễn rồi.”
Nghe thế, Cảnh Hiếu đế mừng rỡ thốt lên: “Không tồi, thật không uổng lòng thần Nhân trung chính trực, có mưu trí và dũng khí, đích đáng với trọng trách lớn lao.”
Triệu Thường Bình theo lời tán thán: “Hoàng thượng sáng suốt!”
Mộc Thiếu Linh vẫn chưa hiểu hết sự tình, nếu biết rõ, có lẽ hôm nay y sẽ không nói lời hoa mỹ trước mặt Hoàng thượng như vậy.
Sau khi bàn bạc với Tư Nhi, hai người đi đến kết luận rằng, có khả năng Hoàng thượng thực sự đã tỉnh ngộ.
Song ngày hôm sau khi đến tự viện Từ An, thuật lại cho Hoàng hậu nghe, bà chỉ nhẹ cười một tiếng, nói ra sự thật: “Lão già đó e rằng cho rằng thứ đó xui xẻo mất rồi.”
Người càng tuổi cao càng gần đất xa trời, Hoàng thượng hiện cũng đã nửa đời người chìm dưới mộ phần, lại đem thứ vật có liên quan đến người chết ra, tất nhiên sẽ cảm thấy có phần không được may mắn.
Phải nói rằng, người hiểu rõ Hoàng thượng nhất vẫn là Hoàng hậu, chỉ một câu phán đoán đã thấu rõ tâm sự của y.
Mộc Thiếu Linh tĩnh tâm xét nét những khái niệm khó hiểu trong đầu phụ hoàng thời gian gần đây, bỗng thấy ý kiến của mẫu hậu có phần hợp lý.
Mộc Tông Nguyên cũng ở bên cạnh ngoan ngoãn gật đầu rằng: “Tam ca, vẫn là người quyết đoán nhất, e rằng cả đại Hạ này chỉ có người dám can phụ hoàng là ngài mà thôi!”
Mộc Thiếu Linh cười không để ý, tự hỏi tại sao y dám làm như vậy? Phải chăng vì không màng quyền lực, lại lấy việc phụ hoàng không hề hại mình làm an tâm, mới dám tự tung tự tác?
Nếu y thật lòng muốn ngồi vững ngôi Thái tử, e rằng hôm nay sẽ không dám nói chuyện thẳng thắn với Hoàng thượng như vậy.
Nghe Mộc Tông Nguyên nói, trong lòng Mộc Thiếu Linh chẳng khỏi buồn bực.
Rõ ràng chính y mới là người chịu khổ chịu cực thay Tông Nguyên, sao đứa em lại có thể thong thả hưởng thụ ở tự viện Từ An?
Đúng vậy! Thực chất đó là kỳ nghỉ dưỡng! Đừng tưởng y không nhận ra mùi khói nướng thịt cháy sém thơm lừng tỏa ra từ người Tông Nguyên.
Càng nghĩ lại càng thấy bức xúc, Mộc Thiếu Linh liếc nhìn em trai ngồi cạnh Hoàng hậu, vẻ mặt ngoan ngoãn, rồi nói: “Tông Nguyên, lần này về cùng ta đi, mẫu hậu sẽ sai Nhị ca và Tứ đệ chăm sóc nhà ngươi.”
Mộc Tông Nguyên sửng sốt, giờ đã phần nào say mê không muốn rời Từ An, trong cung làm gì có nơi chơi vui bằng chốn này?
Ở đó, chú tiểu tíu tít không hề phiền lòng khi chơi đùa cùng y, khác hẳn với biểu hiện phải chăm sóc bọn trẻ của Tam phu nhân.
“Làm gì vậy, Tam ca?” Tông Nguyên có chút miễn cưỡng.
Mộc Thiếu Linh cương quyết đáp: “Ta có việc cần ngươi giúp.”
Giọng nói nghiêm trọng, khiến người ta tưởng y gặp phải chuyện nan giải.
Song mọi người trong chốn này đều hiểu, Tông Nguyên còn là một đứa trẻ, có thể giúp được chuyện gì lớn lao?
Tông Nguyên chưa kịp phản ứng thì Hoàng hậu đã lên tiếng bênh vực: “Đứa nhỏ năm tuổi còn đâu, giúp được gì cho ngươi? Nếu thật sự có khó khăn, sao không nói rõ cùng mẫu hậu nghe? Mẫu hậu sẽ tìm cách giúp.”
Mộc Thiếu Linh câm lặng.
Y bỗng nhận ra ý nghĩa sâu xa trong câu nói “mẫu tử đa bại tử” là đây, đứa út mới theo Hoàng hậu có vài ngày đã được sủng ái như thế?
Nhìn Mộc Thiếu Linh không đáp, Hoàng hậu lại nói tiếp: “Hay là cho Nhị ca đi cùng ngươi, y đã lớn hơn chút nữa, có chuyện khó cũng giúp được.”
Quận vương không như Tông Nguyên nhỏ tuổi chưa từng nhìn thấy thế sự phong trần, nên mới nghĩ rằng tự viện cũng thú vị.
Y cảm thấy tháng ngày nơi đây khá buồn tẻ, chỉ mỗi lúc lên núi nướng thịt là thích nhất.
Mộc Thiếu Linh liếc nhìn Quận vương, chợt nghĩ cũng được.
Ít ra cũng là người tráng kiện, thử xem có thể làm gì không, nếu không được giúp gì thì đừng đem trả về Hoàng hậu, lại đổi sang Tứ đệ.
Thời gian trôi qua, đứa út cũng phải lớn rồi.
Quận vương theo Mộc Thiếu Linh trở về mà không rõ mình sắp phải đối diện điều gì.
Khi được dẫn tới Đông cung, chuẩn bị phòng ốc sạch sẽ, y còn ngạc nhiên.
Chẳng ngờ mười mấy năm tưởng tượng, Đông cung lại là nơi y bước chân đến theo cách này.
Mộc Thiếu Linh đãi y ngon cơm và nhắc đi sớm ngủ hôm nay, mai dậy sớm, song tuyệt không nói may mắn mai thức dậy làm gì.
Quận vương trằn trọc, sáng hôm sau trước giờ Dần đã có thái giám gõ cửa.
Trời đất! Quận vương nhiều năm nay chưa từng dậy sớm như vậy.
Đặc biệt sau khi được phân ra trấn thủ, ngày ngày muốn ngủ đến khi tự nhiên tỉnh.
Gần đây ở Từ An chăm sóc mẫu hậu bệnh tình, bà cũng dậy muộn, y chỉ cần giờ Thìn đi là được.
Hôm nay dậy sớm, y còn hơi ngái ngủ.
Tiếp theo, cung nữ đem nước nóng đến cho y rửa mặt, y chưa kịp động thì Tam ca đã đến.
Mộc Thiếu Linh đứng ngoài cửa nhìn y rửa ráy sạch sẽ rồi nói: “Nhị ca, thay đồ triều phục đi.”
Quận vương giật mình: “Ta… không mang theo.”
Triều phục sắm xong đều chưa mặc qua hai lần, chỉ dùng trong dịp Tết đến cung đình ăn cơm.
Mộc Thiếu Linh chuẩn bị trước hết rồi nói: “Không sao, ta đã cho người chuẩn bị rồi.”
Quận vương cảm thấy như thân cây khô bị thái giám xà vào tròng, mặc xong triều phục.
Y theo Mộc Thiếu Linh đứng ở cuối triều đường, cả người vẫn ngỡ như nằm mơ.
Tam ca rốt cuộc định làm gì? Có phải sợ phụ hoàng quở trách y ở triều đường nên gọi đến để thu hút sự chú ý hay sao?
Y cảm thấy buồn cười, phụ hoàng vốn chẳng ưa mình, mình đã trong bóng tối suốt hai mươi năm, gọi mình tới đây có tác dụng gì?
Hoàng thượng cùng quần thần thấy Quận vương đi theo Thái tử đến triều, đều kinh ngạc rằng sao Quận vương cũng theo Thái tử vào triều?
Hôm qua Thái tử truy đuổi người Hoàng thượng sai ra, chẳng phải làm mất thể diện Hoàng thượng hay sao?
Khác nhân chẳng biết Hoàng thượng sai người đi làm gì, chỉ biết Thái tử khiến Hoàng thượng tức giận.
Hôm nay không rõ Hoàng thượng sẽ xử trí sao!
Có người thấp thỏm, cũng có người thỏa mãn.
Thái tử so với Hoàng thượng có lý trí hơn nhiều, chí ít cũng giống một vị minh quân.
Còn những người giận dữ Thái tử, đa phần là bị y dạy dỗ, dám tức giận mà không nói ra.
Lúc này tất cả nhìn hai cha con, nhưng đều thấy thần sắc yên bình, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đề xuất Cổ Đại: Tuyển Tập Đoản Thiên Tạp Chí
[Pháo Hôi]
Chương 7 không có nội dung với chương 128 toàn tiếng Trung bạn ơi
[Pháo Hôi]
Chương 50 lỗi còn tiếng Trung bạn ơi
[Nguyên Anh]
Trả lờiok