Chương 82: Đoạn tuyệt

Lúc ra khỏi Chiếu ngục, tuyết bay đầy trời đã tạnh, gió lạnh gào thét thổi qua, cuốn theo lớp tuyết tơi xốp trên mặt đất, có chút làm cay mắt.Hứa Niết dặn dò ngục tốt: "Canh chừng Cố Lan Đình cho kỹ, đừng để hắn tìm đường chết."Thạch Uẩn Ngọc ôm lò sưởi tay đứng ở cửa, nhìn hai cánh cửa ngục nặng nề từ từ khép lại, ánh sáng vàng úa bên trong hẹp dần từng tấc, cho...
BÌNH LUẬN