Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 57: Đại ma vương dường như đã thay đổi

Lúc Quý Tang Ninh được đưa rời khỏi Vân Sơn, hai bên má vẫn còn vết hằn đỏ.

Do bị Yến Huyền bóp.

Cô âm thầm ngước mắt liếc nhìn Yến Huyền một cái, chỉ có thể thấy được đường xương hàm hoàn mỹ và làn da nhẵn mịn không một chút tì vết của hắn.

Cái tên đại ma vương giết người không chớp mắt lại có chút biến thái về tính cách này, sao cảm thấy có chút thay đổi nhỉ?

Trở nên kỳ kỳ quái quái.

Tuy nhiên, ngay cả Quý Tang Ninh cũng không nhận ra rằng, bản thân vốn không thích bị người khác chạm vào, thế mà lại chưa từng nảy sinh cảm giác phản cảm với sự tiếp xúc của Yến Huyền.

Biết được Ân Học Lâm đã trốn thoát, Quý Tang Ninh khẽ nhíu mày, rồi lại thôi.

Lần sau bắt được cứ đập nát xương lão ra, xem lão còn chạy đằng trời nào.

Đồ chó chết.

Vừa về đến thành phố S, điều đầu tiên Quý Tang Ninh nhận được chính là tin tức Quý Dung Dung sắp đính hôn với con trai thứ nhà họ Vương, cái tên tàn phế kia.

Những kẻ thiếu đức thậm chí còn dán cả tin vui đính hôn của hai người lên bảng chờ xe buýt.

Quý Tang Ninh sững sờ.

Mưu tính đủ đường cuối cùng cũng thành công cốc.

Nhân quả này cuối cùng vẫn rơi xuống đầu Quý Dung Dung.

"Tên này thế mà vẫn còn sống." Nhìn ảnh của Vương Vũ, Yến Huyền trầm tư.

Hôm nay hắn hiện thân, tay cầm ô đen, đi bên cạnh Quý Tang Ninh.

Trang phục quái dị thu hút người qua đường liên tục dừng chân nhìn ngó, vừa nhìn thấy mặt Yến Huyền, lại không kìm được hít vào một hơi khí lạnh, đây là mỹ nam từ thế giới 2D nào chạy ra vậy?

Đẹp đến mức không giống người thật nữa rồi.

Những ánh mắt này khiến Yến Huyền chán ghét.

Giữa lông mày hiện lên vài phần âm trầm, sức mạnh trong lòng bàn tay cũng rục rịch muốn bộc phát.

Quý Tang Ninh nắm lấy cánh tay Yến Huyền: "Để tôi."

Đầu ngón tay búng một cái, phóng ra một luồng sức mạnh huyền bí, những kẻ đang nhìn chằm chằm Yến Huyền kia lập tức bị một luồng gió quái ác thổi tới khiến họ không mở nổi mắt, chẳng nhìn thấy gì nữa.

Lòng bàn tay Yến Huyền nới lỏng, cơ thể lập tức thả lỏng xuống.

Cúi đầu nhìn Quý Tang Ninh một cái, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong.

"Về nhà thôi."

Quý Tang Ninh buông cánh tay hắn ra, đi phía trước.

Yến Huyền đứng lại một lát rồi nhanh chóng đuổi theo.

Tại khu vực phồn hoa nhất trung tâm thành phố, Quý Tang Ninh cố gắng ghi nhớ nơi ở mới của mình.

Vất vả lắm mới tìm được nhà, mở cửa ra lại thấy một Tần Hạo đầy vẻ phong trần mệt mỏi.

Mới có mấy ngày thôi mà quanh miệng Tần Hạo đã có một vòng râu lún phún.

Thấy người đứng ở cửa là Quý Tang Ninh, ông liền kéo phắt cô lại, hai tay giữ chặt vai cô.

"Tang Ninh? Cháu đi đâu mấy ngày nay thế? Cháu có biết cậu sắp phát điên vì lo không? Cháu có chuyện gì, đi đâu, có thể nói với cậu một tiếng được không? Nếu cháu mà mất tích, cậu biết ăn nói thế nào với ông ngoại cháu, ăn nói thế nào với mẹ cháu đây?"

Ánh mắt Tần Hạo thay đổi liên tục, đầu tiên là kinh hỉ, sau đó là mắng nhiếc xối xả.

Từ âm thanh run rẩy trong giọng điệu của Tần Hạo, có thể nghe ra nội tâm ông đang lo lắng và bồn chồn đến nhường nào.

Một người đàn ông cao mét tám mấy, lúc này hốc mắt đều đã đỏ lên.

Đủ để thấy ông lo lắng đến mức nào.

Kỳ lạ là, sự mắng nhiếc của Tần Hạo không khiến Quý Tang Ninh nảy sinh một chút cảm giác khó chịu nào, cô ngây người đợi Tần Hạo mắng xong, sau đó kiễng chân lau đi... cái gỉ mắt bên cạnh mắt Tần Hạo.

"Cháu về rồi cậu ạ."

"Lần sau sẽ không thế nữa."

Tần Hạo nhìn động tác của cô, khóe mắt giật giật.

Sau đó không nhịn được mà ôm Quý Tang Ninh vào lòng: "Cái con bé này, cháu đúng là..."

Khiến ông chẳng còn chút nóng giận nào.

Qua những ngày chung sống này, Tần Hạo đã nắm bắt được đôi chút tính cách của Quý Tang Ninh, có thể nói, hỉ nộ ái ố của người bình thường rất ít khi thấy xuất hiện trên mặt cô.

Cô giống như một linh hồn cô độc phiêu dạt trên thế gian, lạnh lùng nhìn thế thái nhân tình.

Có đôi khi, Quý Tang Ninh ngọt ngào gọi ông là cậu, nhưng ông từ đôi mắt kia không thấy được chút tình cảm nào.

Ông mãi mãi không quên được cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy Quý Tang Ninh, đôi mắt như bảo thạch đen khảm trên khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay, ánh mắt của thiếu nữ vừa ngây thơ vừa lạnh lùng, trông thật lạc lõng với mọi thứ xung quanh.

Mà tất cả những điều này, Tần Hạo đều đổ lỗi lên đầu Quý Khiếu Phong và những người khác, chính vì họ đối xử không tốt với Tang Ninh mới dẫn đến việc cô lạnh lùng như vậy.

Trước đây không có ai dành tình cảm cho cô, nên cô cũng không biết cách bộc lộ tình cảm với người khác.

Nghĩ đến đây, Tần Hạo càng thêm đau lòng và yêu thương đứa cháu ngoại nhỏ này.

Tuy nhiên, Tần Hạo tự mình đoán già đoán non nhiều như vậy, nhưng lại không đoán được rằng Quý Tang Ninh không phải là không biết bộc lộ tình cảm, mà thuần túy là đồ "nhỏ không có lương tâm".

Dù không có tim, nhưng dường như Quý Tang Ninh cũng đang dần học cách chấp nhận tình cảm của người khác.

Chỉ là điểm này, chính cô cũng chưa phát hiện ra.

Tần Hạo vừa định hỏi Quý Tang Ninh mấy ngày nay đi đâu, khóe mắt chợt lóe lên, đột nhiên thấy ngoài cửa còn đứng một người nữa.

Một người đàn ông đẹp trai tay cầm ô đen, khí chất huyền bí, ánh mắt thâm trầm.

Khoảnh khắc nhìn vào mắt người đó, Tần Hạo cảm thấy cả người lạnh toát, ngay cả đại não cũng như bị ai đó gõ cho một búa.

Gia tộc như nhà họ Tần ở kinh thành, sự hiểu biết về một số sức mạnh thần bí tự nhiên nhiều hơn người bình thường.

Ông liếc mắt một cái đã nhận ra người này không phải người tầm thường.

Theo bản năng che chở Quý Tang Ninh ra sau lưng: "Các hạ là ai?"

"Cậu ạ, anh ấy là bạn cháu." Quý Tang Ninh từ sau lưng Tần Hạo thò đầu ra, kéo kéo tay áo ông.

"Bạn?"

Tần Hạo không thể hiểu nổi.

Con bé nhà ông làm sao mà kết bạn được với kiểu người... như thế này.

"Vâng, bạn ạ."

Quý Tang Ninh gật đầu.

Cô không hề nhận thấy bầu không khí vi diệu đang giương cung bạt kiếm.

Tần Hạo nhíu chặt mày, sao ông lại có cảm giác cải trắng nhà mình bị lợn rừng nhắm tới thế nhỉ?

"Mặc dù cậu không phản đối cháu kết bạn, nhưng cháu bây giờ mới bao nhiêu tuổi? Rất dễ bị mấy kẻ có ý đồ xấu lừa gạt, con bé à, cậu là người từng trải, muối cậu ăn còn nhiều hơn cơm cháu ăn đấy."

Tần Hạo ấn một cái lên trán Quý Tang Ninh, ấn cô về sau lưng mình, sau đó ánh mắt cảnh giác và phòng bị vẫn dán chặt vào Yến Huyền.

"Tang Ninh nhà chúng tôi còn nhỏ, e là không thể làm bạn với các hạ được, mời ngài rời đi cho."

Tần Hạo nói.

Ngay khoảnh khắc lời Tần Hạo vừa dứt, mắt Yến Huyền nheo lại, bàn tay cầm cán ô hiện lên một luồng sương đen nào đó.

Quý Tang Ninh thò đầu ra, phát hiện không ổn, vội vàng lắc đầu với Yến Huyền.

Trừng mắt nhìn hắn.

Giống như đang nói nếu hắn mà ra tay với Tần Hạo, cô nhất định sẽ tuyệt giao với hắn.

Ánh mắt Yến Huyền giao nhau với Quý Tang Ninh, nhìn thấy má cô hơi phồng lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng viết đầy vẻ không đồng tình.

Lòng bàn tay lập tức buông lỏng.

"Tôi chỉ đưa cô ấy về nhà thôi."

Yến Huyền mỉm cười.

"Mấy ngày nay cháu đi đâu?" Tần Hạo nghi ngờ nhìn Quý Tang Ninh.

"Cháu..." Quý Tang Ninh chưa nghĩ ra cách nào để bịa chuyện.

"Ngài là cậu của Quý Tang Ninh, chẳng lẽ còn không biết cô ấy có tuyệt kỹ, là một thiên sư bắt quỷ sao?"

Bên này, Yến Huyền nóng lòng muốn đem chuyện mình biết ra "mách lẻo".

Thậm chí, nhìn biểu cảm của Tần Hạo lại có chút đắc ý lạ thường.

Giống như đang nói: Xem đi, chuyện tôi biết mà ông chẳng biết tí gì.

Biểu cảm của Tần Hạo lập tức trở nên rất đặc sắc.

Cái gì?

Thiên sư bắt quỷ?

Ông dường như không biết nói gì nữa.

Ông cứ ngỡ đứa cháu ngoại bảo bối đáng thương tột cùng của mình bị bắt nạt, chịu đủ mọi khổ cực, kết quả cô lại là thiên sư bắt quỷ trong truyền thuyết?

Đứng đầu trong bốn đại phái Huyền môn, thiên sư bắt quỷ?

Tần Hạo nhất thời cảm thấy dung lượng não của mình không đủ dùng.

"Cậu ta nói có thật không?" Tần Hạo nuốt nước bọt.

Quý Tang Ninh lẳng lặng gật đầu.

"Vậy mấy ngày nay, cháu đi bắt quỷ à?"

Tần Hạo vội vàng nhìn quanh quất, giống như trong vô hình có rất nhiều ma quỷ đang nhìn chằm chằm vào ông.

Ông đột nhiên nhớ ra Quý Tang Ninh từng nói cô sống trên núi những năm qua, chẳng lẽ trên núi chính là bái sư học đạo sao?

Nghĩ như vậy, cháu ngoại nhà mình có bản lĩnh, trong lòng lại thấy vui vẻ hẳn lên.

"Không có, cô ấy ở cùng tôi."

Yến Huyền nói.

Tần Hạo nghiến răng.

Cái tên này có thể bớt nói lại không?

Biết nhiều hơn ông thì oai lắm chắc?

Khoe mẽ kinh.

Khoan đã, mấy ngày nay ở cùng nhau.

"Cậu... cậu... cậu có phải là người không?"

Tần Hạo lập tức nổi giận.

"Không phải." Yến Huyền thành khẩn lắc đầu.

Tần Hạo trợn mắt, quay đầu tìm kiếm vũ khí vừa tay trong nhà.

Quý Tang Ninh lần đầu tiên cảm thấy đau đầu.

"Cậu ạ, cháu bị thương một chút, mấy ngày nay anh ấy chữa thương cho cháu."

"Bị thương?" Tần Hạo lo lắng hỏi ngay.

"Đã khỏi rồi, không sao nữa." Quý Tang Ninh lắc đầu.

"Thế... ồ... là ân nhân cứu mạng à? Thế thì không sao."

Tần Hạo thở phào nhẹ nhõm, nhưng giọng điệu vẫn khá gượng gạo.

Đúng lúc này, điện thoại của Quý Tang Ninh vang lên.

Số điện thoại này Quý Tang Ninh thấy hơi quen mắt.

Hác Tư Văn?

Trợ lý của Dư Sơn Hải.

Nhớ tới đây là vị kim chủ đầu tiên, Quý Tang Ninh liếc nhìn rồi bắt máy.

"Quý tiểu thư, vẫn khỏe chứ."

Đầu dây bên kia là giọng nói hào sảng của Dư Sơn Hải, xem ra thời gian qua nghỉ ngơi khá tốt.

"Dư tiên sinh có chuyện gì không ạ?"

"Hà hà, tôi ấy mà, là mang mối làm ăn đến cho cô đây, tôi có một người bạn cũ dạo này không được khỏe cho lắm, thế là tôi liền nghĩ ngay đến cô đấy."

Dư Sơn Hải cười nói ở đầu dây bên kia.

Đề xuất Ngược Tâm: Mẹ Chồng Mưu Đồ Giành Con Của Ta, Phu Quân Lại Nhẫn Tâm Đẩy Ta Vào Viện Tâm Thần.
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện