38
Trình Lê từ nãy đến giờ vẫn tỏ ra không mấy hứng thú, nghe vậy, anh trầm giọng nói: "Tôi định đưa cô ấy đến Vân Thành, ở đó cách đây rất xa, không cần lo bố mẹ cô ấy tìm tới. Mẹ tôi đứng tên một tổ chức từ thiện, dưới trướng quản lý vài trại trẻ mồ côi, trí tuệ bảy tuổi, chắc sẽ có tiếng nói chung với lũ trẻ ở đó."
Quả thực.
Với trạng thái hiện tại của Trương Miểu Miểu, nếu không có nơi đi chốn về thích hợp, dường như chỉ có về nhà hoặc vào bệnh viện tâm thần.
Hai lựa chọn này, đều không phải lựa chọn tối ưu.
"Nhưng anh đừng quên một chuyện."
Thịnh Tân Nguyệt nhắc nhở: "Đối với bố mẹ Trương Miểu Miểu, cô ta hiện tại chính là một xấp tiền chưa được quy đổi, nếu cứ thế mất tích, anh nghĩ bố mẹ cô ta có chịu để yên không?"
Trình Lê không nhịn được siết chặt nắm đấm: "Bọn họ còn muốn thế nào nữa!"
Tạ Tri Yến suy tư giây lát: "Cũng không phải không có cách, trước đây cậu chẳng bảo công ty cậu muốn đào tạo một lứa thực tập sinh đi chi nhánh nước ngoài sao?"
Trong đầu Trình Lê lóe lên tia sáng: "Đúng rồi, tôi có thể khiến tất cả mọi người tưởng rằng cô ấy được phái đi nước ngoài làm việc, bao gồm cả bố mẹ cô ấy, sau đó bí mật đưa cô ấy đến trại trẻ mồ côi ở Vân Thành."
Trương Miểu Miểu đi nước ngoài, bố mẹ cô ta còn có thể bay sang đó tìm cô ta chắc!
Cho dù có bay sang thật cũng chẳng sao, vì Trương Miểu Miểu căn bản không ở nước ngoài.
Trước mắt, đây dường như là cách tốt nhất rồi.
Chỉ đợi Trương Miểu Miểu xuất viện là có thể tiến hành ngay.
Tuy nói là giải quyết được một chuyện xấu, nhưng trong lòng ba người lại chẳng có chút cảm xúc nhẹ nhõm nào.
Trình Lê càng ỉu xìu, anh vốn định sắp xếp tài xế đưa Thịnh Tân Nguyệt về, lại bị Tạ Tri Yến từ chối: "Không cần, tôi đưa cô ấy về là được."
"Cũng... được."
Trình Lê không kiên trì: "Vậy hai người đi đường cẩn thận."
"Ok."
Ngoài cửa sổ xe, cảnh vật bên đường lùi nhanh về phía sau, Thịnh Tân Nguyệt lẳng lặng nhìn ra ngoài, lại nghe Tạ Tri Yến bên cạnh đột nhiên mở miệng: "Không nhìn ra đấy, cô bề ngoài trông có vẻ không nể nang tình cảm, nhưng tâm địa cũng mềm yếu phết."
"Tôi? Tâm địa mềm yếu?"
Thịnh Tân Nguyệt quay đầu lại, nhướng mày: "Nói thế là sao?"
Đúng lúc ngã tư đèn đỏ, Tạ Tri Yến dừng xe, một tay đặt lên vô lăng, ý cười trong mắt hiện rõ: "Hoàn cảnh gia đình của Trương Miểu Miểu, thực ra cô vốn không cần nói cụ thể như vậy, tôi tin với bản lĩnh của cô, muốn khiến cô ta mở miệng chắc chắn có hàng ngàn cách, cô lại dùng cách tốn sức nhất, là muốn để A Lê tha cho cô ta một con đường sống chứ gì?"
"Hờ hờ."
Thịnh Tân Nguyệt cười lạnh: "Nói hươu nói vượn."
Tạ thiếu gia hất cằm: "Tôi có mắt, tôi nhìn ra được."
Thịnh Tân Nguyệt đáp trả: "Sao, mắt anh là cái thước à?"
"Cũng không phải thước."
Tạ Tri Yến dựa vào ghế lái, giọng điệu lơ đãng: "Chỉ là tôi nhìn người xưa nay rất chuẩn, tôi nhìn ra cô khá là mềm lòng."
Thịnh Tân Nguyệt đảo mắt: "Nhạt nhẽo."
Nói xong, lại quay đầu ra cửa sổ, lười để ý đến anh.
Đèn đỏ từng giây trôi qua, đèn xanh bật sáng, xe từ từ lăn bánh.
Ngã tư đường, tầm nhìn ngoài cửa sổ bỗng chốc mở rộng.
Một đàn chim bay qua bầu trời bao la, tự do tự tại.
Thịnh Tân Nguyệt nhìn bầu trời đến ngẩn ngơ.
Từng có một chú chim, cô ấy gầy gò nhỏ bé, là con yếu ớt nhất trong tổ, đến đi cũng lảo đảo, chẳng ai nghĩ cô ấy có thể bay lên được.
Thế nhưng ước mơ của cô ấy là thoát khỏi cái tổ đơn sơ, bay đến vùng trời xa rộng hơn.
Thế là cô ấy ngày ngày khổ luyện tập bay, trải qua bao gian khổ, chỉ là vào ngày sắp được dang cánh, cô ấy không cưỡng lại được sự cám dỗ của con sâu béo múp.
Lại không ngờ đó là một con sâu độc.
Từ đó, cô ấy bị chặt đứt đôi cánh, hoàn toàn xa rời bầu trời mà mình hằng mong nhớ.
-
Xe dừng ở khu tập thể cũ, khi Thịnh Tân Nguyệt xuống xe, Tạ Tri Yến gọi cô lại: "Bây giờ vấn đề trong ngôi nhà ma đó cũng giải quyết rồi, cô cũng đã ở thêm một ngày theo yêu cầu của chủ nhà, tôi thấy cô sao vẫn chưa có ý định rời đi? Chẳng lẽ cô định sau này ở luôn đây à?"
"Đương nhiên là không."
Thịnh Tân Nguyệt nói: "Chẳng qua hai hôm nay bận quá, không có thời gian đi xem nhà thôi."
"Đại tiểu thư nhà họ Đàm ngày nào, sau khi đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Đàm, lại lưu lạc đến mức ở cái nơi cũ nát thế này, chuyện này mà để nhà họ Đàm biết, không biết sau lưng sẽ thêu dệt về cô thế nào đâu."
"Ai quan tâm bọn họ nghĩ gì."
Thịnh Tân Nguyệt dửng dưng đẩy cửa xe: "Cảm ơn nhé, anh tài xế."
Cô xuống xe chỉnh lại tóc, vừa mới ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đang đi về phía mình ở cách đó không xa.
?
Nhìn hai gương mặt quen thuộc kia, sắc mặt Thịnh Tân Nguyệt lập tức trở nên có chút kỳ quái.
Cái này gọi là gì?
Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến luôn?
"Đàm Tân Nguyệt, muốn gặp cô một lần đúng là khó hơn lên trời, không ngờ rời khỏi nhà họ Đàm, cô lại sa đọa đến mức này!"
Đàm Minh Nghiệp đứng lại trước mặt cô, đầu tiên dùng ánh mắt đầy ghét bỏ quét một lượt khu tập thể, cuối cùng dừng mắt trên người Thịnh Tân Nguyệt, trên mặt là sự khinh bỉ không hề che giấu.
"Anh hai, anh đừng nói vậy, chị Tân Nguyệt lúc đi đến tiền cũng không mang theo, ở nơi thế này cũng là bất đắc dĩ thôi."
Đàm Khanh Khanh vội vàng kéo tay Đàm Minh Nghiệp, dịu dàng khuyên nhủ.
Đàm Minh Nghiệp cười khẩy: "Không mang tiền, ở chỗ này thì có thể hiểu được, thế cô ta vừa bước xuống từ chiếc xe kia là thế nào?"
"Đàm Tân Nguyệt, cô còn cần mặt mũi không, cho dù rời khỏi nhà họ Đàm, cô có tay có chân, có ngàn vạn cách kiếm tiền, nhưng tại sao cô cứ phải chọn cái cách đê hèn, hạ lưu nhất! Cô có biết mặt mũi nhà họ Đàm bị cô làm mất sạch rồi không!"
Thịnh Tân Nguyệt bị hắn nói cho ngơ ngác, nhìn hắn như nhìn đứa thiểu năng: "? Anh đang đánh rắm cái gì thế?"
Đàm Minh Nghiệp chán ghét nói: "Sao, cô có bản lĩnh làm ra chuyện đó, lại không có bản lĩnh thừa nhận à? Tôi lại coi thường bản lĩnh của cô rồi, hôm kia mới lộ mặt trên mạng, hôm nay đã câu được người ta rồi, cô dám nói người đưa cô về kia, không phải là đại gia trong phòng livestream của cô?"
Thịnh Tân Nguyệt: "..."
Đàm Khanh Khanh vẻ mặt lo lắng nhìn cô: "Chị Tân Nguyệt, anh hai nói chuyện có hơi khó nghe, nhưng anh ấy cũng là thực sự không nhìn nổi chị tự hạ thấp bản thân, trong lòng anh ấy vẫn quan tâm chị..."
"Tém tém lại."
Nổi nóng với loại người này đúng là lãng phí cảm xúc, Thịnh Tân Nguyệt cười: "Tôi cho dù có tự hạ thấp bản thân hay vì tiền mà không từ thủ đoạn đi nữa, các người là cái thá gì, có tư cách gì đứng trước mặt tôi nói mấy lời này?"
"Cô!"
Đàm Minh Nghiệp tức điên, mấy ngày nay Thịnh Tân Nguyệt chặn liên lạc của cả nhà họ, ngay cả Khanh Khanh hạ mình nhờ Dung Hằng giúp đỡ, Thịnh Tân Nguyệt cũng chẳng nể mặt Dung Hằng, khiến quan hệ giữa nhà họ Đàm và nhà họ Dung có chút vi diệu.
Hắn vốn tưởng rời khỏi nhà họ Đàm, lúc đi Thịnh Tân Nguyệt lại không mang theo xu nào, dù cô có livestream, mấy ngày nay chắc chắn sống rất khổ sở, không ngờ hôm nay lại thấy cô ngồi xe sang trở về!
Nhớ tới lời Đàm Khanh Khanh từng nói, Đàm Minh Nghiệp tự nhiên liên tưởng đến tình huống đó.
Thịnh Tân Nguyệt đúng là... không có giới hạn!
Thấy cứng không được, Đàm Minh Nghiệp hít sâu một hơi, hiếm khi dịu giọng: "Tân Nguyệt, anh biết bao năm qua em được bố mẹ chiều hư, nhưng ở bên ngoài bình tĩnh ba ngày rồi, em cũng nên nhận sai đi chứ?"
Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ