566
"Cậu cười cái gì?" Bạch Ngôn Chu trừng mắt nhìn Mục Tuân.
Ý cười trên mặt Mục Tuân thu lại vài phần.
Bạch Ngôn Sơn nhìn chằm chằm Bạch Ngôn Chu: "Lão bát, đừng bắt nạt Mục Tuân."
Bạch Ngôn Chu tức nghẹn: "Em bắt nạt cậu ta? Anh hai, rốt cuộc anh là anh ruột của ai?"
Lúc này, Bạch Ngôn Kinh vừa vặn đẩy cửa vào, cậu đáp: "Anh hai đương nhiên là anh ruột của anh, sao lại hỏi thế?"
Mục Tuân đứng dậy: "Anh bảy."
Bạch Ngôn Kinh cười gật đầu: "Mục Tuân."
Bạch Ngôn Chu trừng mắt nhìn Mục Tuân một cái.
Nhìn xem! Nhìn xem!
Tên khốn kiếp này gọi anh bảy thuận miệng chưa kìa.
Nhìn Bạch Ngôn Kinh cười giống thằng ngốc chưa kìa.
Bạch Ngôn Chu cạn lời muốn nghẹn họng.
Bạch Chi Ngữ nhìn Bạch Ngôn Chu, lại nhìn Mục Tuân, cô lại cảm nhận được cảm giác bị kẹp giữa Bạch Ngôn Chu và Cố Ninh Ninh.
"Anh năm! Anh năm anh đến bao giờ thế?" Bạch Ngôn Kinh nhìn thấy Bạch Ngôn Kình, vẻ mặt vui mừng.
Bạch Ngôn Kình gật đầu: "Vừa mới đến."
Bạch Ngôn Kinh lại hỏi: "Anh năm sao anh bỗng nhiên lại đến Bắc Kinh?"
Bạch Ngôn Sơn nói: "Đến giúp anh xem nhà."
Bạch Ngôn Hựu: "Xem xong chưa?"
Bạch Ngôn Sơn: "Ngày mai đi xem, dù sao ngày mai các em cũng không có việc gì, có muốn đi xem cùng không?"
Bạch Ngôn Kinh cười nói: "Em có việc."
Bạch Chi Ngữ tò mò: "Anh bảy, anh đi làm gì?"
Bạch Ngôn Kinh cười nói: "Anh lại viết thêm một trò chơi nhỏ, anh muốn đề nghị ông chủ tăng giá cho anh, kiếm thêm chút tiền."
Cậu phải cho Bạch Ngôn Chu chút ủng hộ, nếu không Bạch Ngôn Chu lo âu quá.
Cậu ấy là sinh viên y khoa, phải vững vàng chắc chắn, vội vàng không được đâu.
Bạch Ngôn Sơn nói: "Lão thất, em giỏi thật đấy."
Bạch Ngôn Hựu: "Ừ, Ngôn Kinh rất giỏi."
Bạch Ngôn Kình nói: "Lão thất, mẹ biết em có thể dựa vào trò chơi nuôi sống bản thân, chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên."
Dù sao thì, lúc đầu Bạch Ngôn Hựu đọc tiểu thuyết, Bạch Ngôn Kình mua xổ số, Bạch Ngôn Kinh chơi điện tử, đều bị Lê Đồng cho là không làm việc đàng hoàng.
Bạch Ngôn Kinh cười nói: "Vẫn chưa nói cho mẹ biết đâu."
Cậu chỉ nói với Lê Đồng là thời gian rảnh rỗi cậu đi làm thêm.
Nếu không Lê Đồng lại lải nhải bảo cậu học hành cho tốt, đừng làm mấy cái linh tinh.
Bạch Ngôn Chu nói: "Lão thất, mẹ biết anh giỏi như vậy, chắc chắn sẽ rất vui."
Khóe môi Bạch Ngôn Kinh nhếch lên.
Các anh đều giỏi như vậy, cậu đương nhiên không thể kéo chân mọi người được.
Bạch Chi Ngữ cười nói: "Anh bảy, cần em đi cùng anh không?"
Bạch Ngôn Kinh cười rạng rỡ: "Chi Ngữ, em bằng lòng đi cùng anh sao?"
Bạch Chi Ngữ gật đầu: "Đương nhiên là được ạ."
Bạch Ngôn Chu: "Vậy em cũng đi."
Bạch Ngôn Hựu cười nói: "Được, Chi Ngữ và Ngôn Chu đi cùng Ngôn Kinh, anh và lão ngũ đi cùng anh hai xem nhà."
Mọi người đều tỏ vẻ tán thành.
Mục Tuân không đi theo góp vui.
Bạch Ngôn Chu đã rất phiền cậu rồi.
Cậu vẫn nên giữ chút chừng mực.
Buổi tối, cả đại gia đình đi ăn cơm.
Vì mẹ Cố vẫn còn ở Bắc Kinh, nên tối nay Cố Ninh Ninh không đến tìm Bạch Chi Ngữ.
Cuối cùng, vẫn là Mục Tuân chủ động thanh toán.
Cách nói của Mục Tuân, giống hệt lần trước nói với Bạch Ngôn Sơn - lần đầu gặp Bạch Ngôn Kình, mời anh ấy bữa cơm rau dưa.
Bạch Ngôn Kình không quen nhận sự lấy lòng của người khác.
Anh định đưa tiền cho Mục Tuân.
Bạch Ngôn Sơn khoác vai Bạch Ngôn Kình, ngăn cản động tác của anh.
Bạch Ngôn Sơn cười nói với Mục Tuân: "Mục Tuân, lão ngũ người này không giỏi ăn nói, cậu đừng để bụng."
Mục Tuân nhẹ nhàng lắc đầu: "Là em quá đường đột rồi."
Bạch Ngôn Hựu nói: "Mục Tuân, cậu rất tốt."
Bạch Ngôn Kinh: "Anh cũng thấy cậu rất được."
Bạch Chi Ngữ nghe các anh đánh giá Mục Tuân, cô cong môi cười.
Đề xuất Hiện Đại: Đại Lão Quay Về, Giả Thiên Kim Đừng Diễn Nữa
[Pháo Hôi]
truyện hay, hóng ạ