Thấy có người giơ tay, trợ lý của Hách giáo sư vội vàng đi xuống khán đài, đưa micro cho người giơ tay.
Cục diện lúng túng như vậy, đội ngũ chủ giảng rất hy vọng mau chóng có người đến cứu vãn tình thế.
Cùng lúc đó, các khán giả ngồi dưới đài đều ôm lòng hiếu kỳ cực lớn đối với người dám giơ tay phát biểu lúc này: Bài toán khó mà ngay cả chuyên gia cũng khó mở lời, rốt cuộc là ai có dũng khí và phách lực này, tự tin mạnh hơn chuyên gia để cứu vãn tình thế cho chuyên gia?
Chẳng lẽ là một vị chuyên gia khác trong nghề tâm linh tương thông với Hách giáo sư.
Trong lòng mọi người không hẹn mà cùng đoán như vậy, khi ánh mắt quay sang rơi vào bóng dáng trẻ tuổi đang cầm micro của Tạ Uyển Oánh, tất cả đều kinh ngạc: Sao cơ, là một nữ bác sĩ trẻ tuổi? Nhìn tuổi tác cô ấy còn trẻ hơn cả Tiêu Dương?
Tuổi trẻ, đại biểu cho thâm niên hành nghề thấp, sao có thể nói ra lời gì có trọng lượng. Các đồng nghiệp từng người một nhìn nhau, cảm thấy Hách giáo sư và đội ngũ của ông ấy e là sắp càng thêm khó xử rồi.
Đến một người trẻ tuổi thì giúp chống lưng kiểu gì? Chẳng lẽ người trẻ tuổi này muốn giống như người trước tranh nhau nổi bật sao? Nói những lời nghi ngờ giống hệt với Hách giáo sư và đội ngũ của ông ấy. Hoàn toàn có khả năng này, nói nghi ngờ luôn dễ hơn nhiều so với giúp chuyên gia chống lưng.
Tiêu Dương nhướng mày, trong lòng cũng nghĩ Tạ Uyển Oánh đứng dậy là muốn nói đỡ cho cậu ta.
Đôi mắt có chút hà khắc nghiêm nghị sau cặp kính của La Cảnh Minh nheo lại: Hậu bối thích chơi trội, chẳng phải là kẻ khinh suất lỗ mãng sao?
"Vị bác sĩ này ——" Giọng điệu của Hách giáo sư như mọi người nghĩ, là có dấu hiệu buông xuôi rồi, như thể bất đắc dĩ nói với Tạ Uyển Oánh đang chuẩn bị phát biểu, "Có ý tưởng gì cô cứ nói đi."
Tạ Uyển Oánh đứng dậy, người đứng thẳng tắp, thần tình nghiêm túc, dường như hoàn toàn không cảm giác gì với phản ứng của mọi người xung quanh, nói: "Cá nhân tôi không tán thành quan điểm vừa rồi của Tiêu bác sĩ."
Hả? Không phải đến ủng hộ cậu ta mà là đến phản bác cậu ta sao? Tiêu Dương kinh ngạc.
Các bác sĩ khác soạt một cái, ánh mắt lại nhắm vào khuôn mặt trẻ tuổi của cô: Nói thật hay nói đùa, cô định dùng lời gì để giúp chuyên gia cứu vãn tình thế? Chuyên gia hết cách rồi cô có thể có cách? Muốn nịnh bợ chuyên gia cần phải cân nhắc xem mình bao nhiêu cân lượng đã.
Hách giáo sư và trợ lý của ông cũng cảm thấy khá bất ngờ, mặc dù trong lòng họ không cho rằng nữ bác sĩ trẻ tuổi này có thể nói ra lời gì có trọng lượng.
Hy vọng không phải đơn thuần muốn nịnh bợ ông. Hách giáo sư lo lắng, đến lúc đó người này tâng bốc ông không xong, hiện trường e là càng chết lặng vì xấu hổ, sẽ khiến ông càng thêm cưỡi hổ khó xuống.
Nói đi cũng phải nói lại, người này là người ở đâu ra vậy?
Lông mày La Cảnh Minh như cái giẻ lau bị vắt kiệt không gỡ ra được, nghi ngờ người này lúc trước chẳng lẽ cũng cậy mạnh nịnh bợ Nhiếp Gia Mẫn như vậy để đạt được hảo cảm của Nhiếp Gia Mẫn.
Ánh mắt của người khác Tạ Uyển Oánh không quan tâm, hội nghị giao lưu học thuật cô biết, là phải thẳng thắn giao lưu với đồng nghiệp, mục tiêu mở hội nghị giao lưu là người trong ngành cùng nỗ lực thúc đẩy y học phát triển. Người đến tham gia hội nghị này, đại biểu tuân thủ tôn chỉ này, cô cũng nguyện ý làm như vậy.
"Y học không ngừng phát triển, kỹ thuật cũng không ngừng phát triển." Tạ Uyển Oánh nói, "Rất nhiều kỹ thuật là phát triển trên nền tảng phát triển của tiền thân, chờ đợi là một sự đột phá. Trước khi đột phá, sự kiên trì của mỗi bác sĩ lâm sàng, bất luận là nghiên cứu hồi cứu hay nghiên cứu tiền cứu, không nghi ngờ gì chính là đặt nền móng cho sự đột phá kỹ thuật trong tương lai. Tôi cho rằng sự kiên trì không ngừng nghỉ của Hách lão sư dẫn dắt đội ngũ là vô cùng đáng quý. Từ bỏ thì dễ, kiên trì mới là khó nhất. Có thể kiên trì, chứng tỏ kỹ thuật này nó có ưu điểm mà các phương án điều trị khác không thể sánh bằng, so với các bác sĩ khác đã nhìn chuẩn nó có khả năng đột phá chướng ngại trong tương lai."
Đề xuất Hiện Đại: Lệ Gia, Phu Nhân Lại Đi Hàng Yêu Phục Ma Rồi