Thật sự là nịnh bợ chuyên gia sao? Mọi người càng kinh ngạc hơn, ở chỗ ngay trước mặt mọi người cô thật sự nói như vậy.
Mặt Tiêu Dương có chút trầm xuống, micro trong tay chưa để người ta lấy đi, chất vấn cô: "Kỹ thuật này cô cho rằng có thể có chỗ đột phá sao? Ở đâu?"
Khẩu khí của đối phương có chút xung, hình như là bị cô chọc tức. Nghĩ cô là người Ngụy Quốc Viễn giới thiệu, không ngờ lại là một kẻ nịnh hót.
Bên phía Hách giáo sư, chỉ biết nữ bác sĩ trẻ tuổi này khen ông và đội ngũ của ông một tràng dài, khen đến mức ông và người của ông đầu óc hơi ong ong. Tuy nhiên câu nói từ bỏ dễ dàng kiên trì khó nhất trong lời của đối phương, lại đột nhiên nói trúng tim đen ông.
"Ừm ừm." Đáp hai tiếng, đôi mắt Hách giáo sư nhìn Tạ Uyển Oánh, chờ cô nói tiếp.
Kiên trì lâu như vậy, ai mà chẳng muốn có sự đột phá. Bác sĩ lâm sàng gánh vác nhiệm vụ nghiên cứu khoa học lâm sàng gian khổ, không khác gì những người làm nghiên cứu khoa học khác, ngày ngày mong mỏi sự xuất hiện của kỹ thuật đột phá có thể mang lại nhiều cơ hội sống hơn cho bệnh nhân.
Bây giờ có người nói có cơ hội đột phá kỹ thuật rồi, dù là người trẻ tuổi nói, nghe trước một chút cũng được mà.
Khán giả dưới đài nhìn nhau: Bác sĩ trẻ tuổi nói đột phá là nghe đồn từ đâu đến? Nếu có tiến triển đột phá, chuyên gia như Hách giáo sư vừa ở trên đài đã phải tâng bốc lên tận mây xanh rồi, cần gì bị một người trẻ tuổi khác làm khó đến mức suýt không nói nên lời.
"Có." Tạ Uyển Oánh xoay người, đối mặt với Tiêu Dương cũng như toàn thể nhân sĩ nghi ngờ trong hội trường, giọng nói trong trẻo và khẳng định, "Kỹ thuật này chắc chắn có thể có đột phá."
Cô là người đến từ tương lai, về việc này có thể cam đoan.
Tất cả mọi người đều rất kinh ngạc sự tự tin này của cô từ đâu mà có.
"Cô nói cụ thể xem!" Tiêu Dương lại bảo cô nói.
Xoay người lại, Tạ Uyển Oánh đối diện với người của đội ngũ chủ giảng: "Hách lão sư đối với Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu (Điều trị bằng hạt phóng xạ) chắc là khá hiểu rõ."
Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu? Tại sao cô đột nhiên nhắc đến cái này? Cái này có liên quan gì đến Đảm Quản Phóng Liệu (xạ trị đường mật) mà Hách giáo sư vừa giảng không? Các bác sĩ khác ngồi đó vẻ mặt mờ mịt, đột nhiên, muốn bọn họ phản ứng lại ngay không dễ dàng gì. Giống như Tiêu Dương, trên mặt cậu ta gần như là hoang mang khó hiểu. Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu, cái này nghe ở đâu đó hơi quen tai nhưng lại không nhớ rõ lắm.
Điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc nhất là, Hách giáo sư đối với lời cô nói lại có phản ứng nằm ngoài dự liệu của người khác: "Cô hiểu về Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu sao?"
Câu nói này của chuyên gia vừa thốt ra, chỉ có thể chứng minh một việc, lời Tạ Uyển Oánh nói có vẻ như tâm đầu ý hợp với suy nghĩ của chuyên gia rồi.
Khóe miệng Ngụy Quốc Viễn ngậm cười, ngón tay day day chỗ cằm mình, ánh mắt vẫn luôn lượn lờ trên người Tạ Uyển Oánh: Tình huống này gần giống với dự đoán của anh ta nha, anh ta biết cô tuyệt đối sẽ khiến người ta cảm thấy vô cùng bất ngờ, giống như biểu hiện của cô hôm đó đến cấp cứu bệnh viện bọn họ vậy. Kịch hay còn ở phía sau.
"Sự phát triển của Phóng Xạ Tính Lạp Tử Trị Liệu, bắt nguồn từ đầu thế kỷ hai mươi." Giọng nói của Tạ Uyển Oánh vang lên trong phòng hội nghị, "Lúc đó nhân loại lần đầu tiên phát minh ra đồng vị phóng xạ có vỏ bọc cấy vào cơ thể người. Sau đó mấy chục năm sự phát triển về phương diện này không thuận lợi, trải qua nhiều trắc trở, chướng ngại trùng trùng. Nguyên nhân chủ yếu, cũng giống như Hách lão sư nói trước đó, phạm vi và liều lượng xạ trị những con số này đối với bác sĩ và bệnh nhân đều rất khó ước tính. Tình trạng này kéo dài mãi đến cuối những năm 80, các chuyên khoa khác có đột phá kỹ thuật, kéo theo sự đột phá liên quan của kỹ thuật này. Sự phát triển của kỹ thuật hình ảnh học như MR, CT, B siêu, cộng thêm sự đột phá của phần mềm kỹ thuật hình ảnh ba chiều, giúp bác sĩ có thể làm kế hoạch điều trị 3D cho bệnh nhân khá chính xác, kiểm soát tốt phạm vi phóng xạ và liều lượng của nguồn phóng xạ rồi cấy vào cơ thể người để tiến hành xạ trị."
Đề xuất Hiện Đại: Con Gái Dùng Tiền Hưu Trí Của Tôi Để Cho Hoàng Kính Mẹ Chồng, Đến Khi Tôi Cắt Hỗ Trợ Thì Nó Hận hận