Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 59: Trùng cốc

 

Thanh Uyên suýt nữa bị tiếng kêu thảm thiết của Đường Hồng Loan làm điếc cả tai. Mẹ nó, hắn còn chưa động thủ thì nàng kêu cái quỷ gì vậy?

Quỷ Ảnh đối diện cười khẩy: “Giống cái này thật yếu đuối, lại còn chẳng hiểu chuyện…”

Đường Hồng Loan trừng Quỷ Ảnh một cái. Khoe khoang đi, lát nữa viện trợ tới là ngươi tiêu tan!

Quả nhiên, Tiêu Sóc và Diễm Thần nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của Đường Hồng Loan, lập tức lao tới như bay. Chỉ trong chốc lát đã đứng trước mặt Quỷ Ảnh.

“Đây là ai?” Hai người nhìn Quỷ Ảnh, rồi nhìn nhau.

Con ngươi Thanh Uyên sớm đã đỏ ngầu như muốn phun lửa. Thấy có người tiếp ứng, hắn trực tiếp quăng Đường Hồng Loan ra ngoài.

Tiêu Sóc vội vàng đỡ lấy, chửi ầm lên với Thanh Uyên: “Muốn chết à?”

Thanh Uyên lười thèm để ý. Lửa giận đã tích tụ đến cực hạn, giờ hoàn toàn bùng nổ.

Thân hình hắn hóa thành một đạo tia chớp xanh biếc, lao thẳng về phía Quỷ Ảnh!

Giây tiếp theo, thanh hắc giao nhau, hai con xà ảnh khổng lồ quấn chặt lấy nhau. Trong không khí lập tức nổ ra một vòng sóng xung kích nhìn thấy rõ, cỏ cây bị chấn đổ rạp, đá vụn bay tứ tung.

Quỷ Ảnh cong môi lộ ra nụ cười tàn nhẫn, thủ đoạn khẽ lật, đuôi rắn đột nhiên quất ra, mang theo hàn quang lạnh buốt chém thẳng vào sườn bụng Thanh Uyên!

Thanh Uyên ánh mắt co rụt, thân hình uốn éo như du xà dưới nước, né tránh đòn chí mạng, sau đó hung hãn dùng khuỷu tay đập mạnh vào ngực Quỷ Ảnh!

“Phanh——!”

Quỷ Ảnh kêu lên một tiếng, lui về sau nửa bước, sát ý trong mắt càng đậm. Hắn nhanh chóng há miệng, phun ra một luồng khí độc nhàn nhạt màu đen, bao phủ thẳng tới Thanh Uyên.

Hai con xà ảnh lại lần nữa quấn chặt, đánh đến trời đất u ám, đá vụn bay tứ tung, bọt nước văng khắp nơi, tựa như hai con hung thú viễn cổ đang chém giết!

Một bên Đường Hồng Loan xem đến trợn mắt há hốc mồm, vội vàng kéo tay Tiêu Sóc và Diễm Thần: “Mau! Mau hỗ trợ đi!”

Tiêu Sóc và Diễm Thần liếc nhau, lại đều lộ ra vẻ hứng thú dâng trào, như đang xem một vở kịch hay, ai nấy đều đứng yên không nhúc nhích.

Thấy Quỷ Ảnh giảo hoạt bứt ra lui về sau, chạy sâu vào rừng, Thanh Uyên ánh mắt lạnh tanh, đang định đuổi theo, Diễm Thần đã lười biếng xách Đường Hồng Loan lên: “Đi thôi, đuổi theo ăn dưa.”

Tiêu Sóc lúc này mới thong thả đuổi kịp. Hai người một trái một phải, theo Thanh Uyên lao sâu vào rừng.

Bọn họ đuổi theo Quỷ Ảnh xuyên qua rừng rậm, dần dần phát hiện xung quanh càng lúc càng bất thường…

Không khí tràn ngập mùi ngọt nồng quái dị, dưới chân dây leo bắt đầu trở nên dính nhớp ướt át, cây cối xung quanh cao lớn dị thường, cành lá rối rắm khó gỡ.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, càng sâu vào rừng càng ẩm ướt âm u.

Phía trước, Quỷ Ảnh đột nhiên quay đầu cười lạnh một tiếng, thân hình xoay chuyển, biến mất trong một đám sương mù quỷ dị.

“Thanh Uyên, ngươi chẳng lẽ nghĩ rằng ta chỉ có chút năng lực này, dễ dàng bị ngươi giết chết sao?” Tiếng cười ngạo mạn của Quỷ Ảnh vang vọng khắp núi rừng, “Nơi này chính là Trùng Cốc không ai biết… Để các ngươi từ từ hưởng thụ đi!”

Trùng Cốc?

Mọi người đang nghi hoặc, mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội!

Từ khe dây leo chui ra vô số con cự trùng màu đen thô to, giương râu và miệng khổng lồ, phát ra tiếng huýt chói tai!

“Móa! Thứ quái gì vậy…” Diễm Thần chửi thầm, lưng căng cứng, theo phản xạ suýt nữa thiêu sạch cả khu rừng.

“Những thứ này đều có độc!” Thanh Uyên sắc mặt ngưng trọng. Những độc vật này hắn còn có thể đối phó, nhưng nếu Tiêu Sóc và Diễm Thần dính phải nhiều, chỉ sợ sẽ không chịu nổi. Còn Đường Hồng Loan — một giống cái yếu ớt — càng nguy hiểm hơn.

“Quản nó có độc hay không, dính nhớp làm lão tử khó chịu cả người! Thiêu trước đã!” Diễm Thần cắn răng, trong mắt bùng lên ngọn lửa mãnh liệt.

Chỉ một chớp mắt, “Oanh” một tiếng, trong lòng bàn tay hắn bùng lên một đoàn xích diễm như dung nham chảy, ánh lửa lập tức chiếu sáng nửa khu Trùng Cốc. Khí nóng cực độ bùng nổ xung quanh, không khí bị thiêu đến kêu xèo xèo.

“Lùi ra sau!” Diễm Thần gầm nhẹ, khí thế toàn thân bạo trướng, ngọn lửa kim hồng hóa thành một đầu viêm hổ hư ảnh khổng lồ, giương nanh múa vuốt phía sau lưng hắn!

Viêm hổ gầm lên một tiếng, mang theo khí thế bẻ gãy nghiền nát, hung hãn lao thẳng vào đám dây leo và độc trùng đang giãy giụa phía trước.

Chỉ nghe liên tiếp những tiếng nổ vang, đám dây leo và côn trùng dính nhớp tanh hôi bị thiêu thành than đen, tiếng kêu thảm thiết của côn trùng vang vọng từng đợt, như vô số độc vật đang giãy giụa kêu rên trong lửa.

Độc khí trong không khí cũng bị nhiệt độ cực cao thiêu đến tan rã bốc hơi. Chỉ trong chốc lát, một khoảng lớn khe trùng phía trước đã bị thiêu sạch thành một mảnh đất cháy đen!

Thanh Uyên híp mắt, thầm kinh ngạc. Chiêu thức của Diễm Thần… Hỏa hệ dị năng quả nhiên danh bất hư truyền.

“Thiết—— xem thằng nhóc này oai chưa…” Tiêu Sóc vừa che chở Đường Hồng Loan, vừa không quên châm chọc.

Đường Hồng Loan ngồi xổm sau một tảng đá, ôm đầu, vẻ mặt chấn động nhìn đầu viêm hổ ngọn lửa kia: “Ngọa tào, Diễm Thần mạnh thế sao? Trước nay chưa thấy hắn điên cuồng như vậy!”

Bất quá, sắc mặt Diễm Thần dần dần tái nhợt, thân hình khẽ loạng choạng, dường như đã đến lúc kiệt sức.

Đúng lúc này, mặt đất lại truyền đến tiếng vù vù tinh mịn đến cực hạn —— đó là trùng triều đang điên cuồng kéo đến!

“Móa, thiêu chúng nó mà còn dẫn thêm một tổ lớn!” Diễm Thần chửi thầm, cắn răng ổn định thân thể, ngọn lửa lại lần nữa bùng lên trong lòng bàn tay.

“Mau lui!” Thanh Uyên trầm giọng quát, xách Đường Hồng Loan lên rồi lao về sau.

Nhưng mặt đất đột nhiên sụt xuống. Đường Hồng Loan chân không chạm đất, trong tiếng kinh hô, mấy người cùng nhau ngã nhào vào cái huyệt động bị ngọn lửa của Diễm Thần làm nứt, lộ ra dưới lòng đất——

Bốn người nặng nề rơi vào huyệt động, kèm theo bụi đất bay mù mịt. Xung quanh lại dị thường yên tĩnh.

Rơi mạnh xuống đất, nhưng lại không cảm thấy bị thương. Đường Hồng Loan liếc thoáng qua Thanh Uyên đang nằm dưới thân mình. Khoảnh khắc này, nàng đang ôm chặt lấy cổ hắn.

“Còn không buông ra…” Thanh Uyên hắc mặt. Hắn cảm thấy cả người khô nóng. Lúc nguy hiểm thì nữ nhân này ôm hắn chặt như vậy còn tạm tha thứ, giờ rõ ràng không nguy hiểm nữa, vậy mà vẫn ôm chặt…

Quan trọng là còn nhìn chằm chằm hắn làm gì? Chưa từng thấy bao giờ à?

“Khụ khụ!” Tiêu Sóc và Diễm Thần gần như đồng thời ho khan cảnh cáo.

“Ơ… ơ…” Đường Hồng Loan lúc này mới nhận ra tư thế hiện tại rất bất nhã. Một nữ nhân ghé sát vào người nam nhân, rất dễ gây hiểu lầm.

Nàng định bò dậy, nhưng chân mềm nhũn, lại ngã mạnh về phía trước, vừa vặn đè lên người Thanh Uyên.

Mặt mấy người đều đen kịt.

Đường Hồng Loan vội vàng né ra: “Ta… ta không phải cố ý…”

Lời còn chưa dứt, nàng đã bị người xách lên từ phía sau.

Là Tiêu Sóc. Hắn đang bất mãn trừng nàng: “Chân mềm? Hay eo mềm?”

“Không mềm! Không mềm! Đâu cũng không mềm!” Đường Hồng Loan vội đứng vững, khuôn mặt nhỏ đột nhiên đỏ bừng. Trong đầu không ngừng hiện lại cảnh vừa nãy mình đè lên Thanh Uyên.

Mọe nó, lúc đó căng thẳng quá, không biết đã dính vào chỗ nào… Có dính đến miệng không?

Nàng xấu hổ không dám nhìn Thanh Uyên.

Thanh Uyên bề ngoài thì không bực, nhưng lỗ tai lại hơi đỏ lên.

Sau vài giây bình tâm, Đường Hồng Loan chợt nhận ra: Đều là thú phu của nàng, nàng hôn miệng chúng  cũng chẳng sao, mình thẹn thùng cái gì chứ! Đáng lẽ phải thân thiết với bọn họ mới phải! Còn muốn ngủ với bọn họ nữa cơ mà!

Từng tên cẩu nam nhân này, phải làm cho họ khoe khoang! Phải làm cho họ  hung hăng!

Nghĩ vậy, nàng nhanh chóng xây dựng tâm lý xong, mặt không đỏ tim không đập, ngẩng đầu lên, cười ngập ngừng nhìn mấy tên thú phu: “Các ngươi đều không sao chứ?”

 

Đề xuất Hiện Đại: Tình Ý Cao Quý
Quay lại truyện Ác sủng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Có lịch đăng không ạ?

Vọng Tư
Vọng Tư [CN]

[Luyện Khí]

Trả lời
1 tháng trước

Không á bà, dựa vào độ siêng thui ạ.

Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Hóng truyện quáaa

hzz
hzz

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

hóng

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn bạn đã lên chương nhé

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Có chương mới rồi, truyện hay nha

Luna
Luna

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Úi thú nhận NP nè, hóng hóng nhaa

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện