Có thể thấy bác sĩ Tôn đã nghe qua năng lực của cô và cho rằng năng lực của cô đặt lên máy mới chắc chắn sẽ có tác dụng lớn.
Chỉ cần có thể góp sức giúp đỡ bệnh nhân là chuyện tốt, nhất định sẽ giúp. Đại lão đã nói vậy rồi, Tạ đồng học cô ngày mai đến bầu bạn với hoạn giả vào phòng điều trị Già Mã Đao giúp đỡ lão sư làm là được.
Trong hành lang, một người đi tới, thấy là Thân Hữu Hoán sau khi đỗ xe ở bãi đỗ xe cuối cùng cũng lên tới lầu.
Có lẽ là nghe thấy lời người của Phương Trạch nói tại hiện trường, Thân sư huynh sảng khoái không còn nhướng mày nữa, trên mặt hiện lên vẻ không vui, những gì trong lòng nghĩ suýt chút nữa viết hết lên mặt, là viết rằng: Những kẻ không biết xấu hổ này, đúng như Trương đại lão lúc phái anh tới thám thính đã nói, thấy Quốc Trật bọn họ hiệu quả tốt là có khối kẻ muốn bắt chước theo.
Ánh mắt tĩnh lặng của Tào Dũng quét qua nhóm người bọn họ: Toàn là lũ không biết xấu hổ, cũng tốt, chó cắn chó rách lông.
Duy chỉ có chút sai lệch là, Phương Trạch có ý đồ không phải với đại lão Đồng mà là bác sĩ Tôn, chính xác mà nói là Phó chủ nhiệm Tôn của trung tâm Già Mã Đao.
Khi các sư huynh lão sư đấu mắt với nhau, Ngụy Thượng Tuyền đồng học gọi điện cho cô, báo cáo tình hình bệnh nhân sau khi cô rời đi, cũng như hỏi thăm bệnh tình của Lý Á Hi.
"Oánh Oánh. Tớ tin rằng Vân Vân cũng hy vọng cậu đi cứu trị các bệnh nhân khác." Ngụy đồng học nhìn bóng người nằm trên giường nói.
Cảm giác của Ngụy đồng học cũng giống cô, một lần nữa ứng nghiệm câu nói kia của Tào sư huynh, có lẽ là ảo giác của đại não không cần sợ, chỉ cần hợp logic đứng vững được chân.
"Lý Á Hi thế nào rồi? Tớ hỏi Đới Nam Huy mà cậu ấy nói chẳng rõ ràng gì cả." Luận về giải thích y học phải xem Tạ đồng học, những người khác nói gì Ngụy đồng học cậu ấy không tin lắm.
"Ổn thôi." Tạ Uyển Oánh nói.
Thể tích khối u của bệnh nhân đều nhỏ hơn 3, phát hiện sớm, triệu chứng sẽ không rất rõ ràng. Sau khi gặp bệnh nhân tối nay càng có thể khẳng định điểm này. Tinh thần khí sắc của Lý Á Hi đều khá tốt, nếu không phải định kỳ làm kiểm tra, sẽ không ai nhận ra trong đại não cô ấy mọc khối u.
Sự xảo quyệt của Nham tế bào trong giới bác sĩ coi như ai nấy đều biết, lặng lẽ, xâm nhập trong sự ngấm ngầm, không cần phải ngạc nhiên đối với hiện tượng như vậy.
Sau khi trò chuyện vài câu với Ngụy đồng học liền đặt điện thoại xuống, quay lại văn phòng bác sĩ của đại lão Đồng. Bác sĩ Âu Phong đưa bệnh án đã phục ấn (photocopy) của bệnh nhân cho cô, mang về nghiên cứu thêm. Sau đó mấy người rời khỏi bệnh viện, đường ai nấy đi về nhà.
Tối nay, do bạn thân mời cô qua nhà mới của bạn ngủ, Tạ Uyển Oánh không định về ký túc xá trường, tiện đường ngồi lên xe của Tào sư huynh.
Đêm khuya gần mười giờ rưỡi, lúc này những người ra ngoài cũng như làm việc đàm chuyện làm ăn buổi tối lục tục về nhà, trên đoạn đường về cao điểm tiếp tục tắc xe.
Trên đường dòng xe tắc tắc dừng dừng, Tào Dũng thấy vậy nói: "Mệt không? Mệt thì chợp mắt một lát trên xe đi. Phía sau anh có chiếc áo khoác có thể lấy khoác lên rồi ngủ."
Là đoán được hai ngày nay cô canh máy chắc chắn sẽ thao lao quá độ. Bởi vậy trên lâm sàng chỉ có làm phẫu thuật mới mệt, canh bệnh nhân là mệt nhất.
Cứ thế sau gáy tựa vào ghế xe định nhắm mắt dưỡng thần một lát, nhận được một cái liếc nhìn của sư huynh, không khỏi mở mắt đối diện.
Bảo em lấy chiếc áo khoác đắp mà em trực tiếp nhắm mắt luôn à? Muốn cảm lạnh sao?
Trong đôi mắt đen của Tào Dũng viết như vậy.
Không phải trách móc, mà là xót xa.
Nếu không phải đang lái xe tắc trên đường không dừng xe được, anh đã sớm tự mình đưa tay đắp áo khoác cho cô rồi.
Con người ta ấy mà, chỉ cần mệt mỏi một chút buông lỏng một chút sức lực, rất dễ bị bệnh ma nhắm trúng trong lúc không chú ý. Sư huynh là đại lão y học nói đúng, Tạ Uyển Oánh vực dậy tinh thần xoay người đưa tay lấy chiếc áo khoác jacket màu nâu quen thuộc ở ghế sau. Áo cầm trong tay lướt qua chóp mũi, ngửi thấy là mùi hương đó, mùi hương trên người Tào sư huynh, càng lúc càng quen thuộc.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Vả Mặt Mẫu Thân Não Tình Yêu