Sự kiểm tra phán đoán của bác sĩ chuyên nghiệp hơn nhiều so với người không phải lính cứu hỏa.
Ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán phải không?
Trong hỏa trường này, ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột.
Thương tình quan trọng nhất trên người người bị thương là ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán sao? Thật sự không có bỏng sao?
Mượn một cái ống nghe, Tạ Uyển Oánh đeo tai nghe vào riêng biệt nghe tim phổi cho bệnh nhân. Hết cách, các sư huynh giáo viên tiền bối khác đều đang xử lý bệnh nhân. Lính cứu hỏa chỉ biết cô là đi theo bác sĩ khác đến, cho dù cô chỉ là sinh viên y khoa, cứu được một người là một người.
Thực ra không cần lo lắng, nếu tình huống cá nhân cô không xử lý được chắc chắn sẽ gọi giáo viên sư huynh qua giúp đỡ.
Trong thời gian nghe tim phổi, cô quan sát trạng thái ý thức của bệnh nhân.
Phân biệt mức độ ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán, phán đoán trạng thái ý thức của bệnh nhân là một chỉ tiêu phân biệt rất tốt. Điều này là do ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán ảnh hưởng rất lớn đến đại não, cực dễ gây phù não. Do đó đối với người ngộ độc Nhất Dưỡng Hóa Thán một phương thức điều trị rất có lợi là thở oxy, oxy cao áp. Hiện tại người bị thương này, ý thức từ lúc đưa đến là mơ hồ không rơi vào hôn mê, sau khi rời khỏi hỏa trường và khói đặc tình trạng ý thức càng có chuyển biến tốt. Các triệu chứng này của bệnh nhân đều phù hợp với chỉ tiêu chỉ là ngộ độc nhẹ.
Nếu là ngộ độc nhẹ, liệu có đại diện cho bệnh tình người bị thương này hoàn toàn không nặng? Trước đó đã nói, phải phán đoán tổng hợp về tình hình người bị thương.
Lục tục lại có xe cứu thương đến. Có chiếc xe cứu thương phanh gấp dừng ngay bên cạnh nhóm Tạ Uyển Oánh.
Từ trên xe cứu thương nhảy xuống hai người. Y tá trong đó cầm máy đo huyết áp điện tử đi tới đo huyết áp cho bệnh nhân, đo xong báo cáo với bác sĩ: "Bác sĩ Thân, huyết áp trên 110 huyết áp dưới 70 mmHg."
Huyết áp này thuộc phạm vi bình thường.
Bác sĩ mới đến đi tới đỉnh đầu bệnh nhân, ngồi xổm xuống, hai mắt quét qua sắc mặt màu môi hô hấp của bệnh nhân, đồng thời nhìn Tạ Uyển Oánh đang nghe chẩn cho bệnh nhân, đáy hai con ngươi dấy lên tia sáng: Nhìn người này xem, làm việc chuyên chú đến mức người đến cũng không phát hiện.
Tạ Uyển Oánh đúng là không phát hiện ai đến, đang chăm chú nghe chăm chú phân biệt tình hình bệnh nhân.
Hơi thở bệnh nhân gấp, ít nhất chứng tỏ tim phổi có vấn đề. Vấn đề tim phổi này, là bệnh bản thân bệnh nhân ngày thường có bị kích phát trong tai nạn sự cố, hay là tổn thương trong hỏa hoạn lần này dẫn đến, cần bác sĩ nhanh chóng suy nghĩ và sàng lọc, thuận tiện thực thi chính sách đối ứng.
"Em đến khi nào vậy?"
Lại có người nói chuyện, giọng nói là Cao Đống. Bận xong bệnh nhân khác vừa ngẩng đầu phát hiện có bóng người quen thuộc đến, vội vàng đi tới hỏi thăm. Lúc hỏi anh lại quay đầu, thấy trên thân xe cứu thương bên cạnh có sơn danh hiệu Quốc Trắc.
"Vừa đến." Đối phương đáp một tiếng xong, hỏi người đang nghe chẩn, "Oánh Oánh, thế nào?"
Cuối cùng cũng như nghe thấy giọng ai đó, tầm mắt Tạ Uyển Oánh dời khỏi người bệnh nhân, rơi vào khuôn mặt tuấn tú với đôi lông mày có thói quen bay lên bay lên kia, bất ngờ nói: "Thân sư huynh?"
Không trách cô và Cao Đống cùng những người khác kinh ngạc. Với chức danh thân phận đó của Thân Hữu Hoán, thực sự là đã sớm không cần trực ban cấp cứu rồi.
Tạ Uyển Oánh nhớ lại, có phải khoa Cấp Cứu Quốc Trắc giống lần trước đột nhiên báo gấp không có người, đành phải để Thân Hữu Hoán tự mình đỉnh lên không.
Lần trước Thân sư huynh lấy cớ này, sau này nghĩ lại là có sơ hở. Ở Quốc Trắc dù không có người cũng không thể nào cần một phó chủ nhiệm y sư đích thân chạy ra đỉnh cấp cứu. Huống chi, Quốc Trắc có rất nhiều bác sĩ sao có thể hoàn toàn không có người. Giải thích duy nhất chỉ có thể là người của Quốc Trắc biết lần đó Trương đại lão có mặt tại hiện trường.
Đề xuất Ngọt Sủng: Lầm Tưởng Người Trong Mộng Là Tri Kỷ