2182
"Không sao, không sao." Đám đàn anh sinh viên y khoa vội la lên.
Lâm Hạo liền mắng Tống Học Lâm đang mặc áo blouse trắng: "Anh biết rõ tình hình của nó mà còn làm vậy?"
Sợ gì chứ? Bệnh tình của thằng bé ổn định rồi. Tống Học Lâm bước tới, ghé sát mặt vào trước mặt cậu nhóc: Sợ không?
Cậu nhóc sợ đến mức nước mắt sắp trào ra khỏi vành mi.
Lòng bàn tay Tạ Uyển Oánh xoa nhẹ đầu em trai, giới thiệu: "Đây là bác sĩ Tống."
Cũng lạ, Tạ Hữu Thiên vừa mới hoảng hốt đến mức tấm thân nhỏ bé run lẩy bẩy, sau khi được tay chị gái xoa đầu thì hồn lập tức về lại vị trí, nói: "Chị, mẹ nói chị chưa ăn cơm."
Những người khác đều lộ vẻ kinh ngạc.
Ngoài cửa, lúc này lại vọng tới tiếng bước chân, báo hiệu: người thật sự đã về.
Rất nhanh, bóng dáng Ngô Lệ Tuyền xuất hiện trước, trông thấy bạn thân, mừng rỡ gọi mẹ nuôi: "Oánh Oánh về rồi."
Nghe tin con gái về, Tôn Dung Phương co cẳng chạy thình thịch vào nhà.
"Mẹ." Tạ Uyển Oánh vừa xoa đầu em trai, vừa quay người về phía mẹ mình.
Tôn Dung Phương đi qua lối rẽ trong đám đông, đến trước mặt con gái thở một hơi, mắt chớp lia lịa, sợ mình nhìn không rõ dáng vẻ con gái, cẩn thận săm soi từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, nói: "Con có vẻ gầy đi thì phải."
"Em không gầy, mẹ, là cơ bắp săn chắc hơn thôi." Tạ Uyển Oánh giơ cánh tay cho mẹ xem, "Em cân rồi, còn tăng cân đấy ạ."
Nắn nắn cánh tay con gái, đúng là không gầy. Lòng Tôn Dung Phương lập tức yên tâm hơn nhiều. Cuối cùng cũng tận mắt thấy con gái, bà đưa một ngón tay lên chùi mắt, không để người khác thấy những giọt lệ sắp trào ra.
Người gầy đi phải là mẹ mới đúng, mẹ ở nhà vất vả nhiều. Tạ Uyển Oánh dìu mẹ ngồi xuống.
Tôn Dung Phương không ngồi, nắm tay cô nói: "Tối qua và hôm nay may mà có các thầy của con giúp chăm sóc em trai con, con biết không?"
Mẹ cô là người rất biết đối nhân xử thế. Tạ Uyển Oánh gật đầu nói: "Người chữa bệnh cho em trai là thầy Đàm, thầy ấy vừa đi không lâu."
"Không chỉ vậy, còn có thầy Nhiếp của con, có Đào sư huynh của con, có Vu sư huynh và Khương sư tỷ..." Tôn Dung Phương đếm một loạt ân nhân cho con gái nghe, sợ mình đếm không hết, lại quay đầu hỏi con gái nuôi Ngô Lệ Tuyền, "Có bao nhiêu vị thầy cả thảy?"
Bị mẹ nuôi hỏi đến, Ngô Lệ Tuyền lúng túng, bảo cô đếm cũng không xuể, thầy của bạn thân hơi nhiều và loạn.
"Bác sĩ ở thủ đô ai cũng tốt tính, toàn chuyên gia lớn, kỹ thuật siêu phàm, sờ một cái là biết em con bị bệnh gì." Tôn Dung Phương miêu tả lại cảnh tượng y học bà thấy tối qua cho con gái nghe, giọng điệu không khỏi có chút kích động.
Tạ Uyển Oánh nghe ra được, lòng nhiệt huyết với y học của mẹ cô chưa bao giờ suy giảm, chỉ là năm đó cơ hội theo ngành y đã bị người khác cướp mất.
"Đúng rồi, con phải cảm ơn hai người này." Tôn Dung Phương lại long trọng giới thiệu hai nhân vật đặc biệt cho con gái, "Vị này là bác sĩ Ân, bạn trai của Lệ Tuyền, con quen mà. Cậu ấy rất chu đáo, suốt đường đi cùng Lệ Tuyền ở bên mẹ, quan tâm sợ mẹ lo lắng, giúp mẹ giải khuây."
Bị khen đến không chịu nổi, Ân Phụng Xuân né mặt đi ra một bên, giấu đi vẻ mặt đỏ bừng.
"Còn một vị nữa, nghe nói là Tào sư huynh của con. Em trai con..." Nói đến đây, Tôn Dung Phương quay lại nhìn đứa con trai đã tỉnh, hỏi: "Con nói xem con có nhớ tối qua bám dính lấy anh Tào làm gì không?"
Mẹ vừa nói vậy, trong đầu Tạ Hữu Thiên liền nhớ ra chuyện khiến mình xấu hổ, mắt còn chưa kịp nhìn về phía anh Tào thì mặt đã đỏ bừng, má nóng ran như mặt trời nhỏ, vội vàng lấy tay che lại.
Đề xuất Trọng Sinh: Sau Khi Ta Phong Bút, Thanh Mai Của Bạn Trai Tiền Hoảng Loạn