2166
"Anh ấy ừ rồi, cậu không nghe thấy thôi." Thi Húc nói.
Một tiếng "Ừ" nghẹn trong cổ họng thì làm sao mà vang xa được.
"Cái tiếng 'Ừ' của cậu bé quá." Chu Hội Thương lải nhải, "Cậu nói một câu xem nào? Đường đường là Chủ trị bác sĩ mà để bọn họ cãi nhau thế à?"
Kể ra thì từ lúc tiếp nhận bệnh nhân đến giờ, Đàm Khắc Lâm gần như chưa mở miệng.
Muốn anh nói cái gì đây? Một đám đồng nghiệp không mời mà đến cứ tranh nhau hiến kế trước mặt anh.
Kiến nghị người ta đưa ra trúng phóc, Chủ trị cảm thấy chấp nhận được thì đâu cần làm gì thêm cho thừa thãi.
Đưa bệnh nhân đến bệnh viện chụp CT, thấy kết quả kiểm tra khả quan, đúng như dự liệu nên tạm thời chưa cần Khai đao. Tiếp theo, để tránh làm đứa bé hoảng sợ nên không đưa vào phòng bệnh, mà đưa thẳng đến văn phòng của Tào Dũng để thực hiện Quán tràng. Suốt dọc đường đều đang trị liệu, chưa từng ngơi nghỉ.
Không hề có chuyện cãi nhau làm chậm trễ thời gian trị bệnh như Chu Hội Thương nói. Ngược lại, các lộ bác sĩ đưa ra kiến giải, giúp phương án điều trị được thảo luận sâu hơn, nhận thức về bệnh tình toàn diện hơn, đối với bệnh nhân là chuyện tốt.
Bác sĩ cãi nhau không gọi là cãi nhau, cái đó gọi là Tranh chấp Học thuật.
Giải thích đến đây, đám người nghe xong cứ thấy sai sai ở đâu đó.
Chu Hội Thương bừng tỉnh đại ngộ: "Cậu đang làm Giám công đấy à?"
Không phải Giám công thì là gì, không làm mà chỉ đứng nhìn người khác làm, đến mở miệng cũng lười.
Hiện trường lập tức rơi vào tĩnh lặng. Chu Tuấn Bằng thầm kêu "Ây da", cái miệng của người bên Tâm Ngoại Khoa bọn họ xưa nay đùa giỡn chẳng biết chừng mực là gì.
"Làm Giám công không được sao?" Người của Phổ Ngoại Nhị Khoa trừng mắt lườm lại Chu Hội Thương.
Đàm Khắc Lâm cũng khó xử lắm chứ bộ. Một đám đại lão tranh nhau cướp vị trí Chủ trị bác sĩ, làm chuyện "việt trở đại bào". Nếu bệnh nhân này không phải là em trai của cô học trò bảo bối, thì loại bệnh nhân này, loại chuyện này Đàm Khắc Lâm mới thèm quan tâm.
Làm Giám công cũng cần có trình độ kỹ thuật, nếu không thì đặt ra chức Giám công làm cái gì.
Mọi người đốn ngộ: Hiểu rồi, hiểu rồi.
Hiểu cái gì? Hiểu là người này dù có biến thành Giám công cũng không định nhường lại cái ghế Chủ trị đâu.
Sao mà nhường được. Nếu khoanh tay đứng nhìn em trai của học trò, thì Đàm lão sư hắn còn mặt mũi nào làm thầy người ta nữa.
"Được rồi, ngài Giám công." Chu Hội Thương hối thúc vị Chủ trị này làm việc, "Hiện tại cậu có cái nhìn gì về những điều bọn họ nói không?"
Nhắc đến vấn đề đám người này đang tranh chấp cái gì, trước tiên phải xem có những ai. Giám công không nói chuyện. Người của Phổ Ngoại Nhị Khoa không tham chiến. Can Đảm Ngoại Khoa với tư cách là đội ngũ chẩn đoán đầu tiên đã nhường vị trí Chủ trị và rút lui từ sớm. Tiết Niệu Ngoại Khoa tự nhận không dám mở miệng. Thường Gia Vĩ nói mình cùng những người khác đang duy trì trật tự để tránh làm đứa bé sợ.
Bên Tâm Ngoại Khoa, ngoại trừ Chu Hội Thương chê mọi người ồn ào ra thì xét thấy cấp trên "Robot" không nói chuyện, Chu Tuấn Bằng càng không dám ho he.
Nơi này là địa bàn của Thần Kinh Ngoại Khoa, Hoàng Chí Lỗi và hậu bối biết điều giữ im lặng, lại nhìn Tào sư huynh vẫn luôn ở đầu ghế sô pha an ủi đứa bé, không giống như vị công tử bột nào đó chỉ được cái mồm mép tép nhảy.
Về phần Nhi Ngoại Khoa, Nhiếp Gia Mẫn không phải người thích cãi cọ. La Cảnh Minh nếu không phải vừa nghe ai đó nói quá đáng thì cũng sẽ không lên tiếng.
Điểm danh một lượt xong, đám người nhìn về phía mấy kẻ đang cãi nhau: Tiêu Hóa Nội Khoa, Phổ Ngoại Nhất Khoa, còn có cả Tâm Nội Khoa...
Chu Tuấn Bằng - vị Trụ Viện Tổng này nhìn rõ toàn cảnh đội ngũ các khoa trong phòng, khiến hắn phải thốt lên một tiếng: Cảnh tượng này chính là đại hội chẩn của các đại lão các khoa trong bệnh viện. Chẳng trách Lý Thừa Nguyên bảo hắn mau qua đây xem tình hình.
Đứa bé này rốt cuộc mắc bệnh gì? Chu Tuấn Bằng nhìn về phía người đồng hương bên cạnh, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: Nói đi. Bệnh gì? Bệnh nặng cỡ nào? Nếu không thì chẳng đời nào một đống người của các khoa lại chạy hết tới đây như thế.
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội