2167
Về vấn đề này. Hoàng Chí Lỗi muốn gãi gãi đầu. Tào sư huynh bế đứa bé lên đây mà chẳng nói chẳng rằng, anh cũng không rõ nguyên nhân là gì để mà trả lời.
Bảo là đứa bé này bệnh nặng, nhưng bệnh nặng thì phải đưa vào phòng cấp cứu chứ không phải văn phòng. Trong văn phòng ngay cả dưỡng khí cũng không có.
Một đám danh y tranh cãi không phải là tiêm thuốc cấp cứu cho bệnh nhân, hay đặt nội khí quản khẩn cấp, ép tim, khử rung... mà là chuyện thụt rửa có tác dụng hay không.
"Các người bên ngoại khoa chỉ làm quán tràng cho cậu bé thì chẳng có tác dụng gì." Khương Minh Châu nói, "Cậu bé bị Lan Vĩ Viêm, nếu không làm thủ thuật, có thể thử dùng Tràng Kính kiểm tra lại tràng đạo và lan vĩ. Tràng Kính kiểm tra sẽ chuẩn xác và trực quan hơn CT, có thể phân biệt rõ tràng đạo có phân tiện tàn lưu hay không, nếu có thì lấy ra, sau đó xung tẩy tiêu viêm."
(Thời đại này vẫn chưa có ERAT - Nội Soi Nghịch Hành Trị Liệu Viêm Ruột Thừa. Nguyên lý của thủ thuật ERAT tương tự phương pháp Khương Minh Châu vừa nêu, thông qua nội soi để kiểm tra ruột thừa, lấy phân và thụt rửa để điều trị viêm ruột thừa, chủ yếu nhắm vào các ca viêm ruột thừa do phân thạch tàn lưu gây ra.)
Tình hình của tiểu bằng hữu Tạ Hữu Thiên quả thực bị hoài nghi là Lan Vĩ Viêm do phân tiện gây ra.
"Cô nóng vội quá, vừa quán tràng xong chưa biết hiệu quả ra sao, tình hình tiếp theo có biến hóa gì thì tính sau." Bác sĩ Giang của Phổ Ngoại Nhất Khoa phất tay trước đề nghị của cô.
"Tôi không vội. Chỉ là nghĩ, nếu đã hạ quyết tâm không lên kế hoạch thực hiện ngoại khoa thủ thuật cắt bỏ lan vĩ cho cậu bé, muốn thử thêm các phương pháp khác, thì có thể chuẩn bị trước phương án Tiêu Hóa Nội Kính Thủ Thuật." Khương Minh Châu nói. Bác sĩ nội khoa vốn cẩn thận hơn, chủ trương cần phải liệu trước mọi việc.
Vu Học Hiền đối với lời của cô: Ừm.
Người của ngoại khoa nghe xong lời của hai người bên tiêu hóa nội khoa thì không tán thành, bèn bác bỏ:
"Nội kính của cô dùng để kiểm tra thì được, chứ làm trị liệu khác thì rất bình thường, bộ vị lan vĩ này rất đặc thù. Nội kính của các người muốn đi đến lan vĩ đã rất khó khăn. Cậu bé này chắc chắn không phối hợp nổi, phải gây mê, không thì không làm được."
"Phương pháp kiểm tra nội kính mà cô nói này với bảo thủ trị liệu không có khác biệt lớn. Nếu viêm chứng nhỏ, dưới bảo thủ trị liệu thì viêm chứng tự nhiên sẽ tiêu tán. Lát nữa sẽ lấy máu tiêm cho cậu bé. Nếu viêm chứng lớn, cô chỉ xung tẩy qua loa vài cái như vậy làm sao có thể diệt trừ tận gốc viêm chứng ở nơi này. Kháng sinh tố muốn có hiệu quả phải đủ liệu trình. Nghiêm trọng hơn, chúng tôi bên ngoại khoa sẽ làm thiết khai khai phóng dẫn lưu xung tẩy tại nơi hóa mủ, không thể một lần là xong mà phải làm nhiều lần. Cho nên bộ vị lan vĩ này cực kỳ dễ tái phát, cuối cùng chỉ có thể dùng ngoại khoa thủ thuật cắt phăng nó đi là xong hết mọi chuyện."
(Thủ thuật ERAT trong tương lai cũng có khuyết điểm này, có yêu cầu đối với chỉ định thích hợp.)
Muốn giữ lại ruột thừa không hề dễ dàng.
Hiện nay, sự tự tin của ngoại khoa đối với điều trị bảo tồn chủ yếu dựa vào việc bệnh tình của đứa bé này được phát hiện tương đối sớm.
Bị người ngoại khoa gào xong, Khương Minh Châu hít sâu hai hơi, nghĩ lại, trong lòng vẫn kiên trì ý kiến của nội khoa mình.
Nội khoa có mặt không chỉ có Tiêu Hóa Nội Khoa, bác sĩ Lâm của Tâm Nội Khoa lên tiếng: "Tâm suất của bệnh nhi hơi nhanh, hô hấp tần suất cũng nhanh, tình hình này rất khó nói có phải đơn thuần do cảm giác sợ hãi gây ra hay không. Vì cậu bé đau, có sốt, những điều này đều sẽ làm tăng tâm suất và hô hấp tần suất. Nếu muốn yên tâm hơn, cho cậu bé trụ viện quan sát một chút, phải không?" Nói xong ông nhìn về phía Cận Thiên Vũ.
Cận Thiên Vũ không nghĩ đơn giản như đồng nghiệp, chỉ một vấn đề thụt rửa đã cãi nhau thành thế này, nếu đứa bé này nhập viện thì sắp xếp vào khoa nào.
Hơn nữa, Tâm Ngoại Khoa không có ý kiến gì sao?
Phó Hân Hằng không mở miệng.
Chu Hội Thương đẩy gọng kính: "Bác sĩ chủ trị vẫn không lên tiếng sao?"
Ý kiến của các khoa đều đã bày ra đây cả rồi, để bác sĩ chủ trị đưa ra quyết định cuối cùng là con đường đúng đắn.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Em Trai Giả Vờ Trẹo Chân Hại Tôi Chết, Mẹ Tôi Đã Phát Điên