2112
Trước khi đến khu Quý Tân, bác sĩ Dư dẫn nhóm Đỗ Hải Uy tới trước cửa văn phòng cá nhân của Đô Diệp Thanh, gõ lên ván cửa.
Cốc cốc.
Bên trong có người mở cửa.
Tạ Uyển Oánh nhìn thấy người mở cửa là thầy Thạch Lỗi.
"Thầy Đỗ đến rồi, mời vào." Thạch Lỗi nói, lập tức tránh đường cho chuyên gia bước vào.
Một đoàn người tiến vào trong văn phòng.
Tạ Uyển Oánh gặp lại thầy Đô đã lâu không gặp mặt.
Bác sĩ Đô chẳng hề thay đổi, cặp kính không gọng toát lên khí tức học giả nồng đậm, gương mặt trầm ổn, bóng dáng khoác bạch đại quái (áo blouse trắng) gọn gàng sắc bén tựa như đao phong. Nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Đô Diệp Thanh đứng dậy từ sau bàn làm việc, vòng qua bàn sải bước đi tới, nắm chặt lấy tay Đỗ Hải Uy, mở lời trước: "Thầy Đỗ trăm công nghìn việc vẫn nguyện ý bớt chút thời gian ghé qua, Chủ nhiệm Trương nhờ tôi chuyển lời cảm kích vô tận đến thầy."
Bị đối phương cưỡng ép bắt tay, Đỗ Hải Uy chỉ đành cứng ngắc "Ừ" một tiếng rồi hỏi: "Chủ nhiệm Trương đâu?"
"Chủ nhiệm Trương đang bận, dặn tôi đưa thầy Đỗ đi xem bệnh nhân trước. Sau đó có tình huống gì tôi sẽ phản hồi lại cho ông ấy biết." Đô Diệp Thanh nói.
"Chủ Trị Y Sinh hiện tại của bệnh nhân là——"
"Là tôi." Đô Diệp Thanh thẳng thắn thừa nhận chính là mình.
"Như vậy thì, có liên hệ Chủ nhiệm Trương hay không cũng không quan trọng lắm." Đỗ Hải Uy nói.
Quả thực là vậy, trên lâm sàng Chủ Trị Y Sinh mới là người quyết định, Chủ Trị Y Sinh chịu trách nhiệm chứ không phải lãnh đạo chịu trách nhiệm.
Đô Diệp Thanh cười không thành tiếng, ánh mắt ẩn sau tròng kính không gọng vẫn giữ nguyên vẻ thận trọng, tạm thời không phản hồi xem cách nói của Đỗ Hải Uy là đúng hay sai.
Có một số bệnh nhân đặc thù, thật sự không phải Chủ Trị Y Sinh có thể quyết định, mà cần lãnh đạo ra mặt chốt hạ. Lời này của Đỗ Hải Uy, nghe giống như muốn thăm dò tin tức nội bộ bên phía anh hơn.
"Đi thôi, chúng ta đi xem bệnh nhân trước, không lãng phí thời gian quý báu của thầy Đỗ." Đô Diệp Thanh nói.
Bác sĩ Dư lấy ra những chiếc bạch đại quái dành cho khách tham quan ngoại viện, đưa cho các vị khách.
Người của Bắc Đô Tam lần lượt khoác áo vào, đi theo Đô Diệp Thanh.
Trên đường đi, Đô Diệp Thanh và Đỗ Hải Uy sóng vai rảo bước, vừa đi vừa đàm đạo.
"Tôi đã xem qua Bệnh Lịch (bệnh án) do bệnh viện các anh gửi tới, bệnh nhân này ở nước ngoài cũng nằm tại bệnh viện rất tốt, tại sao lại chạy về nước điều trị?" Đỗ Hải Uy hỏi.
"Vấn đề này, không liên quan đến học thuật, thuộc về lựa chọn tâm lý của bản thân bệnh nhân." Đô Diệp Thanh đáp.
Các bác sĩ trẻ đi phía sau nghe thầy Đô nói vậy, có lẽ trong đầu xoay chuyển vài trăm vòng cũng chưa chắc hiểu được ý tứ trong lời nói của thầy.
"Tôi biết ổng nói cái gì. Ý của ổng là, bệnh nhân này có thể dính líu đến tranh chấp gia sản, sợ ở nước ngoài chữa trị bị người ta mưu sát, phải về nước chữa mới an tâm."
Mấy người trong nhóm tức thì quay đầu lại, nhìn chàng trai trẻ vừa thốt ra câu đó.
Đỗ Mông Ân đẩy gọng kính, biểu thị phiên bản câu chuyện mình vừa suy đoán mười phần thì chắc chín phần là đúng.
Suýt chút nữa thì quên, hôm nay con trai thầy Đỗ cũng đi theo hóng hớt.
Bác sĩ Tả Lương nhắc nhở quý tử của thầy: "Hôm nay chúng ta đến bệnh viện khác, đừng có nói lung tung."
Đến phòng bệnh của bệnh nhân. Nhóm người Bắc Đô Tam nhìn thấy tình trạng của người bệnh: Xác định đây là phòng Quý Tân chứ không phải Trọng Chứng Giám Hộ Thất (ICU) đấy chứ?
Trong phòng bệnh, trang bị đầy đủ máy hút đàm, Hô Hấp Cơ (máy thở) cùng một loạt thiết bị cấp cứu. Bệnh nhân nằm ở tư thế Bán Ngọa Vị (nửa nằm nửa ngồi), thở oxy qua mặt nạ (Diện Tráo Hấp Dưỡng), môi tím tái (Khẩu Thần Tử Cám), thuộc dạng Đoan Tọa Hô Hấp (ngồi dậy để thở). Tâm Điện Giám Hộ Nghi hiển thị nhịp tim 120 lần/phút, Thu Súc Áp (huyết áp tâm thu) dao động trong khoảng 130 đến 150, Thư Trương Áp (huyết áp tâm trương) dao động từ 95 đến 105, tần số hô hấp từ 22 đến 28 lần/phút.
Đề xuất Cổ Đại: Sư Muội Vì Muốn Làm Thái Tử Phi Mà Cướp Phu Quân Rắn Của Ta