"Bác sĩ Phó?" Đỗ Hải Uy hỏi lại câu hỏi mà lúc đầu bảo vợ mình hỏi.
"Thầy Đỗ." Tâm thái Phó Hân Hằng dường như đã điều chỉnh lại được, cũng nói thật với vị bác sĩ khoa Sản này về vấn đề tim mạch của bệnh nhân, "Chúng tôi vốn đã bàn bạc với khoa Sản, nếu Lý Hiểu Băng sinh nở, khoa Tim mạch chúng tôi sẽ cử bác sĩ qua giúp giám hộ tình hình tim mạch của cô ấy trong sản trình. Cô ấy bị sa van hai lá (nhị tiêm biện thoát thùy), tâm thất có ngoại tâm thu (tâm thất tảo phách). Ngày thường uống thuốc có thể khống chế được, nhưng khi sinh nở khó tránh khỏi sẽ có tình huống không thể khống chế phát sinh. Cô ấy là phu nhân của bác sĩ Chu khoa chúng tôi, cho nên—"
"Tôi hiểu rồi, bác sĩ Phó." Đỗ Hải Uy biểu thị đã nghe hiểu. Thân phận bệnh nhân khá đặc biệt, coi như có sức nặng, khoa Tim mạch đương nhiên phải ở tư thế như đối mặt với đại địch mà ứng phó. Đối đãi với đồng nghiệp bệnh viện mình chắc chắn phải thận trọng càng thêm thận trọng. Lý Hiểu Băng nếu có mệnh hệ gì, đám người họ sau này không biết đối mặt với Chu Hội Thương thế nào.
Đỗ Hải Uy mạnh mẽ kiến nghị: "Bác sĩ Phó, anh hoặc khoa các anh lập tức cử một bác sĩ đến hiện trường được không? Phiền mang theo đầy đủ thuốc cấp cứu qua đây."
"Điểm này anh cứ yên tâm. Nhận được tin tức như vậy chúng tôi chắc chắn sẽ cử bác sĩ qua giúp một tay. Bác sĩ Chu đang ở phòng phẫu thuật chưa ra, chúng tôi tạm thời không thông báo cho bản thân anh ấy, tránh ảnh hưởng đến bệnh nhân phẫu thuật." Phó Hân Hằng suy nghĩ xong, nói, "Hiện tại tôi đang ở phòng bệnh khoa chúng tôi, trong phòng bệnh có bệnh nhân cấp cứu tôi không đi được. Tôi sẽ sắp xếp bác sĩ Lý Thừa Nguyên đang trực ở phòng cấp cứu qua ngay, bảo cậu ấy điều một chiếc xe cứu thương qua, như vậy cái gì cũng có rồi."
Bệnh nhân cách bệnh viện không xa, dự định cử xe cứu thương nhà mình tới, coi như là đãi ngộ siêu quốc dân rồi.
Có được sự đảm bảo Phó Hân Hằng cung cấp, Đỗ Hải Uy hơi yên tâm. Bác sĩ Đường bên này dẫn đường cho chồng, chỉ vào tòa nhà phía trước nói: "Đó là căn hộ của Cao Dũng rồi. Bình thường cậu ấy không ở đây đâu, mấy tháng nay toàn là Lý Hiểu Băng và chồng ở. Đêm hôm tối thui thế này, cửa sổ kia có ánh sáng, chắc là họ đang ở trong phòng ngủ."
Hai người nhanh chóng leo lên cầu thang đến trước cửa căn hộ Cao Dũng.
Đẩy cửa một cái, cửa không mở được, đã khóa rồi.
Lòng bàn tay bác sĩ Đường đập mạnh vào cánh cửa, hét lớn vào bên trong cho đám trẻ: "Mở cửa đi—"
Đợi một lát, bên trong không có động tĩnh, không có tiếng bước chân cho thấy có người chạy ra mở cửa cho họ.
Bác sĩ Đường và Đỗ Hải Uy nhìn nhau.
Đỗ Hải Uy áp điện thoại vào tai lắng nghe động động tĩnh, có thể nhận ra hiện trường nơi sản phụ đang ở tình hình có lẽ có biến, trong sự yên tĩnh toát ra chút hơi thở khiến người ta kinh tâm động phách.
"Hiện tại các em đang ở tình trạng thế nào?" Đỗ Hải Uy đặt câu hỏi cho hai bác sĩ trẻ tuổi.
Trả lời thế nào, không trả lời được. Do sản phụ nghe thấy được, có lẽ lời bác sĩ nói tại hiện trường sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sản phụ, nên không dám lên tiếng.
Đỗ Hải Uy và bác sĩ Đường nhanh chóng lĩnh hội được nguyên nhân.
"Họ bị làm sao thế? Anh có đoán được nguyên nhân không?" Bác sĩ Đường nhỏ giọng hỏi chồng.
Đỗ Hải Uy nhíu đôi mày rậm, trong mắt nhuốm một tầng cảm giác nặng nề.
Lý Hiểu Băng là ngôi mông, sinh ngôi mông bác sĩ đã nói đủ thứ nguy hiểm, cụ thể đến sinh nở lâm sàng chắc chắn có một số biến chứng mà bác sĩ sợ nhất. Ví dụ như, bác sĩ đầu tiên sẽ sợ Tề Đới Thoát Thùy (sa dây rốn).
Tỷ lệ sa dây rốn khi sinh ngôi mông cao hơn ngôi đầu rất nhiều.
Nơi nối dây rốn là ở rốn của bảo bảo.
Bảo bảo trong tử cung mẹ có tư thế thích co chặt hai cái chân nhỏ, dẫn đến vị trí dây rốn gần với chi dưới của bảo bảo chứ không phải thân trên.
Đề xuất Điền Văn: Biên Quan Tiểu Y Nương Làm Ruộng Hằng Ngày