Sau khi cung khẩu mở rộng, nếu là thai nhi ngôi đầu, bảo bảo sẽ tự dùng cái đầu nhỏ của mình chặn cung khẩu lại, cộng thêm vị trí dây rốn khá xa, tình huống dây rốn rơi xuống cung khẩu giảm đi rất nhiều.
Thai nhi ngôi mông thì bảo bảo rất khó dùng cái mông nhỏ hay bàn chân nhỏ của mình để chặn cung khẩu lại, thậm chí cần dựa vào bàn tay bác sĩ để giúp chặn mông. Giữa mông nhỏ và hai chân bảo bảo đều có khe hở, điểm này khiến dây rốn vốn đã gần chi dưới và mông bảo bảo có cơ hội thừa cơ đục khoét.
Cái thứ dây rốn này từ trước đến nay khiến bác sĩ khoa Sản khá đau đầu, nằm ở chỗ nó dài, thứ gì dài thì khó kiểm soát. Nếu không phải phẫu cung sản thì tay bác sĩ không thể thọc sâu vào tử cung mẫu thể để bắt lấy nó. Đợi nó tự rơi ra khỏi cung khẩu thì càng phiền phức, giống như một sợi dây thừng từ trong một cái túi đen rơi ra một đoạn, anh không thể biết được tình hình sợi dây bên trong, muốn chỉnh lý xử lý sợi dây này thế nào cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Có người hỏi, không thể đem cái thứ giống dây thừng là dây rốn cắt đi sao?
Dây rốn rốt cuộc không phải dây thừng, nói chính xác hơn nó giống như một đường ống dẫn khí, cung cấp oxy cho bảo bảo... Bảo bảo trong mẫu thể trước khi chưa ra ngoài, hoàn toàn dựa vào dây rốn liên lạc với hô hấp. Đừng nói cắt đứt dây rốn tương đương với cắt đứt huyết mạch sinh mệnh của bảo bảo, chỉ cần dây rốn rơi xuống bất kỳ chỗ nào ở cung khẩu chịu chút áp lực, bị gập lại, cung cấp oxy bị gián đoạn, bảo bảo thiếu oxy, trên lâm sàng gọi là Thai Nhi Quẫn Bách (suy thai).
Hậu quả của việc bảo bảo thiếu oxy nghiêm trọng không cần nói nhiều, sẽ chết trong bụng mẹ. Đây là tai nạn đáng sợ nhất trong khoa Sản. Trên lâm sàng thường gặp sản phụ và thai nhi tình huống này lập tức là tiến hành giám hộ thai tâm, lập tức đưa vào phòng phẫu thuật tiến hành phẫu cung sản.
Nguyên nhân ngôi mông chủ trương phẫu cung sản chính là nằm ở đây.
Lúc này nếu không thực hiện được phẫu cung sản thì phải làm sao. Chỉ có thể tận lực tránh cho dây rốn bị chèn ép trước.
Cân nhắc đến việc hai bác sĩ trẻ bên cạnh sản phụ lúc này đều không phải bác sĩ tầm thường, có lẽ có thể dự tri được dây rốn sắp xảy ra vấn đề rồi nên không dám manh động, càng không dám ảnh hưởng đến tâm trạng sản phụ dẫn đến tình hình càng thêm ác hóa.
Đỗ Hải Uy đưa điện thoại cho vợ mình, thả lỏng hai bả vai, chuẩn bị một chút, dùng một bên vai húc mạnh vào cánh cửa.
Thấy chồng mình định cưỡng ép phá cửa mà vào, tim bác sĩ Đường tức khắc nhảy dựng lên, đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Có thể tưởng tượng được chồng bà đã dự cảm thấy tình hình bệnh nhân bên trong không ổn lắm.
"Rầm", húc một cái.
Cửa không bị húc mở.
Đỗ Hải Uy xoa xoa bả vai mình, không biết có phải mình già rồi không còn sức lực như đám trẻ không.
Đầu ngón tay bác sĩ Đường gõ gõ cánh cửa như đang thăm dò độ dày của cánh cửa này, lầm bầm: "Cái cửa này của Cao Dũng chắc là đã thay rồi, đã cải trang qua rồi."
Nói nhảm, một thai phụ ở trong căn hộ của cậu ấy để bảo thai mấy tháng trời, vạn sự cẩn thận là trên hết, thay một cánh cửa chống trộm kiên cố một chút là đương nhiên. — Cao Dũng.
Chao ôi. Đỗ Hải Uy thở dài, lúc này là tâm cấp như thiêu như đốt, chỉ có thể thả lỏng bả vai húc thêm mấy cái vào cánh cửa thử xem.
"Cộp cộp cộp", trên hành lang truyền đến tiếng bước chân. Lại có tiếng còi báo động của xe cứu thương "ú oà ú oà" vang lên dưới lầu.
Nghe tiếng, là người mà Phó Hân Hằng nói trong điện thoại sẽ cử đến đã tới, chứng tỏ Phó Hân Hằng - cái tên người máy này làm việc rất nhanh. Đỗ Hải Uy và bác sĩ Đường quay người lại.
Lý Thừa Nguyên hai ba bước nhảy lên bậc thang, đứng trước mặt họ nói: "Thầy Đỗ, bác sĩ Đường. Thầy Phó bảo tôi tới, nói ở đây có tình huống."
"Không vào được." Bác sĩ Đường nói với anh.
Đề xuất Hiện Đại: Lẫm Nguyệt Thê Xuân Sơn