"Họ nói cô ấy đang sinh ở nhà rồi. Tôi và lão Đỗ nhà tôi đang chạy qua nhà Cao Dũng, rồi mới nhớ ra cô ấy khám chỗ anh. Lão Đỗ nhà tôi vội bảo tôi hỏi anh xem tim của cô ấy có gì cần lưu ý không." Bác sĩ Đường giải thích.
"Chị là—"
"Tôi là bác sĩ Đường khoa Thần Kinh Nội. Chồng tôi là Đỗ Hải Uy." Bác sĩ Đường vừa dứt lời, chỉ nghe bên tai một trận gió bấc lạnh lẽo thổi qua "vù" một cái, như muốn làm màng nhĩ bà chấn động đến điếc luôn, không thể không đưa tay bịt tai lại, hỏi, "Bác sĩ Phó, anh nói gì cơ?"
Phó Hân Hằng: ...
Anh nói gì, có thể nói gì đây? Cảm giác như một loạt bom quăng tới, làm đầu óc anh choáng váng luôn rồi.
Tại sao Lý Hiểu Băng lại sinh ở nhà? Tại sao Đỗ Hải Uy lại đến nhà Lý Hiểu Băng?
Đúng là có nghe nói Lý Hiểu Băng dự cảm mình sẽ có ngày sinh ở nhà nên bảo Đỗ Hải Uy qua giúp đỡ.
Chưa từng thấy ai tự nguyền rủa mình thành công đến thế. Phó Hân Hằng ít nhất là chưa từng nghe thấy bao giờ.
Một bàn tay của Phó Hân Hằng bất giác vuốt qua hai hàng lông mày.
Cặp vợ chồng Chu Hội Thương này có chút tính chất tấu hài. Luôn khiến người ta cảm thấy có ngày sẽ nổ bom, nhưng đến lúc bom thực sự nổ, mới phát hiện hậu quả này không ai gánh nổi.
Hết cách rồi, là đồng nghiệp bệnh viện, càng phải dốc hết sức lực nghĩ biện pháp.
"Cô ấy muốn sinh ở nhà, đã thông báo cho người của khoa Phụ Sản bệnh viện mình chưa?" Phó Hân Hằng nén giận hỏi.
"Họ chắc là có gọi điện cho bệnh viện chứ. Không biết tại sao đột nhiên lại thành ra liên lạc với lão Đỗ nhà tôi." Bác sĩ Đường không phải chuyên gia Phụ Sản, đành phải hỏi chồng mình xem chuyện là thế nào.
Trao đổi điện thoại với vợ, Đỗ Hải Uy tiếp tục cùng bác sĩ chủ trị bệnh tim của bệnh nhân ở đầu dây bên kia thuyết minh tình hình: "Họ báo cáo với tôi là thai mô của Lý Hiểu Băng vỡ rồi, dương thủy ra rồi, tệ nhất là cô ấy ngôi mông, anh biết không?"
"Lần trước tôi có nghe cô ấy đi khám khoa Sản về nói vậy. Bảo là nếu thai vị không xoay lại được nữa, cô ấy sẽ nhập viện khoa Sản sớm, có thể sẽ thực hiện phẫu cung sản (mổ lấy thai)."
"Cô ấy có lẽ không kịp nhập viện. Phương án dự phòng của khoa Sản không bao quát được tình huống đột xuất như thế này của cô ấy." Đỗ Hải Uy nói.
Ít nhiều có lẽ bác sĩ khoa Sản Quốc Hiệp có chút lơ là rồi, nhưng nói thực lòng, bảo bảo này khi nào muốn đến nhân gian, ai cũng không nắm chắc được. Đây là bài toán cuối cùng của khoa học sự sống rồi, y học khó lòng phá giải. Chứng tỏ sinh mệnh là tự do phóng khoáng, diễn giải bản chất tự nhiên không chịu sự khống chế của nhân loại.
"Hiện tại cô ấy có thể chuyển đến bệnh viện không? Cô ấy nên làm phẫu cung sản." Phó Hân Hằng chủ trương.
"E là khó rồi." Đỗ Hải Uy tổng hợp tình hình Tạ Uyển Oánh bọn họ báo cáo, nói thực lòng, "Cung súc của cô ấy rất mạnh, cung khẩu mở rất nhanh, cổ tử cung cô ấy có vấn đề không giữ được thai nhi, thai nhi sắp ra rồi, làm sao chuyển đến bệnh viện được. Tôi ước chừng, cô ấy chỉ có thể sinh ở nhà rồi tính tiếp thôi."
Phó Hân Hằng tin rằng bất kỳ bác sĩ chủ trị nào nghe xong lời này cũng đều muốn ngất đi trước, quả bom này nổ quá lớn rồi.
"Không phải ở nhà cô ấy, là ở căn hộ của Cao Dũng." Phó Hân Hằng từng chữ một đính chính lại điểm sai nhỏ đó.
Đỗ Hải Uy ngẩn người: Cái tên người máy này từ khi nào lại so đo tính toán cái lỗi nhỏ nhặt này trong lời nói của mình thế.
Người máy là tiến hành hiệu chỉnh hoàn mỹ đối với bất kỳ sơ hở nào. Nguyên nhân nằm ở chỗ, Phó Hân Hằng thực sự không biết nên nói gì trước tình huống này, chỉ có thể hoàn toàn hóa thành người máy thôi.
Đề xuất Cổ Đại: Khi Ma Giáo Công Sơn, Cả Tông Môn Đều Đang Mừng Sinh Thần Tiểu Sư Muội