Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2006: Y giả nhân tâm - Tào Dũng nhận lời

"Lần này xong đời rồi." Lý Hiểu Băng tiếp lời chồng, nói với Tào Dũng: "Cậu làm vậy, hại cô ấy ở y viện không còn mặt mũi nào nhìn người, nghe nói bị đình chỉ công tác rồi, vị Hồ bác sĩ này chẳng phải sẽ hận chết cậu sao."

Chu sư huynh và Lý sư tỷ nói xong những lời này, Tạ Uyển Oánh trong lòng nghĩ cũng hỏng bét.

Hồ bác sĩ nếu tìm Tào sư huynh trị bệnh cho mình, đối mặt với Tào sư huynh tâm tình có thể tưởng tượng được rồi.

"Cậu xem cậu kìa, cân nhắc không chu toàn, chắc là không lường trước được điểm này." Chu Hội Thương nhìn ra suy nghĩ trên mặt cô liền nói.

"Oánh Oánh là nghĩ tới việc trị khỏi bệnh cho bệnh nhân trước, nên không nghĩ nhiều." Lý Hiểu Băng lại một lần nữa nói đỡ cho tiểu sư muội.

Bây giờ vấn đề chỉ còn lại, rốt cuộc lát nữa có giúp chồng Hồ bác sĩ giới thiệu Tào sư huynh không...

Tạ Uyển Oánh do dự, âm thầm quan sát biểu cảm của Tào sư huynh.

Nhận được ánh mắt cô phóng tới, Tào Dũng khẳng định không vì chuyện này mà sinh khí, mỉm cười với cô.

Làm bác sĩ, phải có chức nghiệp tố dưỡng, nghĩ những thứ khác làm gì. Chỉ cần có bệnh nhân cầu cứu mình, thiên chức của bác sĩ là trị bệnh cứu người không nên từ chối.

Chu Hội Thương và Lý Hiểu Băng nhìn ra rồi, Tào Dũng áp căn nhi không hề nghĩ tới việc trách móc cô. Cũng phải, Tào Dũng nỡ nói ai chứ tuyệt đối không nỡ nói cô.

Bị đám người Nhiếp Gia Mẫn tối qua đoán trúng rồi, những người này như họ đi nói với Tào Dũng không bằng cô nói với Tào Dũng một câu là chuẩn cơm mẹ nấu.

"Không sao, bảo chồng cô ấy qua đây, xem bệnh lệ rồi tính." Tào Dũng ôn thanh đạo.

Tào sư huynh là chuyên nghiệp tố chất cao, Tạ Uyển Oánh gật đầu lia lịa, trong lòng sự tán dương dành cho sư huynh lại tăng thêm một tầng.

Vừa nhìn là biết tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh lại nghĩ sai hướng rồi, Lý Hiểu Băng đột nhiên cảm thấy hai người trước mặt này rất buồn cười, lấy mu bàn tay che miệng cười rộ lên.

Chu Hội Thương vì bạn cũ mà cân nhắc thực tế chút, hỏi: "Bệnh nhân trước đó khám ở đâu, đã làm những kiểm tra gì rồi? Đã làm kiểm tra Thần Kinh Ngoại khoa chưa?"

"Cái này em không biết, nhưng em bảo chồng cô ấy mang bệnh lệ của bệnh nhân qua cho Tào sư huynh xem." Tạ Uyển Oánh giới thiệu rõ ràng những gì mình biết.

"Hỏi gì cũng không biết, khó làm đây." Chu Hội Thương nói, hoàn toàn không lạc quan. Sợ nhất là gia thuộc mang đầy hy vọng tới sau đó, bệnh nhân đối với bác sĩ chủ trị ấn tượng không tốt, dẫn đến kiểm tra không làm, tương đương với hỏi cũng như không.

Không có bất kỳ dữ liệu nào, không gặp được bệnh nhân, bác sĩ làm sao đưa ra phán đoán, gặp gia thuộc chỉ có thể là kẻ câm mà thôi.

Tạ Uyển Oánh nghe sư huynh nói vậy, vội vàng gọi điện lại cho Lưu tiên sinh, bảo đối phương tận lực mang đầy đủ tất cả tư liệu Hồ bác sĩ từng đi khám tới y viện.

Nhận được yêu cầu của bác sĩ, Lưu tiên sinh đi tìm kiếm tất cả bệnh lệ và phim ảnh của vợ mình.

"Hôm nay em có tới Bắc Đô Tam không?" Lý Hiểu Băng kéo vạt áo tiểu sư muội.

"Không ạ, hôm nay em nghỉ." Tạ Uyển Oánh nói với sư tỷ.

"Không có việc gì thì hôm nay ở lại đây bầu bạn với chị đi." Lý Hiểu Băng đáng thương yêu cầu. Ngày nào cũng ở nhà một mình bảo thai cũng rất buồn chán, không có ai nói chuyện cùng, trong nhà yên tĩnh đến phát sợ.

Tào Dũng và Chu Hội Thương hôm nay cần quay lại y viện đi làm. Cho nên đợi Lưu tiên sinh mang bệnh lệ tới xong, Tạ Uyển Oánh lại đưa người nhà bệnh nhân đi tìm Tào sư huynh, tạm thời ở đây bầu bạn với Lý sư tỷ tán gẫu chút chuyện.

Nhìn đồng hồ thấy thời gian xấp xỉ phải xuất phát tới y viện, Chu Hội Thương và Tào Dũng lần lượt cầm lấy áo khoác, lúc đi dặn dò hai người họ: "Hai người cứ thong thả ăn, không cần vội đâu."

"Biết rồi, chúng em sẽ ăn đến mức no căng bụng mới thôi." Lý Hiểu Băng ném cho chồng một ánh mắt sắc lẹm.

Lý sư tỷ là bị Chu sư huynh lây nhiễm rồi, cũng biết đùa rồi. Chứng tỏ vợ chồng chung sống lâu ngày, tính tình có thể lây nhiễm lẫn nhau rất nghiêm trọng.

Đề xuất Xuyên Không: Lui Ra, Để Trẫm Đến
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện