Lúc đi, Tào Dũng đối với cặp vợ chồng đại đại liệt liệt (vô tư) này thủy chung không mấy yên tâm, lại bước vào bếp kiểm tra xem đường ống gas có rò rỉ không, xác nhận hoàn toàn ổn thỏa mới cùng Chu Hội Thương bước ra cửa.
Thấy hai người họ đi rồi, Lý Hiểu Băng kéo tiểu sư muội buôn chuyện bát quái: "Tào Dũng con người này, lúc mới tiếp xúc và sau khi tiếp xúc lâu ngày, ấn tượng là hoàn toàn khác biệt."
Tào sư huynh đẹp trai ngời ngời, ngũ quan tuấn lãng, ăn mặc thời thượng, giống như minh tinh dưới ánh đèn sân khấu tự mang hào quang. Chỉ là, tính cách tuyệt đối không phải loại bình hoa như mọi người nghĩ.
"Em cũng không ngờ Tào sư huynh nấu ăn rất ngon." Tạ Uyển Oánh trả lời lời của Lý sư tỷ. Theo cô thấy, Tào sư huynh không giống minh tinh mà giống một người đàn ông của gia đình hơn.
Lý Hiểu Băng bị câu tổng kết này của cô về Tào Dũng làm cho vui vẻ: "Đúng đúng đúng, chính là như vậy không sai. Cậu ấy biết lo toan cuộc sống hơn chồng chị nhiều... Trước đây chị không biết cậu ấy nuôi rùa ở nhà. Em bảo chồng chị nuôi rùa nuôi cá vàng, không quá mấy ngày chắc chắn nuôi chết hết. Giống như bảo chồng chị đi mua rau, anh ấy vĩnh viễn không biết mình đã tiêu bao nhiêu tiền mua rau, hỏi lại anh ấy, anh ấy còn nổi cáu với chị, bảo anh ấy không phải không có tiền nuôi chị, thật là làm chị tức chết đi được."
Trong nhà, thông thường là một bên sẽ tính toán sổ sách gia đình kỹ hơn bên kia.
Hai người đàn ông bước ra ngoài, do tòa nhà cũ cách âm kém nên thấp thoáng nghe thấy tiếng hai người phụ nữ bàn luận về mình. Chu Hội Thương bước xuống cầu thang hắt hơi một cái, nghe vợ phàn nàn xong liền quay sang nói với Tào Dũng như một oán phụ: "Được rồi, cả thế giới đều biết cậu Tào Dũng biết tính toán chi li hơn tôi rồi."
Tào Dũng không đáp lại lời này. Nhà mỗi người có cách chung sống riêng, không cần anh xen mồm.
Phàn nàn xong, Chu Hội Thương nói với anh chút kinh nghiệm của người đã kết hôn: "Vợ tôi tính tình có chút ngốc nghếch, nhưng hôm nay coi như giúp cậu dò hỏi ý tứ của cô ấy. Cậu phải tin tôi, Oánh Oánh có thể cùng vợ tôi bàn luận vấn đề này, khen cậu là người đàn ông của gia đình, chứng tỏ là có ý định kết hôn với cậu đấy."
Bác sĩ cũng là những người rất bình thường, thực tế đa số bác sĩ tính cách vô cùng vụ thực (thực tế), không theo đuổi hư vinh. Ngày thường ở y viện sinh hoạt học tập công tác bận đến chết, không có thời gian nghĩ tới việc đi du lịch lãng mạn khắp nơi. Những ảo tưởng phong hoa tuyết nguyệt là không thực tế. Phổ thông bách tính kết hôn mục đích chẳng qua là muốn tìm một người bạn cùng nhau nghiêm túc sống tốt những ngày tháng bình thường, bác sĩ không ngoại lệ.
Đối với những trí thức chân lấm tay bùn mà nói, sự lãng mạn thực sự nên nằm trong những chi tiết bình thường của cuộc sống.
Đối với sự khoe khoang của bạn cũ, Tào Dũng điềm tĩnh liếc một cái: "Cậu nói vậy, tôi thực sự không biết Lý Hiểu Băng nhìn trúng cậu ở điểm nào nữa."
Lý Hiểu Băng vừa đích thân thừa nhận rồi, người đàn ông của mình không biết lo toan cuộc sống, mua rau tính toán sổ sách đều không biết.
Chu Hội Thương cuống cuồng dậm chân: "Ai bảo tôi không biết tính toán, là chút tiền đó việc gì phải để trong lòng." Tiếp đó thầm lẩm bẩm trong lòng, vợ mình nói lời này chẳng qua là muốn thổi phồng Tào Dũng trước mặt Tạ Uyển Oánh để làm mối cho Tào Dũng thôi.
Cho nên, đối với những kẻ vụng về tranh nhau làm bà mối này, Tào Dũng hướng lai không thèm để mắt tới.
Trong phòng, Lý Hiểu Băng đang báo ân việc Tào Dũng nhường nhà cho cô ở, liền tuyên giáo với tiểu sư muội: "Em muốn gả, phải gả cho người đàn ông biết lo toan cuộc sống thế này. Thật đấy, như vậy mới không vất vả."
Tào sư huynh rất biết lo toan cuộc sống khiến người ta ngưỡng mộ. Tạ Uyển Oánh nhìn lên trần nhà nghĩ bụng, bản thân không mấy biết lo toan cuộc sống, so với Tào sư huynh thì tự tàm hình uế (tự thấy xấu hổ). Tào sư huynh không biết có chê bai loại không biết lo toan cuộc sống như cô không.
Đề xuất Cổ Đại: Huynh đoạt đệ thê