Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 2005: Quan tâm tinh tế - Tào sư huynh xoa thuốc

Chu sư huynh cũng là người thích đùa, Tạ Uyển Oánh nở nụ cười, đạo: "Tào sư huynh mua đồ cho mọi người thì đều dự tính mua dư ra mà."

"Ái chà, cô đây là nói đỡ cho cậu ấy, rất hiểu cậu ấy sao?" Chu Hội Thương cố ý hỏi cô một câu, quay đầu lại xem Tào Dũng đi đâu rồi.

Tào sư huynh cũng giống phát tiểu của cô, rất biết cách làm người, làm việc gì cũng cân nhắc chu toàn không kẽ hở. Tạ Uyển Oánh không nghĩ mình đang cố ý tâng bốc sư huynh.

"Cậu ấy đi lấy rượu thuốc cho cô rồi." Chu Hội Thương phát hiện hướng Tào Dũng đi là tủ thuốc trong bếp, nhớ lại cuộc đối thoại trước đó của họ ở cửa liền hỏi cô: "Đầu gối cô ngã thế nào?"

"Tối qua xảy ra xa họa."

Cái gì!

Ba người đồng thanh bị sự thật cô thốt ra làm cho kinh hãi.

Tay Lý Hiểu Băng áp lên ngực xoa xoa.

Chu Hội Thương vỗ vỗ lưng vợ, đạo: "Cô ấy không sao, cô ấy mà có chuyện thì có thể ngồi đây được không?"

"Em biết, nhưng vừa nãy làm em sợ quá..." Lý Hiểu Băng nói.

Tạ Uyển Oánh liên thanh xin lỗi sư tỷ vì đã làm sư tỷ kinh hãi.

Tào Dũng xách hộp thuốc quay lại, đứng trước mặt cô, nói: "Để tôi xem, thương ở đâu?"

Không cho sư huynh sư tỷ xem vết thương này, e là mọi người không yên tâm. Tạ Uyển Oánh xắn ống quần trái lên.

Những người khác tỉ mỉ nhìn vết thương này của cô, không nghiêm trọng, đều thở phào nhẹ nhõm.

"Oánh Oánh, chị phải phê bình em rồi. Em nói xem em cứ ba ngày hai bữa lại xảy ra chuyện, nguyên nhân ở đâu em biết không?" Chu Hội Thương đẩy kính giả bộ chuẩn bị giáo dục khẩu đầu vị tiểu sư muội này.

"Vận khí, không tốt lắm ạ?" Tạ Uyển Oánh tự mình suy nghĩ một chút.

"Cô ấy đây gọi là năng giả đa lao (người giỏi làm nhiều)." Lý Hiểu Băng trực tiếp nói đỡ cho tiểu sư muội, quay sang nói chồng mình.

Chuyện này có gì mà thảo luận, ngoài ý muốn ai chẳng không muốn.

Cho nên Tào Dũng không lên tiếng, bê chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trước mặt cô, đổ chút rượu thuốc vào lòng bàn tay, tránh chỗ trầy da mà giúp cô xoa bóp chỗ bầm tím trên đầu gối.

Sư huynh không phải người Cốt khoa, nhưng thủ pháp thuần thục, chứng tỏ từng ở khoa nào cũng là ưu đẳng sinh. Tạ Uyển Oánh nghĩ.

Xoa thuốc xong, Lý Hiểu Băng đốc thúc cô ăn cơm: "Ngã rồi càng phải ăn nhiều một chút, bồi bổ cơ thể."

Tạ Uyển Oánh cầm bánh bao, cắn hai miếng, hỏi các sư huynh sư tỷ: "Mọi người ăn chưa ạ?"

"Tào sư huynh của em còn chưa ăn. Anh đoán cậu ấy nhận được điện thoại của em, liền không ăn đợi em tới rồi mới ăn." Chu Hội Thương nói cho cô biết.

Tạ Uyển Oánh nghe vậy, lập tức đặt bát cháo chưa động của mình trước chỗ ngồi của Tào Dũng.

Dọn dẹp xong đồ đạc rửa tay xong, quay lại, Tào Dũng thấy cô chuẩn bị sẵn cả thìa cho mình, dở khóc dở cười: "Lúc ra khỏi nhà tôi uống sữa rồi, không ăn cháo nữa."

Đại lão giỏi việc luôn chuẩn bị sẵn sàng cũng giống cô lo xa vậy, giống như Tào sư huynh trên xe cũng để thùng sữa giống Phó lão sư để phòng hờ. Hồi đó Phó lão sư coi sữa như nước mà uống, chắc không phải, là để trong văn phòng ai không kịp ăn cơm vào giờ cơm, để làm phẫu thuật cấp cứu thì lấy một chai ra uống cho có sức chiến đấu trên phẫu thuật đài. Những điều này chỉ có đồng nghiệp bác sĩ mới hiểu rõ.

"Cô tìm Tào sư huynh có chuyện gì?" Chu Hội Thương ngồi xuống lần nữa hỏi cô sáng nay gọi điện cho Tào Dũng có việc gì.

Tạ Uyển Oánh liền nhân đó tỉ mỉ kể lại chuyện của Hồ bác sĩ cho các sư huynh sư tỷ đang ngồi đó nghe.

Cả nhóm nghe xong lai long khứ mạch, biểu cảm thái độ trên mặt không đồng nhất.

Chu Hội Thương nhớ lại tin đồn trước đó, hỏi Tào Dũng: "Họ nói là cậu chủ trương đem tin tức tuồn cho Bắc Đô Tam biết."

Chuyện này anh phủ nhận cũng vô ích, sự thật là vậy. Tào Dũng không cần thiết phải làm rõ.

Đề xuất Cổ Đại: Khi Ta Giả Chết Thoát Ly, Chẳng Còn Là Quý Phi, Hoàng Đế Hóa Cuồng Si
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện