Cái gì? Anh nói cái gì? Anh muốn hồ lộng (lừa bịp) ai? Anh muốn hồ lộng lãnh đạo sao? Tôi là lãnh đạo của anh, nếu không nhìn ra anh đang làm gì, tôi có thể làm lãnh đạo để lãnh đạo anh không?
Phương chủ nhiệm không cần nói nhiều, mấy đạo ánh mắt vô cùng sắc bén bắn vào mặt bác sĩ Chu, giống như mũi khoan điện muốn khoan vào não bác sĩ Chu vậy. Mồ hôi hột trên trán bác sĩ Chu chảy ròng ròng.
"Bác sĩ Chu." Tay Phương chủ nhiệm lại gõ gõ vào bảng tài liệu, giống như người mẹ thúc giục đứa con mau chóng cải tà quy chính vậy.
Bác sĩ Chu xoay người bắt đầu làm việc, rút thuốc tiêm thêm ma dược (thuốc tê) cho bệnh nhân.
Sau khi thuốc đi vào ống dẫn, tiếng rên rỉ của bệnh nhân dần dần ngừng lại.
Các bác sĩ phẫu thuật đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể tiếp tục làm phẫu thuật rồi.
Duy chỉ có bác sĩ Chu là không thể nhẹ nhõm nổi, ngược lại mồ hôi trên trán càng lúc càng nhiều, như mưa xối xả.
Kết quả như vậy vừa vặn chứng thực việc lúc nãy chính ông ta đã làm chuyện sai lầm đáng sợ gì.
"Bác sĩ Chu." Giọng điệu của Phương chủ nhiệm không hề khách khí đưa ra chỉ thị cho bác sĩ Chu, "Sau khi phẫu thuật kết thúc anh đến văn phòng tôi, chúng ta cần nói chuyện tử tế rồi."
Lãnh đạo tìm nói chuyện tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
Bác sĩ Chu bước nhanh theo lãnh đạo, biện hộ cho mình: "Phương chủ nhiệm, lúc nãy ngài không có ở đây, không biết tình hình của bệnh nhân này."
"Bệnh nhân tình hình thế nào?"
"Bà ấy tuổi tác khá lớn, tâm tạng (tim) không được tốt lắm, cho nên liều lượng của một số loại thuốc phải khống chế một chút."
"Được. Anh nói cho tôi biết, lúc nãy anh đã làm gì? Là thêm thuốc để tâm tạng bà ấy xảy ra chuyện sao? Anh dám nói không, bác sĩ Chu?" Phương chủ nhiệm hỏi ngược lại câu này trong khi đang nén một ngọn lửa giận.
Anh có bản lĩnh thì anh dám nói là vị lãnh đạo như tôi ép anh thêm thuốc cho bệnh nhân để bệnh nhân đi chết không?
Bác sĩ Chu không dám nói, miệng hì hục thở dốc, trong lòng hối hận lúc nãy nên cứng miệng trước chứ không phải thêm thuốc cho bệnh nhân trước.
Khi nhìn ra ý niệm chứa trong lòng đối phương, Phương chủ nhiệm tại chỗ muốn nổi trận lôi đình, trong giọng nói gần như run rẩy nói với đối phương những lời này: "Bác sĩ Chu, nếu hiện tại trên thủ thuật đài (bàn mổ) này đang nằm là mẹ của chính anh, anh sẽ có cảm giác gì?!"
Lãnh đạo không dám tin, bệnh viện mình lại ra một vị bác sĩ ngay cả một chút đồng tình tâm (lòng trắc ẩn) đối với bệnh nhân cũng không còn nữa, thế này còn làm bác sĩ cái gì?
Lời của Phương chủ nhiệm giống như ngũ lôi oanh đỉnh, linh hồn bác sĩ Chu bị chấn tỉnh, sắc mặt trắng bệch, thân hình đột nhiên có chút lảo đảo.
Phương chủ nhiệm rất thống tâm tật thủ (đau lòng nhức óc): "Bác sĩ Chu, anh quên mất anh ở đây là làm công việc gì rồi phải không? Anh quên mất hơn hai mươi năm trước anh vào ngành này là vì cái gì rồi phải không?"
Là quên rồi, quên hết sạch rồi. Chỉ nhớ trong xã hội mỗi khi nhắc đến ma túy (gây mê), những người nào đã lạnh lùng chế giễu ông ta. Mỗi ngày dường như không ngừng làm những công việc lặp đi lặp lại, công việc không có sai biệt gì lớn, làm đến mức chính mình cũng quên mất mình đang làm những việc gì rồi.
Đến một độ tuổi nhất định, muốn có đột phá về học thuật nữa là chuyện khó hơn kiếm tiền rất nhiều.
"Được rồi, tôi quay đầu sẽ nói chuyện với Tiêu viện trưởng và chủ nhiệm khoa Ma túy của các anh về chuyện này." Giọng điệu Phương chủ nhiệm rất trầm trọng, hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của sự việc này.
"Phương chủ nhiệm." Bác sĩ Chu hoảng rồi, muốn cầu tình cho mình, "Tôi không phải, thực sự không phải muốn —"
Chỉ là nhất thời ma mộc (tê liệt) rồi, bị những tâm tư khác chiếm mất vị trí đầu tiên.
"Tử tế quay lại làm tốt công việc của anh đi. Ở vị trí hiện tại của anh, bệnh nhân này nếu không thể bình an rời khỏi bàn mổ, không phải tôi và Tiêu viện trưởng cũng như chủ nhiệm của các anh có thể bảo lãnh được cho anh đâu." Phương chủ nhiệm đầy ẩn ý nói với ông ta, vẫy vẫy tay bảo ông ta quay lại làm việc trước.
Đề xuất Hiện Đại: Tích Trữ Chục Tỷ Vật Tư, Biệt Đội Sát Thủ Phá Đảo Mạt Thế!