Lượng máu chảy không lớn, siêu âm đao hơi đốt một cái lập tức cầm được chút máu chảy nhỏ này. Nhưng, bác sĩ vừa định động thủ là lập tức chảy máu, trái tim này đủ thấy là thương tích đầy mình. Để bệnh nhân tự lành thì bệnh nhân đúng là gặp đại vận, không để lại sẹo cơ tim lớn mới lạ. Các bác sĩ vừa động phẫu thuật vừa thầm nghĩ trong lòng.
Tim có nội ngoại mạc, có tâm cơ (cơ tim), có mạch máu, có thần kinh. Chỗ vừa chảy máu không phải mạch máu lớn bề mặt tim nên lượng máu nhỏ, tuy nhiên tâm cơ chảy máu đại diện chỗ này ước chừng có vết rách. Dụng cụ phẫu thuật sau khi cầm máu ở chỗ chảy máu xong tiếp tục thăm dò sâu. Cần chú ý thời gian, đoàn đội bác sĩ phẫu thuật không dây dưa, cố gắng thăm dò vào sâu trong vết thương.
Phái bảo thủ không có nghĩa là không dũng cảm, Đô lão sư chỉ là phương án có thể bảo thủ nhưng so với cái chậm của Đào sư huynh và Nhiếp lão sư là hoàn toàn khác biệt. Làm phẫu thuật là chỉ cần xác định mục tiêu thì rất dám xuống tay. Tạ Uyển Oánh nhìn ra được, đồng thời cô có thể cảm nhận được sự vô cùng căng thẳng của Bàng lão sư bên cạnh.
Tiết tấu nhanh này của chủ đao yêu cầu các nhân viên hỗ trợ khác phải theo kịp các bước của ông.
Kìm phân tách phẫu thuật trong tay bác sĩ ngoại khoa khi thăm dò vết thương tim, nhịp đập của tim tốt nhất là chậm lại thêm chút nữa. Bàng bác sĩ phải điều chỉnh nhịp đập của tim chậm lại.
Thông thường trong các phẫu thuật khác, việc điều chỉnh nhịp tim chậm lại một chút thuộc về trách nhiệm của bác sĩ gây mê. Bác sĩ gây mê có thể tiêm các loại thuốc liên quan vào đường tĩnh mạch của bệnh nhân để nhịp tim chậm lại hoặc nhanh lên. Nhưng hễ dùng thuốc đều có rủi ro. Nếu có thể không dùng thuốc mà có cách khác tốt hơn đương nhiên là chọn cách tốt hơn. Vừa hay trong phẫu thuật tâm ngoại thế này, thể ngoại tuần hoàn cho bác sĩ thêm một lựa chọn, thông qua máy nhân công tâm phế hạ nhiệt độ dòng máu của bệnh nhân để nhịp tim chậm lại mà không cần truyền thuốc.
Hiện tại Bàng bác sĩ để nhịp tim của bệnh nhân hạ xuống còn khoảng ba mươi lần mỗi phút.
"Nhanh hơn một chút thì tốt hơn." Tạ Uyển Oánh nói với Bàng lão sư.
Bàng bác sĩ ngẩn ra: Em một sinh viên y khoa đột nhiên đưa ra ý kiến gì vậy? Chẳng phải trước đây chưa từng thấy phẫu thuật tâm ngoại sao? Có thể hiểu cái gì?
"Vết rách nếu nhìn bằng mắt thường rõ ràng, để phối hợp với bác sĩ phẫu thuật thì tim đập càng chậm càng tốt là không sai. Tuy nhiên hiện tại là mắt thường nhìn không rõ, thăm dò không thấu đáo, để nó đập chậm lại cũng chẳng ích gì mà ngược lại cần nó đập nhanh chút để chảy chút máu ra phân biệt vết rách ẩn giấu ở đâu." Tạ Uyển Oánh nói, "Dù sao, cũng phải khâu lại rồi. Không phát hiện vấn đề thì không cách nào giải quyết vấn đề."
Giống như ba cô sửa xe, không biết vấn đề của xe tải lớn nằm ở đâu, chỉ có thể sau khi mở nắp máy ra, tiếp tục để động cơ quay quay quay, rồi mới kiểm tra xem vấn đề phát sinh ở đâu. Tạ Uyển Oánh là vận dụng một loại tư duy quan sát học tập được ở nhà từ nhỏ để nói.
Các bác sĩ khác nghe thấy lời cô.
Dương bác sĩ trực tiếp kinh thán thành tiếng: "Ái chà." Vị Tạ bác sĩ này cũng là bác sĩ nữ giống cô ta, ý nghĩ dường như "tàn nhẫn" như vậy sao.
Thân Hữu Hoán quay đầu liếc nhìn tiểu sư muội: Đúng là "tàn nhẫn", dường như không mấy phù hợp với vẻ ngoài văn nhã ôn nhu của tiểu sư muội, nhưng tuyệt đối rất phù hợp với tư duy của bác sĩ ngoại khoa rồi.
Không tin, cứ nhìn đám bác sĩ ngoại khoa kia hai mắt đều đang phát sáng nhìn Tạ đồng học kìa.
Bác sĩ ngoại khoa là phải "tàn nhẫn", lúc mấu chốt cần linh cơ ứng biến, không tránh khỏi đôi khi ý nghĩ cần tàn nhẫn chút nếu không sẽ không ứng phó nổi tình trạng.
Đặt vào tình hình phẫu thuật hiện tại yêu cầu nhanh, lộ trình tư duy của Tạ đồng học là đúng, phải nhanh đao chặt đay rối.
"Em nói cần nhanh đến bao nhiêu?"
Là Đô lão sư đang hỏi cô.
Tạ Uyển Oánh đáp: "Nhanh đến năm mươi."
Đề xuất Huyền Huyễn: Tông Môn Lạc Phách Nương Tựa: Sư Tổ, Cầu Vớt Vát!