Phụ đạo viên đến kiểm tra sinh viên kiến tập mà không báo trước, đứa trẻ nào trong lớp mà không bị dọa mất hồn.
Xua tay với hai đứa trẻ lớp mình, Nhâm Sùng Đạt nói thẳng: "Tôi đi ngang qua đây, nghĩ là thử vận may xem trong số các em có ai đến Cấp Cứu Khoa học hỏi không, cũng phải xem xem mấy con chim ngốc các em có biết học đi trong Cấp Cứu Khoa không đã."
Lời này của phụ đạo viên hài hước dí dỏm, người không hiểu tưởng Nhâm Sùng Đạt đang nói đùa. Thực tế ý tứ trong lời nói của thầy Nhâm ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc.
Cấp cứu, ai mà chẳng biết ở Cấp Cứu Khoa nhiều lúc phải chạy. Cho nên, làm sao học được cách không cần chạy trong Cấp Cứu Khoa là một bài học rất quan trọng. Chạy tương đương với hoảng loạn, không có mấy tự tin vào khả năng ứng biến xử lý của bản thân, không nắm chắc, không kiểm soát được diễn biến nhanh chóng có thể xảy ra của bệnh tình.
Nghe lời này của phụ đạo viên xem, kỳ vọng đối với sinh viên bọn họ quá cao rồi. Áp lực trong lòng Nhạc Văn Đồng và Tạ Uyển Oánh tăng vọt.
Nhâm Sùng Đạt lại cho rằng mình không kỳ vọng quá cao, dù sao lớp trưởng và nữ học bá duy nhất của lớp mình đều đang ở đây.
Phản ứng lại, Lâm bác sĩ hỏi Nhâm Sùng Đạt: "Vừa rồi cậu nói có thể giúp tìm người Tâm Ngoại? Tìm ai đến, cậu đâu phải Tâm Ngoại."
Tình hình khẩn cấp, Nhâm Sùng Đạt cầm điện thoại lên gọi: "A lô... Tôi đang ở Cấp Cứu Khoa."
"Cậu ở Cấp Cứu Khoa làm gì? Không phải đi đến nhà Viện trưởng Ngô sao? Tào Dũng qua đó rồi à? Chỉ đợi hai chúng ta thôi."
"Cậu qua Cấp Cứu Khoa một chút, dù sao tôi biết, cậu chắc đi đến trước cửa Cấp Cứu Khoa rồi."
Đi đến nhà ai đó chúc tết cần phải đi xuyên qua trước cửa Cấp Cứu Khoa. Bởi vì khu tập thể nhân viên bệnh viện trước đây xây sát ngay bệnh viện.
"Được rồi, tôi đi vào Cấp Cứu Khoa rồi đây, cậu ở đâu?" Đối phương bị ép đi vào Cấp Cứu Khoa trong lòng không cam tâm tình nguyện, trong lời nói nén một cục tức.
"Trong Thương Cứu Thất." Nhâm Sùng Đạt bỏ điện thoại xuống vẫy tay với người nào đó bên ngoài.
Những người còn lại chưa qua vài giây, đã thấy Chu Hội Thương ló ra sau lưng Nhâm Sùng Đạt.
Lâm bác sĩ tại chỗ than một câu mình ngốc. Tam Kiếm Khách là ai ai ai cả bệnh viện ai mà không biết, ba người này luôn dính lấy nhau, người có thể đi cùng Nhâm Sùng Đạt không phải Tào Dũng thì chắc chắn là Chu Hội Thương rồi.
"Chuyện gì?" Chu Hội Thương hỏi, trên tay xách theo quà định mang đến nhà người ta chúc tết, hai túi hoa quả và bánh kẹo.
"Xem bệnh án." Nhâm Sùng Đạt xách đồ giúp cậu ta, nói.
Lâm bác sĩ do dự, hỏi Chu Hội Thương: "Cậu có rảnh không? Nếu không rảnh, tôi gọi điện hỏi người trực ban của Tâm Ngoại Khoa các cậu."
Chu Hội Thương không muốn dây vào chuyện này, hiện tại đâu phải ca trực của mình, vì thế, liếc mắt bất mãn nhìn Nhâm Sùng Đạt - kẻ đã gọi mình qua đây.
Nhâm Sùng Đạt cũng chớp chớp mắt, nghĩ xem có phải mình lo chuyện bao đồng quá không.
Tạ Uyển Oánh chỉ biết bệnh tình của Ba Lưu không thể chờ đợi, khó khăn lắm mới nắm bắt được cơ hội liền nói ngay với các tiền bối: "Thưa thầy, xin thầy xem bệnh án đi ạ. Vừa rồi tim bệnh nhân vừa ngừng đập một lần rồi, không đợi được đâu ạ. Hơn nữa, bên ngoài chỉ có một mình con gái bảy tuổi của chú ấy đang đợi. Em hỏi qua con gái chú ấy rồi, bé nói mình không còn mẹ nữa chỉ còn lại bố thôi."
Thông tin về gia cảnh bệnh nhân mà cô tiết lộ phía sau, khiến cả đám người nổ tung.
"Em nói cái gì?!"
"Lão Lâm, cậu biết không?"
"Tôi không biết! Không ai nói với tôi như vậy cả, cô ta giao ban cho tôi không nói tình huống này!"
Đồng nghĩa với việc, vừa rồi chỉ thiếu chút nữa thôi, trên thế giới này sẽ có thêm một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ.
Nếu người bố này chết, bác sĩ làm sao đi nói với một bé gái bảy tuổi rằng bố cháu chết rồi.
Đề xuất Hiện Đại: Tiểu Tâm Can Của Mặc Tiên Sinh