Thành phố Thương Nam.
Bên trong khoảng không trống rỗng dưới mặt đất.
Phanh ——!!
Một tiếng vang đột nhiên xuất hiện vang vọng trong khoảng không trống rỗng, một khối vách kim loại của quan tài bay tứ tung ra ngoài, làm những con chuột xung quanh bị dọa ầm ầm tản ra. Ở chính giữa đất trống, chiếc rương kim loại màu bạc trắng dài giống như một cỗ quan tài, yên tĩnh nằm ở đó.
Hơi lạnh tuyết trắng từ trong quan tài tuôn ra. Sau một lát, một cánh tay trắng nõn đột nhiên duỗi ra, nắm lấy một bên quan tài. Một thân ảnh trần trụi thân thể từ bên trong chậm rãi đứng dậy.
Bóng người đó cúi đầu nhìn hai tay của mình, trong mắt hiện lên một tia ánh xám, lẩm bẩm:
“Cuối cùng cũng hoàn thành…”
Hắn bước ra khỏi quan tài, tiện tay cầm lấy quần áo trên bàn giải phẫu bên cạnh mặc vào, đeo kính lên, đi đến bên cạnh một đống thiết bị, cẩn thận xem xét các trị số.
Một lúc lâu sau, trên mặt hắn hiện ra một nụ cười nhàn nhạt.
Hắn ngẩng đầu nhìn ánh nắng yếu ớt rơi xuống từ đỉnh khoảng không trống rỗng, hơi nheo mắt lại, dường như vẫn chưa thể thích ứng với cường độ ánh sáng.
“Đã nên ra ngoài rồi.”
…
“Hư hư thực thực thần bí xuất hiện?”
Trong Sở Sự Vụ Hòa Bình, Hồng Anh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Ôn Kỳ Mặc trước mắt.
“Dư vị còn sót lại của thần chiến vẫn còn, theo lý mà nói không thể có Thần Bí mới xuất hiện…”
Ôn Kỳ Mặc bất đắc dĩ đưa văn kiện trong tay cho Hồng Anh.
“Đội trưởng, chuyện này tôi còn có thể nói lung tung sao? Đây là hồ sơ điều tới từ cục cảnh sát bên kia. Khu Đông Thành bên kia chuột đã thành tai họa, chuyện này không phải hiện tượng tự nhiên có thể làm được.”
Hồng Anh nhận lấy văn kiện, tỉ mỉ xem một lần, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.
“Vậy trước tiên đi xem thử.”
Nửa giờ sau, chiếc xe màu đen chậm rãi dừng lại trước cổng một nhà máy vừa mới xây ở khu Đông Thành.
Hồng Anh cõng hộp dài, từ ghế phụ bước xuống. Mấy con chuột nhanh chóng chui qua dưới chân cô, tiến vào cửa hông của nhà máy.
Hồng Anh ngẩng đầu nhìn nhà máy trước mắt, chân mày hơi nhíu lại.
“Nhà máy này là một năm trước vừa mới bắt đầu xây dựng. Vốn kế hoạch tháng bảy năm nay bàn giao công trình, nhưng vì nơi này đột nhiên xuất hiện Thử Triều không rõ nguyên nhân nên bất đắc dĩ phải kéo dài thời hạn. Hiện tại bên trong hẳn là không có người.” Ôn Kỳ Mặc vừa nhìn văn kiện trong tay vừa nói.
“Là loài chuột thần bí?” Hồng Anh trầm ngâm, “Loài chuột thần bí bình thường sức chiến đấu đều không cao lắm. Hai chúng ta hẳn là đủ để ứng phó. Đi vào xem.”
Hồng Anh bước đi phía trước nhất, chiếc mũ trùm đỏ sậm sau lưng nhẹ nhàng đong đưa theo gió. Cô đứng trước cửa hông mà chuột vừa chui vào, một cước trực tiếp đá văng cửa!
Chi chi chi kít…
Phía sau cửa, số lượng lớn chuột tràn ra, giống như một dòng lũ đen, bò qua bên cạnh hai người.
Hồng Anh hừ lạnh một tiếng. Bên cạnh hộp dài sau lưng cô đột nhiên mở ra, bắn ra một cây trường thương. Ngọn lửa đỏ vờn quanh bên người cô, chiếu sáng một góc nhà máy u tối.
Cô đứng ở cửa, cầm trường thương trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm cầu thang tầng hai, lạnh giọng nói:
“Ra!”
Giọng Hồng Anh vang vọng trong nhà máy trống rỗng. Sau một lát, một thân ảnh khoác áo khoác, đội mũ trùm đầu chậm rãi bước ra từ bên trong.
“Đám chuột này đều là ngươi giở trò quỷ phải không?”
Mũi thương của Hồng Anh trực chỉ thân ảnh đó, hai mắt hơi nheo lại.
Thân ảnh kia đưa hai tay lên, tháo mũ trùm đầu xuống, lộ ra một khuôn mặt sạch sẽ trắng nõn.
Hồng Anh nhìn thấy mặt hắn, hơi sững lại.
“Là ngươi?”
“Là tôi, đội trưởng Hồng Anh.”
An Khanh Ngư trên mặt lộ ra nụ cười khổ, “Rất xin lỗi. Tôi chỉ có thể dùng cách này mới có cơ hội gặp các người.”
“Ngươi là thiếu niên một năm trước từng cùng chúng ta tác chiến.” Ôn Kỳ Mặc lúc này cũng nhận ra hắn. “Ngươi tìm chúng ta làm gì?”
“Tôi muốn tìm Lâm Thất Dạ.”
An Khanh Ngư thành khẩn nói.
“Xin các người nói cho tôi biết, hắn ở đâu.”
Hồng Anh và Ôn Kỳ Mặc liếc nhìn nhau, trong mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Hồng Anh lắc đầu.
“Hắn không ở Thương Nam. Một năm trước hắn đã bị đưa vào Trai Giới Sở.”
“Trai Giới Sở?”
An Khanh Ngư sững lại.
“Cái nhà tù đó? Hắn bị giam vào? Hắn phạm tội gì?”
“Hắn không phạm sai lầm.” Ôn Kỳ Mặc nói.
“Chỉ là… phương diện tinh thần có một chút vấn đề, vẫn đang trị liệu.”
An Khanh Ngư khẽ nhíu mày.
“Vấn đề tinh thần… trị liệu trong tù?”
Hồng Anh mở miệng như muốn nói gì, nhưng Ôn Kỳ Mặc đã nói trước:
“Tóm lại hắn hiện tại không ở đây. Nếu ngươi muốn tìm hắn thì trong thời gian ngắn hẳn là không tìm được.”
An Khanh Ngư cúi đầu, rơi vào trầm tư.
“Lần sau muốn tìm chúng tôi thì trực tiếp đến Sở Sự Vụ Hòa Bình, đừng lại dùng Thử Triều.”
Ôn Kỳ Mặc nói xong liền cùng Hồng Anh quay người rời khỏi nhà máy.
Ngay khi hai người sắp đi xa, An Khanh Ngư đột nhiên mở miệng:
“Chờ một chút!”
Hồng Anh và Ôn Kỳ Mặc đồng thời dừng bước.
An Khanh Ngư đi đến trước mặt họ, đưa ra hai cổ tay.
“Ngươi đây là…” Ôn Kỳ Mặc nghi hoặc.
“Tôi là Trộm Bí Người.” An Khanh Ngư nói.
“Tôi biết ngươi là Trộm Bí Người. Nhưng xét việc trước đây ngươi từng cùng chúng tôi bảo vệ Thương Nam, chuyện trước kia chúng tôi sẽ không truy cứu, yên tâm.” Hồng Anh vỗ vai hắn.
“Không.”
An Khanh Ngư nói nghiêm túc.
“Tôi là Trộm Bí Người. Tôi đã đánh cắp mấy cỗ thi thể thần bí, ảnh hưởng Người Gác Đêm chấp hành nhiệm vụ, thuộc về siêu năng giả ác tính gây nguy hại an toàn công cộng.
Theo điều lệ Người Gác Đêm, tôi cần bị bắt giữ, áp giải đến Trai Giới Sở.”
“Ngươi… muốn vào Trai Giới Sở tìm Lâm Thất Dạ?” Ôn Kỳ Mặc kinh ngạc.
“Đó là nhà tù. Ngươi đi rồi thì không ra được.”
“Tôi thiếu hắn một nhân tình.”
An Khanh Ngư nhún vai.
“Nếu hắn thật sự bị bệnh tâm thần, tôi có lẽ có thể giúp hắn. Dù sao phẫu thuật mở hộp sọ tôi vẫn rất am hiểu.
Nếu hắn không bị bệnh, chỉ là bị giam ở đó…
Có lẽ tôi là người duy nhất trên thế giới có năng lực giúp hắn vượt ngục.”
Hồng Anh và Ôn Kỳ Mặc lại lần nữa nhìn nhau, đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
“Vì sao ngươi muốn giúp hắn như vậy?” Hồng Anh không nhịn được hỏi.
“Tôi thiếu hắn một nhân tình.”
An Khanh Ngư nhàn nhạt nói.
“Nhân tình của tôi, phân lượng rất nặng.”
“Chỉ vì vậy?”
“Cũng không hoàn toàn.”
An Khanh Ngư dường như nghĩ tới điều gì đó, khóe miệng hơi cong lên, trong mắt hiện lên thần thái khác thường.
“Nghiên cứu của tôi đã hoàn toàn hoàn thành. Nhà ở Thương Nam cũng không còn, tiếp tục ở lại đây cũng không có ý nghĩa.
Đã vậy thì chi bằng đi mở mang kiến thức một chút nhà tù siêu năng giả đứng đầu Đại Hạ.
Bí ẩn này… hẳn là còn có tính khiêu chiến hơn bất kỳ câu đố nào tôi từng gặp.”
Ôn Kỳ Mặc biểu cảm cổ quái nhìn An Khanh Ngư vài lần, ghé sát tai Hồng Anh nói nhỏ:
“Thằng này là kẻ điên.”
Hồng Anh khẽ gật đầu tỏ ý đồng ý.
Cô quay đầu nhìn An Khanh Ngư, do dự một lát rồi gật đầu.
“Nếu ngươi muốn vào Trai Giới Sở, vậy tôi sẽ đưa ngươi vào. Nếu ở bên trong gặp Lâm Thất Dạ, nhớ giúp chúng tôi gửi lời hỏi thăm.”
An Khanh Ngư gật đầu cười.
Hồng Anh sờ túi như muốn tìm một chiếc còng tay, nhưng không tìm thấy. Cô chỉ có thể tiện tay nhổ một cọng cỏ xanh dưới đất, quấn lên tay An Khanh Ngư, nghiêm túc nói:
“Siêu năng giả ác tính An Khanh Ngư, tôi tuyên bố…
Ngươi bị bắt.”
Đề xuất Hiện Đại: Trói Em Bằng Dịu Dàng
[Luyện Khí]
Hayyy🤩
[Trúc Cơ]
Ai đọc r cho mình xin review đc kh
[Trúc Cơ]
Trả lờichung tác giả với ta ko phải hí thần á bản trảm thần ra trc nên hí thần có mấy đoạn giống thôi còn lại thì hay đó
[Trúc Cơ]
Trả lờiMình cảm ơn
[Luyện Khí]
Tui quay lại ủng hộ ây, chờ full ko nổi=))
[Luyện Khí]
Đợi truyện edit xong xuôi r tui đọc 1 thể lun, để như bộ Hí Thần là chờ mòn mỏi:v
[Luyện Khí]
Sốp nhớ iem ko ạ:))
[Pháo Hôi]
Trả lờinhớ nha =))
[Luyện Khí]
Trả lời@mon non: Hehe:))
[Luyện Khí]
❤️❤️❤️
[Luyện Khí]
Truyện ngoll
[Luyện Khí]
Hẹ hẹ 🤡
[Luyện Khí]
Iu lun sốp:))
[Pháo Hôi]
Trả lời=)
[Luyện Khí]
Iu truyện