Lão Tam: "Chúng ta chẳng phải bạn tốt sao, cho tôi gặp tí thì đã sao. Tôi nói cho cô biết, chỉ có đàn ông mới hiểu đàn ông nhất, tôi giúp cô kiểm tra xem, đỡ để cô bị lừa."
"Thế tôi còn phải cảm ơn anh cơ à?"
"Thì cũng không cần thiết, tôi cũng chỉ xem góc tường có chắc chắn không thôi." Lão Tam cười hì hì.
"Cút đi anh."
Hai người vừa nói vừa cười đi ăn cơm, trên xe lão Tam kể cho Tô Mạt nghe chuyện buổi đấu giá hôm nay.
"Hai bên đúng là nghiệt duyên mà." Tô Mạt cảm thán một câu.
Lão Tam: "Duyên nợ gì chứ, nhà thằng Cao Minh Viễn ở đâu, cô giúp tôi nghe ngóng tí đi."
Tô Mạt: "Làm gì thế, anh cũng có chịu thiệt đâu, còn định trả thù à?"
"Tôi với mẹ tôi chẳng động chạm gì đến nó, nó vừa lên đã gây hấn, thật sự coi tôi là quả hồng mềm muốn nắn thế nào thì nắn chắc."
"Sau này làm ăn còn gặp nhau nhiều, Cao Minh Viễn cũng thật là, làm gì mà phải khiến quan hệ căng thẳng thế, cứ coi như người lạ là được rồi." Tô Mạt cũng chẳng hiểu nổi Cao Minh Viễn và Điền Thanh Thanh.
"Tô Mạt, cô giúp tôi tra xem quê quán Cao Minh Viễn ở đâu, bố mẹ nó làm quan to cỡ nào mà ra tay một cái là cả triệu bạc." Chuyện này lão Tam vẫn chưa bỏ qua được, hố được Cao Minh Viễn cũng là nó tự chuốc lấy thôi.
"Anh định làm gì, định tố cáo à? Đó không phải hành vi của quân tử đâu nhé." Tô Mạt cười nói.
"Tôi đây là giúp quốc gia bắt sâu mọt, là đại nghĩa quốc gia, một lòng hướng về Đảng, trời đất chứng giám." Thực ra cậu ta đúng là tiểu nhân thật, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, cậu ta là tiểu nhân trả thù từ sáng đến tối.
"Tiên sinh đại nghĩa, tại hạ bội phục, tôi hỏi giúp anh ngay đây." Tô Mạt cầm lấy cái "đầu gạch" (điện thoại di động đời đầu) của lão Tam, gọi điện thoại.
Hai người đến nhà hàng, lão Tam gọi mấy món, hai người vừa ăn vừa đợi.
Nửa tiếng sau, Tô Mạt đặt điện thoại xuống, vẻ mặt hơi kỳ lạ.
Lão Tam vội hỏi: "Sao rồi?"
"Cao Minh Viễn chỉ là con nhà công nhân thôi, rất bình thường, chẳng phải cán bộ cấp Thị gì hết." Thông tin Tô Mạt hỏi được là Cao Minh Viễn ở một huyện nhỏ miền Nam, bố mẹ là công nhân bình thường, nhà đông anh chị em, điều kiện gia đình không tốt lắm.
Lão Tam... Cậu ta đang nghĩ cách tố cáo thế nào, tình huống này đúng là trở tay không kịp mà.
"Nhà nó có một triệu tệ á?"
Tô Mạt cạn lời: "Nhà anh cũng là gia đình công nhân, nhà anh có một triệu tệ không?"
Lão Tam chớp chớp mắt, nhà cậu ta đúng là có thật.
Tô Mạt... Coi như cô chưa nói gì đi.
"Cao Minh Viễn nói với nhà họ Điền bố nó là cán bộ cấp Thị mà, nó lừa Điền Thanh Thanh rồi. Cái thằng này sao lại thế nhỉ, nhà họ Điền sao không điều tra tí đi, cứ thế mà tin lời nó nói à."
"Thế nên mới dìm tôi xuống bùn đen chứ, hi hi, thú vị rồi đây. Tôi muốn xem xem cái một triệu tệ này nó định kết thúc thế nào." Lão Tam cười đểu, nhà họ Điền hết tiền rồi, cậu ta biết rõ, đây là một triệu tệ đấy, nhà họ Điền bù vào cái lỗ này kiểu gì. Còn chuyện tại sao nhà họ Điền không điều tra Cao Minh Viễn, liên quan gì đến cậu ta đâu.
Lão Tam gọi điện cho Bạch thiếu gia, bảo cậu ta mau về xưởng. Bạch thiếu gia đang ngồi câu cá trong viện, tưởng lại có chuyện lớn, vội vàng chạy về xưởng.
Tô Mạt: "Hôm nay tôi giúp anh việc lớn thế này, anh phải mời tôi ăn thêm mấy bữa nữa đấy."
"Ăn cơm là chuyện nhỏ, nếu cô với đối tượng mà chia tay, tôi cưới cô luôn." Lão Tam lỡ mồm.
Tô Mạt đỏ mặt: "Cái miệng anh chẳng nói được câu nào tử tế, chẳng phải anh nhắm trúng Vu Miểu rồi sao."
"Chậc, có cô làm chuẩn so sánh, tôi thực sự chẳng nhìn nổi người khác nữa, cô phải chịu trách nhiệm với tôi đấy."
Tô Mạt thực sự muốn nhổ vào mặt cậu ta một cái, lần đầu thấy Vu Miểu mắt cậu ta chẳng sáng rực lên như mắt sói là gì, coi cô mù chắc.
"Đưa tôi về đi, anh cút mau!"
"Sao cô vô tình thế, dùng xong là vứt bỏ ngay, đồ tra nữ! Đúng là số khổ mà, tôi đúng là cái giẻ lau trên bàn ăn, nếm đủ đắng cay ngọt bùi."
Tô Mạt rùng mình một cái, nổi hết cả da gà: "Lý Hưng An, anh tởm quá. Mau đưa tôi về! Sau này đừng có đến tìm tôi nữa!"
Lão Tam cười nắc nẻ, sư tử nhỏ xù lông rồi.
Đưa Tô Mạt về xong, lão Tam vội vàng quay lại xưởng.
Bạch thiếu gia đã đợi sẵn, lão Tam hớn hở kể lại chuyện hôm nay, cả cái lai lịch của Cao Minh Viễn nữa.
Bạch thiếu gia nhe răng cười: "Thằng này giả danh con ông cháu cha à? Mắt Điền Thanh Thanh bị làm sao thế không biết, anh tuy chẳng ra gì nhưng ít ra không lừa đảo."
Lão Tam lườm nguýt: "Cậu mới chẳng ra gì, cả nhà cậu đều chẳng ra gì!"
Bạch thiếu gia vênh váo: "Nhà tôi mà không ra gì thì còn nhà ai ra gì nữa."
Cái này lão Tam không phản bác được, người ta giàu nứt đố đổ vách, là thiếu gia thứ thiệt, cậu ta quàng vai Bạch thiếu gia: "Hi hi, cậu bảo Cao Minh Viễn không lấy được tiền thì tính sao?"
"Ai bảo lãnh thì người đó giúp mà gom thôi." Bạch thiếu gia dửng dưng nói.
"Nhà họ Điền hết tiền rồi, họ hàng nhà đó có khả năng bỏ ra số tiền lớn thế này chắc chỉ có cô của cậu thôi."
Bạch thiếu gia xua tay: "Cô tôi chắc chắn không giúp đâu. Lúc cô tôi với dượng ở bên nhau đã thỏa thuận rất rõ ràng về mảng này rồi. Cô tôi có thể cho dượng cuộc sống chất lượng tốt, dượng cung cấp giá trị cảm xúc, nhưng hai bên không liên quan đến tài sản cũng như gia đình riêng của nhau. Con cháu gặp mặt tặng quà cáp thì là lẽ thường tình, chứ số tiền lớn thế này cô tôi chắc chắn sẽ từ chối."
Lão Tam nghe vậy là yên tâm rồi. Người ta ác ý với cậu ta thế, cậu ta giở trò xấu tí cũng chẳng sao, cậu ta đâu phải hạng người lấy đức phục người.
Bạch thiếu gia suy nghĩ một lát: "Hay là báo cho nhà họ Điền một tiếng đi, tuy chẳng thay đổi được gì nhưng ít ra cũng nhìn rõ bộ mặt thằng Cao Minh Viễn, Điền Thanh Thanh cũng đỡ phải ở bên nó nữa."
Lão Tam buông tay đang quàng vai Bạch thiếu gia ra, lườm cậu ta: "Sau này có bí mật gì tôi chẳng chia sẻ với cậu nữa đâu, tôi tuyệt giao với cậu!"
Bạch thiếu gia: "Hi hi, đùa tí thôi mà, Cao Minh Viễn không lấy được tiền tự khắc sẽ lộ đuôi thôi, giờ mình đi nói với người ta cứ như là đang hả hê vậy, tôi đâu có ngu."
Lão Tam lại quàng vai lần nữa: "Đi thôi, em trai nuôi, hôm nay chẳng có việc gì, chúng ta về làng đi săn đi."
Bạch thiếu gia gạt lão Tam ra: "Săn cái khỉ gì, giờ chỉ săn được gà rừng thỏ rừng thôi, mấy thứ ngon chẳng cho săn nữa rồi. Cái món chim rồng bay (phi long) ấy, cái vị đó, chậc... không đi."
"Đi đi mà, cậu săn được tôi chẳng lẽ lại đi báo cáo ai, thiên tri địa tri anh biết tôi biết."
"Thật không?"
"Chắc chắn luôn!"
Hai anh em lái xe về làng, lại là một ngày anh em tốt.
Lúc này Điền Thanh Thanh và Cao Minh Viễn sau khi ăn trưa xong đang đi dạo trong công viên.
Cao Minh Viễn nắm tay Điền Thanh Thanh: "Thanh Thanh, em tin anh đi, với năng lực của chúng ta, chúng ta nhất định sẽ thành công."
Điền Thanh Thanh gật đầu, Cao Minh Viễn rất có thiên phú thiết kế, lúc học ở nước ngoài thầy cô bạn bè đều rất tán thưởng hắn.
"Đất đã mua rồi, nhỏ thì nhỏ một chút, chúng ta mới bắt đầu cũng không cần quy mô lớn thế, sau này phát triển tốt rồi chúng ta sẽ chọn vị trí khác."
"Cảm ơn em Thanh Thanh, lúc đó anh cũng bốc đồng quá, mắc mưu Lý Hưng An, cũng tại anh quá để tâm đến em, không chịu nổi cái vẻ tiểu nhân đắc ý của anh ta." Cao Minh Viễn tìm cớ cho hành vi của mình.
"Anh Minh Viễn, chúng ta đã ở bên nhau rồi, sau này đừng nhắc chuyện cũ nữa. Anh ta phát triển tốt hay không chẳng liên quan gì đến chúng ta, chúng ta cứ tập trung vào việc của mình là được."
Điền Thanh Thanh thấy lão Tam có chút tà môn, ai đối đầu với cậu ta cơ bản đều chịu thiệt, không ở bên nhau được thì tránh xa ra, thị trường lớn thế này đâu phải một hai nhà là ăn hết được, họ chẳng việc gì phải nhìn chằm chằm vào lão Tam.
Đề xuất Ngược Tâm: Thiếp Đã Khuất, Tổng Tài Lại Đòi Tự Vẫn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người