Ôn Noãn điềm tĩnh thưa: "Hoàng thượng, đối với thần mà nói, chẳng sợ chỉ có một cây còn sống, thậm chí chỉ kết ra một hạt thóc, cũng đã được coi là thành công! Xuân gieo một hạt, thu gặt vạn hạt. Thứ mà thần đang nghiên cứu chính là giống lúa nước có thể sinh trưởng vào mùa đông, một loại hạt giống phù hợp để chống chọi với giá rét! Chỉ cần có được một hạt, tương lai ắt sẽ có vạn hạt!"
Xuân gieo một hạt, thu gặt vạn hạt? Ánh mắt Hoàng thượng sáng rực lên, sau đó ông cao giọng cười lớn: "Ha ha, tốt! Đúng là xuân gieo một hạt, thu gặt vạn hạt! Có được một hạt, ắt sẽ có vạn hạt!"
Ông thế mà lại suy nghĩ không thấu đáo bằng một tiểu cô nương!
Ai bảo phải có ngàn mẫu ruộng mới gọi là thành công!
Ai bảo phải đợi đến khi sản lượng mỗi mẫu đạt ngàn cân mới là thành công?
"Tuệ An huyện chúa, những hạt thóc đó của ngươi đâu? Mau đưa trẫm xem!"
Nạp Lan Cẩn Niên liếc mắt nhìn Lý công công một cái, Hoàng thượng liền hiểu ý nói: "Tiểu Lý Tử, ngươi đi lấy vào đây."
Lý công công lập tức bước ra ngoài, rất nhanh sau đó đã cầm một túi vải bông quay trở lại.
"Hoàng thượng, đây là thu hoạch từ năm cây lúa nước đó ạ." Ôn Noãn lên tiếng đúng lúc.
Hoàng thượng đón lấy, mở túi vải ra, bên trong đại khái có khoảng một cân hạt thóc.
Từng hạt thóc căng tròn mẩy hạt, vàng óng ánh, chất lượng vượt xa tất cả những loại thóc mà ông từng nhìn thấy trước đây!
"Đây chính là lúa nước có thể trồng được vào mùa đông sao?"
"Đúng vậy ạ!"
"Đây là hạt thóc do năm cây lúa kia kết ra? Nhiều đến thế này sao?"
Ông còn tưởng chỉ có vỏn vẹn năm hạt!
Năm cây lúa mà có thể kết ra một cân lương thực, vậy một mẫu ruộng có thể trồng được bao nhiêu cây? Có thể thu hoạch được bao nhiêu cân?
Hoàng thượng thậm chí không dám tưởng tượng tiếp!
Hiện tại sản lượng lúa nước mỗi mẫu chỉ dao động từ hơn ba trăm cân đến gần bốn trăm cân, phàm là sản lượng vượt qua mức trung bình năm mươi cân đã được xem là mùa màng bội thu.
"Tuệ An huyện chúa, nếu như trồng đại trà loại lúa nước mùa đông này, ngươi cảm thấy sản lượng mỗi mẫu sẽ là bao nhiêu?"
Ôn Noãn đáp: "Ước lượng một cách thận trọng thì có lẽ khoảng trên tám trăm cân, cũng có thể đạt tới một ngàn cân. Tuy nhiên, thưa Hoàng thượng, một túi hạt giống nhỏ này vẫn chưa đủ để gieo trồng cho một mẫu đất."
Nàng tin tưởng vào linh khí mây tía của mình, nhất định có thể cải tạo ra loại hạt giống đạt sản lượng ngàn cân mỗi mẫu!
Một cân hạt thóc này nàng đã dùng mây tía bồi dưỡng suốt một năm, không tin là không thể cải tạo gen từ trong ra ngoài đến mức hoàn hảo nhất.
Tám trăm cân? Thậm chí có thể là một ngàn cân?
Hoàng thượng suýt chút nữa thì nhảy dựng lên!
Đôi bàn tay cầm túi thóc của ông run rẩy không thôi: "Tuệ An huyện chúa, ngươi nắm chắc mấy phần?"
"Tám phần ạ."
"Tám phần! Tám phần!... Ha ha!" Hoàng thượng đứng bật dậy, đi tới đi lui trong điện.
Ông vì quá khích động mà toàn thân run rẩy!
Đi được một lát, ông mới dần bình tĩnh lại, nhìn Ôn Noãn nói: "Tốt, Tuệ An huyện chúa, lần này ngươi lại lập công lớn rồi! Những hạt thóc này trông thật đáng quý biết bao! Trẫm nhất định sẽ trọng thưởng cho ngươi!"
"Tuệ An huyện chúa, ngươi muốn được ban thưởng thứ gì?"
Ôn Noãn đáp: "Thần nữ không dám câu nệ, càng nhiều bạc càng tốt ạ!"
Hoàng thượng nghe xong không khỏi bật cười. Tính tình tiểu nha đầu này thật thú vị!
"Được, trẫm nhất định sẽ không quên phần của ngươi! Giờ lành đã đến, đi tham gia Thiên Thu yến trước đã!"
Hắn đang muốn đi vỗ mặt một số người đây! Hoàng thượng hưng phấn sải bước đi ra ngoài.
Tại điện Thiên Nguyên, tất cả những người thuộc Nạp Lan quốc có tư cách vào cung tham dự Thiên Thu yến đều đã tề tựu đông đủ. Mọi người ngồi trong đại điện, đều cảm thấy lạ lùng vì Hoàng thượng vốn là người luôn đúng giờ, tại sao đến lúc này vẫn chưa xuất hiện.
Hoàng hậu đã đợi mười lăm phút, bà đang định sai người bên cạnh đi xem xét, thì lúc này, một tiếng hô vang dội dõng dạc truyền đến: "Hoàng thượng giá lâm! Cẩn Vương giá lâm!"
Mọi người nhanh chóng quỳ xuống hành lễ: "Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Lúc này, một bóng dáng uy nghiêm xuất hiện trước mặt mọi người, mà người đi bên cạnh ông chính là Thái hậu. Phía sau là Cẩn Vương, và vẫn còn người đi theo sau nữa.
Hả? Hai người kia là ai? Mọi người đều ngẩn ngơ. Nếu nói là sủng phi của Hoàng thượng thì một người quá già, một người lại quá nhỏ!
"Các khanh bình thân!" Hoàng thượng ngồi xuống long ỷ làm từ vàng ròng.
Lý công công dẫn Ôn Noãn cùng Vương thị ngồi vào vị trí phía trên. Ôn Noãn là huyện chúa, thân phận của nàng trong số các quý nữ và mệnh phụ, ngoại trừ công chúa cùng quận chúa ra thì không ai có thể sánh bằng! Vị trí của nàng dĩ nhiên là ở phía trước.
Ánh mắt Hoàng hậu tối sầm lại, âm thầm đánh giá Ôn Noãn: Nữ tử này chính là kẻ đã giúp Cẩn Vương đoạt công lao, khiến con trai bà mất hết mặt mũi sao? Lớn lên... quả nhiên là một mầm mống hồ ly tinh! Tuy tuổi còn nhỏ, đường nét chưa nảy nở hết, nhưng cũng đã đủ khuynh thành!
Lý Quý phi nhìn Ôn Noãn lại thấy có chút thuận mắt, phàm là kẻ nào có thể khiến Hoàng hậu ăn quả đắng, bà ta đều thấy vừa lòng!
Thục phi thầm nghĩ: Đây chính là Tuệ An huyện chúa đáng yêu trong miệng con gái mình sao? Quả nhiên là trời sinh xinh đẹp, rất xứng đôi với dung mạo của Cẩn Vương. Chỉ là nhìn qua tuổi tác có hơi nhỏ! Quả nhiên đúng như lời Thừa Nguyệt nói: Không ngờ Cẩn Vương lại là loại trâu già gặm cỏ non! Nhất định là di truyền từ tiên đế rồi!
Ánh mắt Đại hoàng tử âm u nhìn chằm chằm Ôn Noãn.
Ôn Noãn vẫn bình tĩnh ung dung, thản nhiên đón nhận những ánh mắt "yêu thương" từ khắp mọi phía. Ngược lại, Vương thị có vẻ hơi câu nệ, gò bó.
Bát công chúa ngồi ở vị trí phía trên Ôn Noãn. Nàng nhỏ giọng hỏi: "Noãn Noãn, sao muội tới muộn như vậy?"
"Muội đi cung Tử Thần tạ ơn trước."
Bát công chúa gật đầu: "Hèn chi muội lại đi cùng phụ hoàng tới đây!"
Quách Minh Diễm ngồi ở vị trí ngay phía dưới Ôn Noãn.
Lý Uyển Uyển, thiên kim Phủ Thừa tướng, ngồi bên cạnh Quách Minh Diễm, không kìm được mà hạ thấp giọng lầm bầm: "Thật là xúi quẩy, lại để một con nhỏ thôn quê rẻ rúng đè đầu cưỡi cổ thế này!"
Quách Minh Diễm khẽ nhếch môi cười lạnh: "Ả ta chẳng khoe khoang được bao lâu đâu! Cứ để nàng ta nhảy nhót thêm một lát nữa!"
Đợi đến lát nữa, nàng ta sẽ tự tay xử lý con nhỏ đó!
Lý Uyển Uyển nghe vậy liền nở nụ cười duyên dáng: "Cũng đúng!"
Thiên Thu yến là tiệc mừng thọ của Thái hậu, được tổ chức đặc biệt để chúc mừng người.
Hoàng thượng đứng dậy, nói vài lời chúc phúc khai mạc buổi tiệc.
Quần thần đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang dội: "Chúng thần cung chúc Thái hậu phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn! Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"
"Các khanh gia bình thân." Thái hậu mỉm cười hiền từ.
Nụ cười ấy rạng rỡ đến mức khiến ba ngàn giai lệ bên cạnh Hoàng thượng đều trở nên lu mờ, không còn chút nhan sắc nào đáng nói!
Đặc biệt là Hoàng hậu đã hơn năm mươi tuổi đang ngồi cạnh Hoàng thượng, cảm giác khó chịu trong lòng bà ta đã lên đến đỉnh điểm: Kẻ nào không biết nhìn vào, còn tưởng bà ta mới là Thái hậu không chừng!
Xét về vẻ ngoài, bà ta thậm chí có thể làm bà nội của Thái hậu được luôn rồi!
Mỗi lần hành lễ thỉnh an, Hoàng hậu đều cảm thấy cực kỳ uất ức.
Nhưng Hoàng thượng lại là người vô cùng hiếu kính với Thái hậu, bà ta dù có bất mãn cũng chẳng dám thể hiện ra mặt.
Ôn Noãn và Vương thị ngồi phía dưới cũng không hề hay biết sự tình, ban đầu cả hai đều đinh ninh vị phu nhân đứng tuổi kia là Thái hậu.
Còn người đang ngồi ở vị trí tôn quý nhất kia, hẳn là một vị hoàng hậu xinh đẹp đến mức đủ để khuynh quốc khuynh thành.
Mãi đến khi thấy Hoàng thượng đứng lên chúc thọ Thái hậu, Ôn Noãn vốn là người điềm tĩnh cũng không khỏi kinh ngạc đến mức suýt chút nữa thì phun cả ngụm trà ra ngoài!
Nàng lặng lẽ đưa mắt nhìn quanh một vòng, thầm nghĩ những "người già" mặc y phục hoàng tử kia rốt cuộc là hoàng tử hay là Vương gia đây?
Trời ạ, thật là một sự thật không thể tưởng tượng nổi!
Hoàng thượng dõng dạc tuyên bố: "Yến hội bắt đầu! Các vị sứ giả lân bang cùng chúng ái khanh, mời dùng bữa!"
Từng hàng cung nữ mặc hồng y nối đuôi nhau tiến vào, phục vụ các đại thần và mệnh phụ một cách vô cùng trật tự và chuyên nghiệp.
Những chiếc dĩa đựng thức ăn đều được làm từ vàng ròng lấp lánh, tượng trưng cho sự giàu sang, phú quý và uy thế của Nạp Lan quốc.
Cùng lúc đó, tiếng đàn sáo du dương vang lên, một nhóm cung nga uyển chuyển bước ra giữa sảnh điện với những điệu múa duyên dáng, thướt tha.
Ôn Uyển là người đã giành được vị trí đứng đầu trong cuộc tuyển chọn cho Thiên Thu yến, nên nàng ta có cơ hội là người đầu tiên lên sân khấu tấu nhạc.
Tuy nhiên, đây không phải là một màn độc tấu.
Ôn Uyển ngồi xuống trước cây cổ cầm, nàng hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trí. Ngay khi định đặt tay lên dây đàn, nàng chợt thoáng thấy hai bóng người quen thuộc ở phía dưới.
Ôn Noãn đang nhìn nàng ta, khóe môi khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý!
Ôn Uyển sững sờ trong giây lát, nàng chớp mắt liên tục, trong lòng dâng lên những cơn sóng dữ dội!
Sao lại có thể như thế này?
Tại sao "tai tinh" đó cùng với Vương thị lại có mặt ở nơi tôn nghiêm này?
Phản ứng đầu tiên của nàng ta là nghĩ rằng mình đang nằm mơ!
Nhưng tiếng đàn của những nhạc công khác đã nhanh chóng kéo nàng ta trở về thực tại. Ôn Uyển vội vàng lấy lại bình tĩnh, đè nén cơn chấn động trong lòng và bắt đầu lướt tay trên những dây cầm.
Đây là cơ hội mà nàng ta đã dày công khổ luyện, nỗ lực tìm kiếm bấy lâu nay, tuyệt đối không thể để bị hủy hoại chỉ vì một phút phân tâm.
Ánh mắt Ôn Noãn dừng lại trên người Ôn Uyển, quan sát nàng ta chơi đàn với phong thái điềm nhiên như không có ai xung quanh.
Nàng thầm đánh giá, không thể không thừa nhận rằng tố chất tâm lý của Ôn Uyển thực sự rất mạnh mẽ.
So với một Ôn Ngọc tính tình bốc đồng, nông nổi thì Ôn Uyển rõ ràng là cao tay hơn nhiều!
Hơn nữa, nhìn kỹ năng này, chắc hẳn trong mấy tháng qua nàng ta đã được cao nhân chỉ điểm và dày công khổ luyện không ít.
Kỹ thuật đánh đàn đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Màn biểu diễn này không phải một mình Ôn Uyển độc tấu mà còn có rất nhiều nhạc sư khác phối hợp, cho nên lúc nàng ta thoáng ngẩn người cũng không có ai chú ý tới.
Lát nữa nàng ta còn có một màn trình diễn riêng!
Tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót!
Nạp Lan quốc vốn tôn trọng âm nhạc, trình độ vũ đạo và nhạc khúc đều rất cao, Ôn Noãn ngồi dưới xem vô cùng chăm chú.
Toàn bộ khách khứa đều bị màn trình diễn hấp dẫn.
Khi tiết mục kết thúc, khắp không gian tràn ngập tiếng vỗ tay reo hò tán thưởng!
Ôn Uyển liếc nhìn về phía Ôn Noãn, thấy nàng vừa thong thả ăn uống vừa xem biểu diễn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nhục nhã khó tả!
Cảm giác ấy giống như chính mình đang phải bán nghệ mua vui, còn nàng lại là bậc quý nhân cao sang nằm ngoài tầm với của mình.
Tại sao Ôn Noãn lại có mặt trong bữa tiệc Thiên Thu này?
Nàng ta ở trong Trữ Tú Cung huấn luyện mấy tháng nay, bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ôn Uyển cúi đầu cung kính lui xuống.
Tiết mục mở màn vô cùng xuất sắc đã kết thúc, tiếp theo là màn biểu diễn góp vui của sứ giả các nước.
Trái tim Hoàng thượng thắt lại, văn võ bá quan cũng bắt đầu xốc lại tinh thần, cảnh giác cao độ.
Sứ giả Đông Lăng quốc dẫn đầu đứng dậy: "Hoàng thượng Nạp Lan, nghe danh Thái hậu thích nghe nhạc khúc, Hoàng thượng chúng tôi đặc ý phái nhạc sư nổi danh nhất Đông Lăng quốc đến đây đàn một khúc chúc thọ Thái hậu."
Hoàng thượng mỉm cười đáp: "Hoàng thượng Đông Lăng thật có lòng! Khúc nhạc năm ngoái thực sự để lại ấn tượng sâu sắc, tựa như tiếng trời vậy. Không biết năm nay có gì đổi mới hay không, trẫm thực sự rất mong chờ. Thái hậu, người thấy đúng không?"
"Đúng vậy. Đa tạ Hoàng thượng Đông Lăng đã nhớ thương. Ai gia sẽ chăm chú lắng nghe!"
Sứ giả liếc nhìn cô nương bên cạnh một cái.
Hoàng Ngữ Oanh đứng dậy vén váy hành lễ: "Hoàng thượng, Thái hậu, nghe nói bách tính Nạp Lan quốc tôn trọng lễ nhạc, âm nhạc của Nạp Lan quốc cử thế vô song, có thể gột rửa tâm hồn! Ngữ Oanh rất vinh hạnh khi đại diện cho Đông Lăng quốc tới tham gia tiệc mừng thọ! Không biết liệu Ngữ Oanh có cơ hội so tài với nhạc sư của Nạp Lan quốc một chút, để học hỏi phong thái của đại quốc hay không?"
Hoàng thượng cười như không cười nhìn Hoàng Ngữ Oanh: "Tất nhiên là có thể! Không biết sứ giả Đông Lăng muốn thi đấu như thế nào?"
"Ta sẽ đưa nhạc khúc của mình cho quý nhạc sư đàn tấu, nhạc sư của quý quốc cũng đưa nhạc khúc của mình cho ta đàn. Ai đàn khúc nhạc của đối phương hay hơn thì người đó thắng, thấy thế nào?"
"Được!" Nạp Lan Hoàng thượng đồng ý rất sảng khoái.
Sứ giả Đông Lăng quốc lúc này lại mở miệng: "Nếu đã thi đấu, không có vật đặt cược thì thật mất vui! Chi bằng thế này, nếu nhạc sư của Nạp Lan quốc thắng, về sau Đông Lăng quốc chúng ta sẽ tiến cống thêm hai thành muối, giá muối bán cho Nạp Lan quốc cũng giảm một văn tiền; nếu như Đông Lăng quốc thắng, vậy thì Đông Lăng quốc sẽ được giảm hai thành cống phẩm, thấy thế nào?!"
Chúng đại thần thầm nghĩ: Lại tới nữa rồi!
Đám người Đông Lăng này thật không biết xấu hổ!
Nạp Lan quốc có rất ít hồ nước mặn, muối biển cũng không thể ăn trực tiếp. Bởi vậy Thái Tổ Hoàng thượng năm đó yêu cầu Đông Lăng quốc tiến cống đều là muối, số lượng kia gần như đủ cho một nửa bách tính dùng trong một năm!
Nhưng đó là chuyện của ngày xưa khi dân cư còn thưa thớt, hiện tại dân số đã tăng gấp mấy chục lần, số muối đó không tài nào đủ được!
Vì thiếu hụt nên phải mua thêm muối giá cao từ Đông Lăng quốc và các quốc gia khác, do đó giá muối ở Nạp Lan quốc vẫn luôn rất đắt đỏ.
Năm trước thi đấu thua, bị giảm hai thành tiến cống, tương đương với việc mất đi một vạn tấn muối, giá muối cũng theo đó mà tăng lên một văn tiền.
Năm nay nếu lại giảm thêm hai thành nữa, thật sự không dám nghĩ tới hậu quả!
Bởi vậy, quan viên Nạp Lan quốc ai nấy đều sốt ruột vô cùng!
Có người không nhịn được, trợn trắng mắt nói: "Chúc thọ thì cứ chúc thọ, tại sao còn bày ra thi đấu? Dâng lên một khúc nhạc chẳng phải là xong rồi sao! Đây là thật lòng tới chúc thọ ư?"
Đám người Đông Lăng này lại giở trò cũ, làm gì có ai bị bọn họ lừa mãi được chứ?!
"Đúng vậy! Không biết còn tưởng rằng người Đông Lăng quốc không giữ lời hứa, tìm cớ để quỵt cống phẩm đấy!"
Bài học năm trước vẫn còn rành rành trước mắt!
Còn muốn thi đấu? Không có cửa đâu!
Kiên quyết không thể mắc mưu thêm lần nữa.
Đề xuất Hiện Đại: Mẹ, Mẹ Không Sai
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha