"Anh Minh Viễn, mình về thôi." Điền Thanh Thanh kéo kéo Cao Minh Viễn, cô tuy không hiểu rõ nhà họ Cao nhưng giờ đã tiêu tốn cả triệu bạc rồi, nhà họ Cao dù thực lực mạnh đến đâu cũng không thể vung tay quá trán thêm nữa.
"Thanh Thanh, bên em có bao nhiêu dự toán?"
Sắc mặt Điền Thanh Thanh cứng đờ, cô còn một căn nhà nhỏ, ít đồ trang sức, số còn lại đã đưa cho gia đình bồi thường thiệt hại cho công ty Thông Đạt hết rồi.
"Anh Minh Viễn, em không còn tiền mặt nữa."
Cao Minh Viễn không thể tin nổi nhìn Điền Thanh Thanh, nhà họ Điền sao có thể không có tiền?
"Ra ngoài em sẽ nói với anh sau." Chuyện của Đặng Minh Hà chẳng vẻ vang gì nên Điền Thanh Thanh chưa kể với Cao Minh Viễn.
Cao Minh Viễn gật đầu, Điền Thanh Thanh trước đây từng nói mình có nhiều của hồi môn, lại có nhà ngoại là Hoa kiều, sao có thể không có thực lực được? Chắc chắn là đang đề phòng hắn.
Cao Minh Viễn thầm tính toán, không tham gia đấu giá mấy lô tiếp theo nữa.
Ngô Tri Thu cũng không giơ bảng nữa, các lô đất đều quá lớn, bà mua không nổi. Chỉ có lô đầu tiên 30 vạn là bà thấy mua được, không mua được thì tiền vẫn còn đó, chẳng có gì hối tiếc, vào nội thành mua thêm mấy căn nhà là xong.
Chẳng mấy chốc buổi đấu giá kết thúc, mọi người đứng dậy chúc mừng những người trúng thầu.
Lão Tam đứng dậy: "Mẹ, con qua chúc mừng một tiếng."
Ngô Tri Thu... "Đi đi, thái độ chân thành vào, cả mùa đông này anh không bị cảm cúm, phải đa tạ người ta tặng cho cái 'mũ' đấy."
Lão Tam... Đây có phải mẹ ruột không trời, sao cứ nhắm vào chỗ hiểm mà đâm thế.
Cậu ta đi đến trước mặt Cao Minh Viễn và Điền Thanh Thanh: "Chúc mừng Cao tổng, Điền tổng, đúng là tuổi trẻ tài cao, sau này trong giới kinh doanh lại có thêm hai vị nhân tài trẻ tuổi rồi."
Cao Minh Viễn chằm chằm nhìn lão Tam: "Bại tướng dưới tay, anh đừng có đắc ý quá sớm."
Lão Tam nhướng mày: "Hoa thủy tiên thối rễ, giả tỏi thất bại nên thẹn quá hóa giận à, đúng là muỗi thả rắm liên hoàn, nhỏ mọn hết chỗ nói. Hôm nay tôi chẳng đấu được miếng đất nào, đúng là bại tướng dưới tay anh thật, tại hạ bội phục cái khí thế vương bá khi ra tay của Cao tổng!"
Cao Minh Viễn đứng bật dậy, chiều cao hơn lão Tam nửa cái đầu, Điền Thanh Thanh kéo cánh tay Cao Minh Viễn: "Anh Minh Viễn, mình đi thôi."
Lão Tam hai tay đút túi quần, mặt nở nụ cười: "Đừng có đối đầu trực diện với tôi, tôi bị thương thì anh mất mạng đấy."
"Lý Hưng An, đừng tưởng mình có chút thành tựu mọn mà ngông cuồng, anh có thực lực tự thân không, đồ giàu xổi không lên nổi mặt bàn." Cao Minh Viễn hôm nay thực sự mất mặt đến tận cùng, nếu là bình thường hắn chẳng thèm chấp lão Tam.
"Dạ dày tôi không tốt, tôi khởi nghiệp bằng cách ăn cơm mềm (bám váy phụ nữ) đấy, anh đừng có ghen tị, vị hôn thê cũ của tôi đang ở bên cạnh anh kìa, anh cũng có thể sao chép con đường của tôi mà, tôi có nhiều kinh nghiệm truyền thụ cho anh lắm." Lão Tam vẻ mặt cà lơ phất phơ nói.
Điền Thanh Thanh đỏ bừng mặt: "Lý Hưng An, anh quá đáng vừa thôi, đừng có châm chọc quan hệ của chúng tôi. Tôi chia tay anh vì tôi không còn thích anh nữa, anh nói năng cho tử tế vào."
"Biết cô không thích tôi rồi, không sao, bọ hung không đẩy nổi thỏi vàng đâu. Tôi nói năng khó nghe nhưng cũng chẳng bằng việc cô làm khó coi. Còn chọc vào tôi, tôi in tờ rơi rêu rao chuyện của ba chúng ta khắp Bắc Kinh này đấy. Trước đây tôi nể tình xưa nghĩa cũ nên nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng các người được đằng chân lân đằng đầu thì đừng trách tôi." Lão Tam nheo mắt cảnh cáo.
Điền Thanh Thanh tức đến run người, cô biết cái miệng lão Tam mà còn nói tiếp thì lời lẽ sẽ còn khó nghe hơn nữa.
"Cao Minh Viễn, chúng ta đi."
"Lý Hưng An, anh đừng đắc ý, cái gì không phải của anh, anh có được rồi cũng phải trả lại nguyên vẹn thôi." Cao Minh Viễn buông lời đe dọa.
Lão Tam nhún vai: "Ồ! Thiếu gia triệu bạc, trước chiều kia đừng quên mang tiền đến nộp nhé."
Bước chân Cao Minh Viễn lảo đảo một cái, sải bước ra khỏi phòng họp.
Những người hóng hớt khác đều tò mò vây quanh lão Tam: "Lý tổng này, nghe nói trước đây anh là con rể hụt của Điền cục trưởng à?"
"Đừng nói bậy, mới đính hôn thôi, chưa phải con rể." Lão Tam cũng chẳng giấu giếm, cậu ta mới là người bị hại mà.
"Thế sao lại không thành?" Người hỏi ánh mắt có chút hả hê.
"Thì đúng như các vị đang nghĩ đấy, xin lỗi nhé, xưởng còn có việc, tôi đi trước đây." Cậu ta làm ra vẻ mặt tổn thương u sầu.
Mọi người đều rất hóng hớt, thấy lão Tam đi rồi vẫn còn bàn tán xôn xao.
Ra khỏi phòng họp.
Ngô Tri Thu: "Phen này chuyện anh bị cắm sừng cả cái giới này đều biết rồi."
Lão Tam chẳng quan tâm: "Một lần lạ hai lần quen, ba lần bốn lần... mẹ kiếp, không thể có lần thứ ba được."
"Ai muốn bàn tán thì cứ bàn, hôm nay con không thừa nhận thì chuyện này chẳng lẽ không bị đồn ra ngoài sao? Người ta đồn chẳng thà con tự đồn, người ta đồn con không yên tâm, vạn nhất bảo con là gã tồi ruồng bỏ người yêu thì sao?"
Ngô Tri Thu... Nghĩ nhiều quá, một gã độc thân sáng loáng đứng lù lù ra đó, ai chẳng biết chuyện gì.
"Mẹ, hôm nay mẹ thực sự lợi hại đấy, gài bẫy thằng Cao Minh Viễn rõ mồn một luôn." Lão Tam nịnh nọt mẹ.
Ngô Tri Thu vuốt lại mái tóc: "Lúc tôi hô sáu mươi vạn tim cũng đập thình thịch đấy, nhỡ nó không theo thì tôi đúng là tự đào hố chôn mình, không ngờ... ha ha."
"Gừng càng già càng cay mà mẹ, nó sao mà là đối thủ của mẹ được, còn bảo là cao tài sinh từ nước ngoài về nữa chứ, so với Tô Mạt đúng là chẳng bằng một góc."
Ngô Tri Thu liếc lão Tam một cái: "Tô Mạt? Nhà con bé điều kiện tốt thế, không thèm ngó ngàng đến anh đâu, đừng có mà đỉa đòi đeo chân hạc."
Lão Tam... "Không phải mẹ ơi, giờ con thân giá cũng không thấp, sao mẹ lại coi thường con thế."
Ngô Tri Thu hừ một tiếng: "Nhà người ta là loại dùng tiền mà đo đếm được à? Thân giá anh cao hay thấp tùy thuộc vào tầm mắt của đối phương, cái bộ dạng giàu xổi này của anh người ta chẳng thèm để mắt tới đâu."
Lão Tam bĩu môi: "Mẹ chỉ giỏi dìm hàng con. Mà con có ưng cũng chẳng ích gì, người ta có đối tượng rồi. Vốn con thấy Vu Miểu bên công ty quảng cáo cũng tốt, dáng chuẩn, mặt đẹp, tiếc là tính tình hơi mạnh mẽ, không hợp với con."
Đời là thế, lão Tam thở dài. Tiếp xúc công việc với Vu Miểu mấy tháng, mấy cái ý nghĩ hoa hòe hoa sói lúc đầu bay sạch sành sanh. Vu Miểu rất có năng lực, là kiểu phụ nữ của công việc, lúc nào cũng nghiêm túc, chẳng bao giờ đùa giỡn, lão Tam thấy không hợp gu.
Ngô Tri Thu nghe bảo Tô Mạt có đối tượng thì thở phào, nhà họ Điền đã là cao ranh rồi, kết cục chẳng ra sao, Vu Miểu thì bà cũng gặp ở tiệm mấy lần, làm việc quyết đoán, không phải gu của lão Tam. Thằng con này thích kiểu con gái tính tình dịu dàng biết dỗ dành cơ.
Lão Tam đưa Ngô Tri Thu về nhà, rồi tự mình đến viện thiết kế tìm Tô Mạt.
Tô Mạt sau Tết đã đi làm ở viện thiết kế, cũng một thời gian rồi chưa gặp lão Tam.
"Đây chẳng phải Lý tổng sao, sao lại rảnh rỗi đến tìm tôi thế này? Ái chà chà, mua xe mới rồi à, đến khoe với tôi đấy hả?" Tô Mạt nhìn chiếc xe sau lưng lão Tam trêu chọc.
"Thế nào, oai phong lẫm liệt chứ? Bao giờ đối tượng của cô mới chia tay, cân nhắc tôi một chút đi." Lão Tam vênh váo.
Tô Mạt lườm một cái: "Tìm tôi có việc gì, tôi đang bận lắm, không rảnh tán phét với anh đâu."
"Bận thì cũng phải ăn cơm chứ, tôi là không nỡ để mỹ nữ bị đói đâu, mau lên xe, tôi đưa cô đi ăn thịt nướng."
Tô Mạt xì một tiếng: "Không dưng mà ân cần, chắc chắn là có mưu đồ gì rồi."
Lão Tam... Nếu Tô Mạt mà không có đối tượng thì câu này gán cho cậu ta cũng chẳng oan.
"Tô Mạt này, tôi sao chẳng thấy đối tượng của cô bao giờ nhỉ, anh ta mà còn không xuất hiện thì đừng trách tôi đào góc tường đấy."
Tô Mạt cười khẩy: "Anh có phải người thân nhà tôi đâu mà đòi gặp đối tượng của tôi? Anh tưởng tôi là ai mà muốn đào là đào được chắc."
Đề xuất Ngược Tâm: Suốt Kiếp Này, Em Sẽ Quên Anh
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người