Ông nội và thằng Ba vừa về đến nơi đã vội vàng phi ngay ra chợ. Lý Hưng Quốc lần đầu tiên được chứng kiến cảnh ông nội và thằng em mình vung tiền nhập hàng một cách "khét lẹt". Họ chỉ chọn những mẫu mã tân thời nhất, đường kim mũi chỉ xịn sò, chất vải cực phẩm, giá cả toàn thuộc hàng top trong chợ.
Một chiếc áo khoác gió giá nhập đã bảy tám chục đồng.
"Ông nội, đắt thế này về có dễ bán không ạ?" Lý Hưng Quốc nhịn không được hỏi.
"Đồ nào thì khách nấy, cửa hàng của mình đi theo con đường cao cấp, chất lượng phải chuẩn, kiểu dáng phải dẫn đầu xu hướng. Có thế mới giữ chân được khách sành điệu. Xã hội bây giờ khác xưa rồi, chính phủ đang khuyến khích tiêu dùng. Thằng Ba năm nay còn định xây xưởng, thuê thiết kế, làm thương hiệu thời trang riêng nữa đấy. Biết đâu có ngày chuỗi cửa hàng của mình sẽ phủ sóng khắp cả nước." Giọng ông cụ đầy vẻ tự hào và kỳ vọng.
Lý Hưng Quốc đứng hình luôn. Hắn không ngờ thằng Ba lại có tham vọng và hoài bão lớn đến thế, chuỗi cửa hàng khắp cả nước cơ đấy, nghe mà nổi hết cả da gà.
"Con cũng không cần phải ghen tị với nó rồi tự phủ nhận bản thân, mỗi đứa có một con đường riêng." Ông cụ vỗ vai Lý Hưng Quốc.
Lý Hưng Quốc nhìn thằng Ba thoăn thoắt đi lại giữa các sạp hàng cao cấp, nói năng lưu loát với các ông chủ, mặc cả đâu ra đấy. Trong ấn tượng của hắn, thằng Ba vẫn là cái thằng lông bông, lúc nào cũng chỉ biết tị nạnh với hắn.
Hắn cười khổ, hóa ra chỉ có mình là cứ dậm chân tại chỗ.
Lão Cát và lão Quan lần này cũng nhập không ít hàng.
Lão Quan: "Đại ca, tôi thiếu ít tiền, ông cho tôi mượn một ít, lợi nhuận đài radio tôi chia cho ông hai phần."
Ông cụ nhướn mày: "Hai mụ 'Hanh Cáp nhị tướng' nhà ông có đồng ý không đấy?"
"Đài radio là tôi tự bỏ tiền túi ra nhập, cần gì họ đồng ý. Chuyến này xong là tôi giải tán với họ luôn, tự mình làm riêng." Trước đây hắn thấy có lỗi với Trương Quyên nên coi như dắt mối cho mụ vào nghề, sau này thì ai có bản lĩnh nấy dùng thôi.
"Ông nỡ à? Không đẻ con trai nữa à?" Ông cụ trêu chọc.
"Già rồi, lực bất tòng tâm, có liều cái mạng già này cũng chẳng ăn thua, tôi nhận mệnh rồi." Hắn đúng là số cô độc, có vùng vẫy thế nào cũng vô ích, thà rằng sống thêm vài năm để nhìn con bé Tiểu Vũ vào đại học, lấy chồng sinh con còn hơn.
"Đàn ông sao lại bảo mình không được, hay để cháu kiếm cho bác mấy bài thuốc gia truyền nhé?" Thằng Ba khoác vai lão Quan.
"Cút ngay thằng ranh, mày muốn tao chết sớm chứ gì? Sau này cấm có nhắc lại chuyện này, coi như chưa từng xảy ra nghe chưa." Lão Quan muốn bịt mồm thằng Ba lại.
"Không có hai trăm đồng thì cái mồm cháu không có khóa đâu." Thằng Ba cuối cùng cũng nếm trải được niềm vui khi đòi "phí bịt miệng".
"Cái đồ 'mông đít bôi dầu', tao chiều mày quá nên mày lấn tới hả, dám vuốt râu hùm à? Tin tao bảo Điền Thanh Thanh là mày lúc nào cũng tơ tưởng mấy cô người mẫu không?" Lão Quan đời nào để thằng nhóc ranh này dắt mũi, tuyệt đối không nhé, phốt của cả nhà này hắn nắm trong lòng bàn tay hết.
Thằng Ba... Chuyện này bộ cả thế giới biết rồi hay sao? Nó thật sự muốn buông xuôi luôn cho rồi, không thèm nhịn cái cục tức này nữa! Nhưng nghĩ đến Điền Thanh Thanh, thôi, nghiệp mình tự gây ra, ráng mà chịu vậy.
Triệu Tiểu Xuyên nhập quần bò nữ, đủ loại màu sắc: xanh đậm, xanh nhạt, trắng, cả màu hồng nữa. Ông cụ thấy Triệu Tiểu Xuyên đúng là tiến bộ thật, nhập quần này là chuẩn bài, thanh niên chắc chắn sẽ thích, đảm bảo bán chạy.
Lý Hưng Quốc đi cùng ông cụ dạo chợ ba ngày. Ông cụ mua cho hắn nửa con lợn muối, mấy chục con gà choai, cả cám với tấm cho gà ăn nữa, bảo hắn mang về cùng Tiểu Trương nuôi, lớn lên có trứng ăn, có thịt ăn. Đây cũng coi như ông cụ giúp thằng cháu đích tôn tạo mối quan hệ tốt với các cán bộ khác, để con đường sau này hanh thông hơn.
Lý Hưng Quốc đỏ hoe mắt chào tạm biệt ông nội và thằng Ba, xách một xe đồ quay lại đảo.
Thằng Ba và ông cụ lại đi giúp nhập thêm ít kẹp tóc, băng đô, khăn lụa, son môi cho con gái. Mấy thứ này là Trần Thành Bình nhờ mua hộ cho anh trai Triệu Na, tức là cháu ngoại của ông cụ. Hàng họ bên này cũng hòm hòm rồi, lão Quan và lão Cát đều đi cắt tóc, diện sơ mi hoa hòe hoa sói, quần ống loe, giày da bóng lộn, mỗi người đeo thêm cái kính râm, kẹp cái túi da vào nách.
Ông cụ nhìn mà cạn lời... Có tút tát thế nào cũng chẳng có được cái khí chất như ông.
Thằng Ba sợ lên tàu lại đụng mặt đám người bị bọn họ "hố" lần trước, nên mua cho mỗi người một bộ tóc giả.
Lão Quan đội tóc giả vào, mắt sáng rực. Bộ tóc đen nhánh, cộng thêm bộ đồ đang mặc, cảm giác như trẻ ra hơn chục tuổi, thấy mình lại "ngon trai" hẳn ra.
Lão Cát cũng soi gương làm dáng, thấy mình trông còn trẻ hơn cả lão Quan.
"Bộ tóc giả này nên đưa cho Bạch thiếu gia vài bộ mới đúng." Ông cụ mân mê bộ tóc, nhớ đến Bạch thiếu gia, thằng bé đó sao tóc tai thưa thớt thế không biết, rõ là uổng cái mặt đẹp.
"Đại ca, cho tôi ít tiền, tôi đi nhập ít tóc giả về bán." Lão Quan thấy cái này chắc chắn cũng dễ bán.
Ông cụ... "Ông là con bạch tuộc à, cái gì cũng muốn bán, ông có làm xuể không? Mấy thứ lặt vặt không đủ số lượng thì mang về cũng chẳng kiếm được bao nhiêu đâu."
Trạng thái của lão Quan bây giờ y hệt bọn họ lần đầu tiên đến đây, thấy cái gì mang về cũng tưởng là hái ra tiền.
Bị ông cụ mắng cho một trận, lão Quan cũng thôi. Thằng Ba dùng "năng lực đồng tiền" mua năm vé giường nằm, đánh dấu hàng hóa cẩn thận, tận mắt nhìn bốc xếp xong xuôi mới yên tâm về toa giường nằm.
Đoàn tàu từ từ chuyển bánh, năm người thong dong ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người ngược xuôi vất vả.
Khi tàu dừng ở ga đầu tiên, thằng Ba xuống mua thuốc lá cho ông cụ, bỗng nhìn thấy lão già, gã đàn ông trung niên và mấy tên đi cùng trong vụ đánh bạc lần trước.
Thằng Ba vội vàng kéo cái kính râm đang cài trên đầu xuống đeo vào, mở bao thuốc mới mua, ngậm một điếu, giả vờ cúi đầu tìm bao diêm.
Mấy tên đó đi ngang qua người thằng Ba, soát vé rồi lên đúng cái cửa toa nó vừa xuống. Gã đàn ông đi sau cùng còn liếc nhìn thằng Ba một cái.
Thằng Ba cố giữ bình tĩnh, nhìn mấy tên đó chia làm hai nhóm: lão già dẫn mấy tên đi hướng khác, còn gã trung niên dẫn mấy tên đi về phía toa của bọn nó.
Thằng Ba sợ đến hồn siêu phách lạc, ông nội thì không đội tóc giả cũng chẳng đeo kính, thế này thì bị nhận ra cái một.
Nó lom khom người, chạy thục mạng dưới gầm tàu về phía cửa sổ chỗ giường nằm của bọn họ.
Ông cụ đang nằm khểnh trên giường lim dim: "Ông nội, ông nội!" Thằng Ba không dám gọi to, chỉ thì thầm một cách gấp gáp, giọng lạc cả đi.
"Gì thế?" Ông cụ nhìn thằng Ba đang áp mặt vào cửa sổ.
"Lão già với đám kia lên tàu rồi, mau đội tóc giả vào!"
Lão Quan vội vàng nhìn ra hai đầu toa tàu, quả nhiên thấy gã trung niên đang soi mói từng giường một. Có giường nằm trùm chăn kín mít, gã còn lật ra xem cho bằng được.
Triệu Tiểu Xuyên vội vàng lôi bộ tóc giả của ông cụ trong túi ra đội lên đầu ông, định đeo luôn cả kính râm cho ông nữa.
Ông cụ gạt cái kính ra: "Vô ích thôi, cả lũ cùng đeo kính râm càng dễ gây chú ý. Nhìn thoáng qua thì không sao, chứ nhìn kỹ là lộ ngay." Lúc thằng Ba mua, ông cụ cứ tưởng mua về đeo chơi, không ngờ có lúc cần dùng thật.
Ba người kia thì tóc giả, kính râm trang bị tận răng.
"Thế giờ tính sao? Biết thế mua mấy bộ tóc giả phụ nữ cho rồi." Lão Quan thấy người đang tiến lại gần cũng cuống quýt, đụng độ trực diện thì chắc chắn bọn họ không lại được.
"Đến phòng y tế, dùng lại chiêu cũ của ông lần trước đi. Thằng Ba, mày lên tàu từ phía trước." Ông cụ bình tĩnh sắp xếp.
Lão Cát không nhúc nhích, tháo kính râm cài lên áo sơ mi. Lão có làm gì đâu mà phải sợ, đám người đó cũng chẳng biết lão là ai.
Đề xuất Xuyên Không: Trên Đời Còn Có Chuyện Tốt Đến Thế Sao?
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người