Từng mũi tên xé toạc bầu trời đêm, trong chớp mắt đã có hơn mười kẻ áo đen ngã xuống!
"Không xong rồi! Có mai phục!" Có kẻ gào lên một tiếng kinh hãi!
Đám ám vệ nhanh chóng từ trên cao lao xuống như những bóng ma.
Một trận đao quang kiếm ảnh bùng nổ.
"Cứ ở trên cây, đừng xuống dưới." Nạp Lan Cẩn Niên dặn dò một câu rồi tung mình nhảy xuống, đồng thời ám khí đen nháy như mực trong tay hắn cũng bắn ra.
Chỉ trong nháy mắt, năm tên hắc y nhân đã đổ rạp!
Đêm tối gió lộng, dưới chân núi vang lên từng trận âm thanh chém giết hỗn loạn.
Ôn Noãn đứng từ trên cao quan sát, tay cầm cung tiễn, vừa rút tên ra là lập tức bắn đi!
Mũi tên này vừa rời dây, mũi tên tiếp theo đã nối gót bay tới!
Đột nhiên, nàng nghe thấy những tiếng sột soạt kỳ quái phát ra từ trong đám cỏ.
Nàng cúi đầu nhìn xuống, thấy vô số loài độc vật đang bò ra từ bụi rậm.
Đôi mắt Ôn Noãn mở lớn, nàng lập tức nhảy xuống khỏi cành cây.
Thủ lĩnh đội Sát thủ thấy Ôn Noãn nhảy xuống, thầm mắng một câu phiền phức!
Hắn đang định tiến lại gần để bảo vệ nàng, thì thấy thân hình nàng chợt lóe lên, bộ pháp quái dị nhanh chóng né tránh một nhát kiếm của tên hắc y nhân. Ngay sau đó, nàng chộp lấy con rắn độc vừa bắt được trong tay, ném thẳng vào mặt đối phương, rồi bồi thêm một cước đá bay kẻ đó đi.
Sau đó, nàng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, lại khom lưng bắt lấy một con rắn khác, bình tĩnh nhét vào trong túi.
Thủ lĩnh đội Sát thủ: "..."
Thủ lĩnh đội Trinh thám giúp hắn đỡ một nhát kiếm của kẻ địch, nổi giận quát: "Ngươi ngẩn người ra đó làm gì thế!"
"Không có gì!" Thủ lĩnh đội Sát thủ nhanh chóng hoàn hồn, vung lợi kiếm trong tay lên...
Nửa canh giờ trôi qua, toàn bộ những kẻ hạ độc đều đã bị tiêu diệt.
Mọi người đều bị trúng độc hoặc bị thương, có vài người vết thương còn rất nặng.
Lúc này, mọi người bắt đầu đi tìm Ôn Noãn.
Sau đó, họ nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang lom khom dưới đất.
Một tay nàng cầm cái túi, tay kia tung một chưởng về phía mặt đất!
Một con rắn độc cứ thế bị nàng tóm gọn.
Nàng đứng thẳng người, thuận tay nhét luôn con rắn vào bao.
Khóe miệng mọi người đồng loạt giật giật.
Ánh mắt họ dừng lại trên cái túi nặng trịch kia, cái túi đã sắp đầy ắp.
Lũ rắn bên trong không ngừng giãy giụa, khiến cái túi lúc thì phình ra chỗ này, lúc lại lồi lên chỗ kia, người nào nhìn thấy cũng cảm thấy da đầu tê rần!
Ai mà dám lại gần chứ?
Đây có thật sự là một cô nương không vậy?
Quá kinh khủng!
Bọn họ huấn luyện trong rừng sâu núi thẳm đã nhiều năm, rắn rết gì cũng đều thấy qua, cũng chẳng sợ hãi, nhưng tuyệt đối không đến mức giống như nàng, dùng tay không bắt rắn như bắt cá thế này!
Nạp Lan Cẩn Niên day day giữa lông mày, nói với Tiêu Điện: "Xử lý bột dụ rắn trên đường một chút."
Nếu cứ để như vậy thì thật không ổn!
Nạp Lan Cẩn Niên đi đến bên cạnh Ôn Noãn, nhìn cái túi trong tay nàng, khóe miệng không nhịn được mà co rút: "Cô bắt nhiều rắn như vậy làm gì?"
Ôn Noãn ngẩng lên hỏi ngược lại: "Huynh không thấy canh rắn ăn rất ngon sao?"
Mọi người: "..."
"Rượu rắn uống cũng rất được đấy!"
"Nọc rắn dùng cũng rất tốt!"
Biến thái!
Tất nhiên, Ôn Noãn bắt nhiều rắn như vậy không chỉ đơn thuần là vì muốn ăn thịt.
Nàng muốn thu thập các loại huyết thanh rắn độc để dự trữ trong hiệu thuốc.
Nông dân khi đi khai hoang, lên núi săn bắn hay đốn củi thường xuyên bị rắn độc cắn dẫn đến mất mạng. Có huyết thanh giải độc sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Nạp Lan Cẩn Niên day day giữa chân mày, nhận lấy chiếc túi trong tay nàng: "Đừng bắt nữa, muộn rồi, về ngủ thôi."
Đang tuổi ăn tuổi lớn, nếu ngủ không đủ giấc sẽ không cao lên được.
Hắn huýt sáo một tiếng, từ trong bóng đêm sâu thẳm, một chiến mã từ xa phi tới.
Nạp Lan Cẩn Niên cùng Ôn Noãn lên ngựa, hắn ném túi rắn cho Tiêu Điện: "Bắt thêm nhiều một chút nữa."
Tiêu Điện: "..."
Không phải chứ, hắn vốn dĩ hơi sợ rắn mà!
Chủ tử!
Thế nhưng, Nạp Lan Cẩn Niên đã thúc ngựa mang theo Ôn Noãn rời đi mất rồi. Mọi việc còn lại đều giao cho đám ám vệ xử lý.
Tiêu Điện tê dại cả da đầu khi cầm túi rắn, cảm nhận được những sinh vật bên trong đang ngọ nguậy lúc nhúc, hắn không kìm được mà tưởng tượng ra hình dáng của chúng bên trong...
Trời ạ, không dám nghĩ tiếp nữa! Càng nghĩ, cả người hắn càng cứng đờ, không dám cử động.
Rốt cuộc tại sao Tuệ An quận chúa lại có thể bình tĩnh đến nhường ấy?
Khi Nạp Lan Cẩn Niên đưa Ôn Noãn trở lại doanh trại, nơi đây vừa trải qua một trận huyết chiến kịch liệt. Trên mặt đất vương vãi đầy thi thể và nồng nặc mùi máu tanh. Có quân địch, cũng có quân ta.
Cổ Thần thấy hắn đưa Ôn Noãn trở về mà không thấy những người khác đâu, bèn lên tiếng hỏi: "Chủ tử, bên kia đã giải quyết xong hết chưa? Có cần phái người đi chi viện không?"
"Không cần." Nạp Lan Cẩn Niên buông lại một câu rồi dắt Ôn Noãn đi thẳng ra con suối sau núi để rửa tay.
Đợi hai người đi khuất, Dương Siêu mới hạ thấp giọng nói với Lôi Đình và Vạn Quân đang dọn dẹp thi thể: "Nhìn thấy chưa! Trước giờ khi hành động, có bao giờ chủ tử bỏ mặc mọi người mà về trước không? Mang theo nữ nhân đúng là phiền phức mà! Ta khuyên các ngươi mau đi thỉnh cầu chủ tử đừng đi theo Tuệ An quận chúa nữa!"
Những người khác tuy không lên tiếng, nhưng trong lòng đều thầm đồng tình. Nữ nhân thật là phiền phức!
Lôi Đình đáp: "Chúng ta ở đây đã đánh xong, có lẽ bên kia cũng đã kết thúc rồi. Cho dù chủ tử có đưa Tuệ An quận chúa về trước thì cũng chẳng có gì đáng trách. Quận chúa trông nhỏ nhắn như vậy, nhìn thấy cảnh chém giết mà sợ hãi cũng là lẽ thường tình."
Vạn Quân mỉa mai: "Nói cứ như thể ngươi đã từng cùng chủ tử đi làm nhiệm vụ không bằng."
Vạn Quân bĩu môi: Ngươi có tư cách đó sao?
Dương Siêu: "..."
Đúng là làm ơn mắc oán! Hắn cũng lười chẳng buồn khuyên nữa.
Phía sau núi.
Dòng nước từ trên núi đổ xuống lạnh buốt thấu xương.
Nạp Lan Cẩn Niên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ôn Noãn, tỉ mỉ rửa sạch từng ngón tay thon dài cho nàng, sau đó lại thấm ướt khăn tay, lau mặt cho nàng thật sạch sẽ.
Chăm sóc nàng hệt như chăm sóc một đứa trẻ.
Xong xuôi, Nạp Lan Cẩn Niên đưa Ôn Noãn tới một gian phòng: "Ngủ đi!"
Căn phòng này bài trí rất đơn giản, nhưng tất cả đồ đạc đều thuộc hàng thượng hạng.
Hiển nhiên, đây là phòng của hắn.
"Tôi ngủ phòng của huynh, vậy huynh ngủ ở đâu?"
"Ta còn có việc cần xử lý, ngoan ngoãn ngủ đi, ngày mai ta đưa cô về."
"Được." Ôn Noãn nghe xong cũng không hỏi thêm gì nữa.
Nạp Lan Cẩn Niên đứng ngoài cửa, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng hít thở đều đặn mới xoay người rời đi.
Sáng sớm, thi thể trong doanh trại đều đã được xử lý sạch sẽ.
Tiêu Điện vừa dẫn theo đội ngũ trở về.
Sắc mặt cả đám đều không mấy tốt đẹp.
Toàn là đi bắt rắn cả!
Cả đời này bọn họ cũng chẳng muốn làm cái việc này thêm lần nào nữa!
"Chủ tử cùng Tuệ An quận chúa đâu?" Tiêu Điện xách một túi rắn, giọng điệu vô cùng cứng nhắc.
Ám vệ trong doanh trại thấy vậy đều thầm nghĩ chắc hẳn là do Tuệ An quận chúa náo loạn đòi về, khiến phía bọn họ làm việc không được thuận lợi.
"Tuệ An quận chúa đang ngủ, chủ tử đang ở phòng nghị sự."
Tiêu Điện nhanh chóng đi tới phòng nghị sự, giao trả cái túi đựng đầy rắn sắp nổ tung trong tay!
Sau khi Tiêu Điện đi xa, có người nhận ra đoàn trưởng đoàn sát thủ là người bị thương nặng nhất.
Phải biết rằng ngoại trừ nhóm "Nhật Nguyệt Sao Trời" và "Mưa Gió Sấm Chớp", đoàn trưởng đoàn sát thủ là người có thân thủ tốt nhất, nếu không sao có thể đảm đương nhiệm vụ ám sát?
Vậy mà lần này hắn lại bị thương nặng nề nhất.
Đoàn trưởng đoàn hậu cần không nhịn được an ủi: "Bảo vệ Tuệ An quận chúa thật sự là vất vả cho ngươi rồi."
Đoàn trưởng đoàn sát thủ nghe xong lời này, kinh ngạc nhìn hắn một cái: "Cái gì mà bảo vệ Tuệ An quận chúa?"
Tuệ An quận chúa mà cần hắn bảo vệ sao?
Đó chính là một con sói đấy!
"Ngươi không phải bảo vệ Tuệ An quận chúa, thì sao lần này lại bị thương nghiêm trọng như vậy?"
Đoàn trưởng đoàn trinh thám cười khổ: "Hắn là vì nhìn Tuệ An quận chúa giết người nên mới bị thương đấy!"
Mọi người vừa nghe thấy thế, đều không nhịn được vây quanh lại.
"Sao lại như vậy? Tuệ An quận chúa còn biết giết người sao?"
"Không phải là Tuệ An quận chúa nhận nhầm ngươi thành kẻ địch đấy chứ?" Đánh cũng không thể đánh trả, còn phải cắn răng chịu đựng, vậy thì uất ức biết bao nhiêu?
Vì thế, đoàn trưởng đoàn trinh thám bắt đầu kể lại những chiêu thức của Ôn Noãn một cách sinh động như thật.
"Các ngươi không biết đâu, Tuệ An quận chúa chỉ cần cúi người một cái, tay vung một chưởng, một con rắn độc đã bị nàng tóm gọn. Có kẻ không có mắt dám đi trêu chọc nàng, nàng lập tức ném rắn lên mặt người đó! Sau đó tung một cước đá bay hắn ta! Các ngươi có biết những người đó chết như thế nào không?"
"Chết như thế nào? Bị rắn độc cắn chết sao?"
Không ngờ Tuệ An quận chúa lại là một tay bắt rắn chuyên nghiệp như vậy!
"Bị Tuệ An quận chúa dùng một chân đá chết, xương cốt toàn thân vỡ vụn."
Đoàn trưởng đoàn trinh thám nghĩ đến lúc xử lý những sát thủ mà Ôn Noãn giết, trong lòng vẫn còn kinh hãi khôn nguôi.
Vốn dĩ bọn họ cho rằng những người đó đều bị rắn độc cắn rồi trúng độc mà chết, sau đó mới phát hiện ra không phải vậy.
Quả thực lợi hại!
Mọi người: "..."
Cái chân nhỏ nhắn kia của Tuệ An quận chúa mà lại có uy lực kinh người như vậy sao?
Bọn họ đều là người luyện võ, gân cốt cường tráng hơn người bình thường rất nhiều.
Vậy phải có sức lực lớn đến nhường nào mới có thể dùng một chân đá bay một người trong nháy mắt?
Thật không thể tưởng tượng nổi!
Rất nhiều người quay đầu nhìn về phía Lôi Đình cùng Vạn Quân, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp!
Nói không hâm mộ là giả!
Nói không hối hận cũng là giả!
Khi Ôn Noãn tỉnh lại, sắc trời đã sáng rõ.
Nàng rửa mặt chải đầu đơn giản một chút, lúc trở ra thì thấy trên bàn đã để một bát cháo gà còn bốc hơi nóng hổi cùng một đĩa màn thầu và một đĩa dưa muối.
Nạp Lan Cẩn Niên vẫy vẫy tay với nàng: "Lại đây ăn một chút gì rồi trở về."
"Được." Ôn Noãn đi qua, Nạp Lan Cẩn Niên múc một bát cháo gà đặt ở trước mặt nàng.
Cháo này là do Nạp Lan Cẩn Niên sau khi xử lý xong mọi chuyện, đã lên núi bắt gà rừng về đích thân nấu.
Độ lửa vừa đủ, hạt gạo mềm mại thơm ngọt, ăn kèm với dưa muối khiến người ta rất thèm ăn.
Nạp Lan Cẩn Niên thấy Ôn Noãn ăn xong thì lại múc thêm một bát cho nàng.
Ôn Noãn rất nể mặt mà ăn thêm bát nữa, Nạp Lan Cẩn Niên lại muốn múc tiếp cho nàng.
Ôn Noãn đẩy chén ra: "Đủ rồi. Là huynh nấu cháo sao?"
"Đúng vậy."
"Ăn rất ngon, huynh nấu cháo lúc nào đấy?"
"Ăn thêm cái màn thầu nữa đi." Nạp Lan Cẩn Niên không trả lời mà chuyển đề tài, đưa cho nàng một cái màn thầu.
"Nửa cái thôi." Ôn Noãn nhận lấy rồi bẻ một nửa đưa cho hắn.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ăn cơm sáng, rất bình thường, cũng rất ấm áp.
Ăn xong bữa sáng, hai người cùng đi ra khỏi phòng.
Trong doanh địa, vô số ám vệ đang tiến hành buổi huấn luyện sáng sớm!
Lôi Đình cùng Vạn Quân cũng đang ở trong đội ngũ huấn luyện.
Hai người đang bị đồng bạn đánh đến nỗi bại lui liên tục.
Vẻ mặt Ôn Noãn thản nhiên đi tới, đứng ở trước mặt Lôi Đình nói: "Chân phải, đá sườn, eo trái!... Huyệt Khúc Tuyền; tay trái, bụng!"
Ngay sau đó, Lôi Đình vốn dĩ đang bị đánh đến nỗi phải lui về phía sau bỗng từ từ ép cho đối phương phải lùi lại, cuối cùng một chân đá bay người ta.
Mọi người đã dừng lại từ sớm để xem Lôi Đình cùng Trương Triển Đồ đánh nhau.
Trước mắt thấy Trương Triển Đồ bị đánh bay thì đều sợ ngây người!
Ngày hôm qua Trương Triển Đồ chính là người đứng thứ mười hai!
Hơn nữa Tuệ An quận chúa đã sớm nói ra vị trí tiếp theo để Lôi Đình công kích, chẳng lẽ hắn không biết sớm đề phòng cùng phản kích sao? Tại sao hắn còn bị đánh đến bại lui thế này?
Đề xuất Huyền Huyễn: Trở Về Trước Khi Phu Quân Yêu Ma Chết Trận
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha