Một bàn tay Ôn Noãn bắt mạch cho hắn, thuận tiện dùng luồng tử khí giúp hắn hóa giải trước một phần độc tố.
Tay kia nàng cầm kim châm đâm xuyên qua đầu ngón tay hắn, bắt đầu ép máu độc ra ngoài.
Một dòng máu đen kịt theo kim châm chảy ra.
Ôn Noãn vừa lấy máu vừa đọc ra một phương thuốc giải độc, cuối cùng dặn thêm: "Ba bát nước sắc cạn thành một bát."
Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn Cổ Thần: "Đi bốc thuốc đi."
"Rõ!" May mắn trong doanh trại có kho dược, bên trong chuẩn bị đầy đủ mọi loại dược liệu.
Hắn nhanh chóng xoay người đi sắp xếp.
Đám thủ vệ và ám vệ cứ thế trân trối nhìn Ôn Noãn cầm kim châm, khiến một người tưởng như đã tắt thở được cứu sống lại!
Theo máu độc chảy ra, sắc đen trên người Trương Thiên dần dần tan biến.
Cuối cùng, không còn là một màu đen kịt nữa, chỉ có đôi môi vẫn còn thâm tím.
Tuy người chưa tỉnh nhưng mọi người đều có thể thấy lồng ngực hắn phập phồng theo nhịp thở.
Trong đầu đám thủ vệ và ám vệ đồng loạt nảy ra bốn chữ: Cải tử hoàn sinh!
Tuệ An quận chúa còn lợi hại hơn cả Phong thần y!
Nàng thực sự có khả năng cứu sống người chết!
Trương Thiên được người khiêng trở về phòng.
Ôn Noãn nói sau khi uống thuốc, khoảng hai canh giờ nữa hắn sẽ tỉnh lại.
Nạp Lan Cẩn Niên cùng Ôn Noãn ở lại trong doanh trại chờ đợi Trương Thiên tỉnh lại.
Vì đầu bếp trong doanh trại nấu ăn quá tệ, món nào cũng thô ráp khó nuốt, nên Nạp Lan Cẩn Niên kéo Ôn Noãn lên núi săn bắn!
Hắn dẫn nàng đến bên bờ suối.
Từ trong ngực, hắn lấy ra một chiếc khăn tay trắng tinh, nhúng xuống dòng nước trong vắt thấy đáy. Sau khi thấm ướt, hắn bắt đầu lau mắt cho Ôn Noãn.
Ôn Noãn: "..."
Bất ngờ bị người ta lau mắt, Ôn Noãn vội vàng né tránh: "Ngài làm gì vậy?"
"Mắt nàng... mặt bị bẩn, ta giúp nàng lau sạch."
Ôn Noãn nói: "Chỗ nào bẩn? Để tôi tự làm."
Ôn Noãn đưa tay định lấy chiếc khăn.
"Không cần."
Ai đó né tránh cái tay của nàng, tỉ mỉ lau mí mắt cho nàng hồi lâu, rồi lại lau tay nàng thêm một lúc nữa.
"Được rồi." Giọng điệu của hắn nghe có vẻ rất miễn cưỡng.
Ôn Noãn: "..."
Có bệnh à?!
Tiếp đó, Nạp Lan Cẩn Niên bắt mấy con gà rừng, tự tay nướng cho nàng ăn.
Ôn Noãn nể tình hương vị gà nướng không tệ nên không thèm chấp nhặt với hắn nữa.
Chuyện Ôn Noãn có thuật châm cứu cải tử hoàn sinh lúc này đang được lan truyền rầm rộ trong đám ám vệ!
"Đại ca, y thuật của Tuệ An quận chúa lợi hại đến vậy sao?" Có người không nhịn được hỏi Cổ Thần.
Cổ Thần đáp: "Ta không rõ, nhưng nghe Lâm Phong nói Phong thần y còn phải gọi nàng một tiếng tiểu sư phụ."
Mọi người: "..."
Mẹ kiếp!
"Đại ca, sao huynh không nói chuyện này sớm hơn?" Có người đấm ngực giậm chân.
"Đại ca, huynh cố ý đúng không!" Những người có thực lực yếu hơn than vãn.
Nếu mà nói sớm một chút, vừa rồi bọn họ đã chẳng từ chối đi theo bên cạnh thần y!
Dương Siêu thấy vậy, bực dọc nói: "Chúng ta là ám vệ, võ công xếp hạng nhất, cứ cho là đi theo bên cạnh Tuệ An quận chúa học được chút y thuật, nhưng võ công không ra hồn thì cũng vứt! Chẳng lẽ các ngươi ở bên cạnh Tuệ An quận chúa mấy năm là có thể đạt được y thuật của thần y sao? Y thuật gì đó đều là thứ dành cho người có đầu óc linh hoạt nghiên cứu. Đám chúng ta đều là kẻ tứ chi phát triển, đừng có mơ tưởng hão huyền nữa!"
Lại nói, cứ đi theo bên cạnh một nữ nhân thì có tiền đồ gì chứ?
Mọi người nghe xong cũng thấy đúng, bọn họ vốn dĩ đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, muốn học cũng chẳng học nổi!
Cổ Thần nghe vậy bèn liếc mắt nhìn Dương Siêu một cái, thầm nghĩ không nói ra, vừa rồi chủ tử còn định mời Tuệ An quận chúa thiết kế một bộ phương án huấn luyện, chẳng qua Tuệ An quận chúa đã từ chối mà thôi!
Chủ tử không phải hạng người vì sủng ái nữ nhân mà tùy ý cất nhắc. Nếu ngài đã mời như vậy, chứng tỏ võ công của Tuệ An quận chúa nói chung cũng chẳng hề kém cạnh.
Mọi người đều có cái nhìn mới mẻ đối với Ôn Noãn.
Lần này thấy Nạp Lan Cẩn Niên đích thân đi bắt gà rừng nướng cho nàng ăn, không ai còn cảm thấy Ôn Noãn yếu đuối nữa.
Họ chỉ cảm thấy chủ tử quá đỗi chiều chuộng Tuệ An quận chúa, rồi lại nghĩ nếu bên cạnh mình có một vị thần y làm bầu bạn, bọn họ chắc chắn cũng sẽ nâng niu như vậy!
Mọi người đều đang chờ đợi hai canh giờ sau, xem Trương Thiên có tỉnh lại hay không.
Hai canh giờ vừa đến, quả nhiên không sai một giây!
Trương Thiên đã tỉnh! Tỉnh lại đúng giờ!
Lôi Đình vẫn luôn canh giữ bên cạnh Trương Thiên, thấy hắn vừa tỉnh liền vội vàng tới báo.
Nạp Lan Cẩn Niên dẫn theo Ôn Noãn đi gặp hắn.
Ôn Noãn lại bắt mạch cho hắn: "Độc đã giải, uống thêm hai ngày thuốc nữa sẽ không sao. Loại độc này phát tác rất nhanh, sau khi trúng độc hai canh giờ thất khiếu sẽ chảy máu mà chết, nhưng một khi độc đã được giải thì người cũng sẽ bình phục hoàn toàn, không để lại di chứng gì."
Trương Thiên vốn tưởng bản thân đã chết chắc rồi, lúc ấy hắn cảm thấy mình không tài nào hô hấp nổi! Thật không ngờ lại có thể được cứu sống trở về!
Nạp Lan Cẩn Niên thấy hắn tỉnh mới hỏi: "Núi Thương Nam là nơi nào?"
Màn đêm bao phủ toàn bộ núi sâu.
Bốn phía vang lên tiếng côn trùng kêu râm ran đặc trưng của mùa hè, tiếng kêu rỉ rả không dứt.
Thỉnh thoảng lại xen lẫn một hai tiếng hổ gầm sói hú, khiến người ta không khỏi tê dại da đầu.
"Xuất phát thôi!" Nạp Lan Cẩn Niên nói với hai mươi hắc y nhân.
Đêm nay bọn họ định đi vây bắt tổ chức độc dược kia.
Tổ chức sát thủ đó thành lập mười mấy năm, đã sát hại rất nhiều trọng thần triều đình cùng các kỳ nhân dị sĩ.
Hơn nữa, chúng còn bắt cóc rất nhiều hài tử trong dân gian về làm người thử độc để luyện chế các loại độc dược.
Những kẻ đó hành tung bất định, võ công đều rất cao cường.
Đây chính là tin tức mà Trương Thiên đã liều chết mới có được, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì phải chờ thêm một năm nữa!
Sau khi Nạp Lan Cẩn Niên lên ngựa, hắn vươn tay về phía Ôn Noãn: "Lên đây, cùng ta cưỡi chung một con ngựa."
Ban đêm, hắn không yên tâm để nàng cưỡi ngựa một mình.
"Không cần." Ôn Noãn lắc lắc đầu.
"Nghe lời, ban đêm trên đường không dễ đi! Nếu không cô đừng đi."
Ôn Noãn: "..."
Cuối cùng Nạp Lan Cẩn Niên cùng Ôn Noãn cưỡi chung một con ngựa.
Đêm nay Nạp Lan Cẩn Niên mang ra ngoài ba mươi người, toàn bộ đều là đội trưởng ám vệ tinh anh của doanh địa.
Năm người được thăng cấp hôm nay còn không có tư cách đi theo.
Đoàn trưởng Chinh Thám đoàn thấy Nạp Lan Cẩn Niên lại mang theo Ôn Noãn thì không khỏi nói với đoàn trưởng Ám Sát đoàn đang đứng bên cạnh: "Chủ tử lại mang theo Tuệ An quận chúa? Những người đầu độc này võ nghệ cao cường, cũng không biết có bao nhiêu người, chúng ta đến lúc đó lại còn phải phân tâm bảo hộ nàng!"
"Đừng nói nữa, Tuệ An quận chúa hiểu y thuật, có khi có thể hỗ trợ giải độc!" Hắn cũng có chút bực bội, bọn họ là sát thủ đoàn, trước nay chính là phụ trách giết người, thật đúng là không biết bảo vệ người như thế nào.
"A, có cơ hội giải độc mới là hỗ trợ, sợ nhất đến cơ hội giải độc còn không có!"
Đã thế bọn họ đều đã mang theo giải độc hoàn cùng túi hương đuổi độc khí.
Đối mặt với lần nhiệm vụ này chính là những kẻ đầu độc, mấy năm nay không biết có bao nhiêu đồng bạn chết ở trong tay bọn họ.
Lần trước chủ tử trúng độc cũng là vì đuổi giết thủ lĩnh Độc Mị kia, vì cứu một người cấp dưới trong đó mới trúng độc.
Những chiêu thức võ thuật của những kẻ đó rất quái lạ! Dùng độc khó lòng đề phòng!
Có vài loại độc bịt kín yết hầu, chết thì là chết! Ở thời khắc sống chết trước mắt, nào có thời gian cứu mạng!
Có khi chưa bắt mạch xong thì đã bị người giết!
Thay vì trông cậy vào một thần y cứu, không bằng bảo vệ tốt bản thân!
Mang một người không hiểu võ chỉ hiểu y thuật đi thật là phiền phức.
Nhưng mà Nạp Lan Cẩn Niên muốn mang theo, bọn họ chỉ dám ở sau lưng cùng trong lòng kháng nghị một chút, cũng sẽ không cãi lại mệnh lệnh của hắn.
Chỗ sâu bên trong núi Thương Nam, có một cái thâm cốc, nơi đó vào ban đêm sẽ sinh ra chướng khí.
Người bình thường cũng không dám đi vào.
Lần này bọn họ nhân lúc ban đêm xông vào cốc khí độc.
Đi được một nửa, Ôn Noãn thấy trong bóng đêm có mấy con đom đóm đang phát sáng.
Sắc mặt Ôn Noãn thay đổi: "Ngừng lại!"
Nạp Lan Cẩn Niên lập tức dùng cương ngựa, để ngựa ngừng lại.
Những người đi theo sau cũng ngừng lại.
"Làm sao vậy?" Nạp Lan Cẩn Niên hỏi.
"Trở về, lập tức."
Ám vệ đi theo phía sau nghe xong mắt trợn trắng, đại tiểu thư này đột nhiên phát điên cái gì thế?
Chẳng lẽ đây là đi được nửa đường thì sợ hãi, sau đó không dám đi nữa?
Mẹ kiếp!
Vừa rồi không nên mang theo nàng!
Đàn bà chính là phiền phức!
Nạp Lan Cẩn Niên nghe ra giọng nói nghiêm túc của Ôn Noãn nên cứ thế quay đầu ngựa lại, không hề hỏi nguyên nhân, hạ lệnh với mọi người: "Trở về!"
Tất cả ba mươi ám vệ đều há hốc mồm.
Thủ lĩnh đội sát thủ vội vã bẩm báo: "Chủ tử! Đây là tin tức Trương Thiên đã liều chết mang về. Hành tung của đám người hạ độc này vô cùng khó đoán, ngày thường chưa bao giờ tụ tập đông đủ. Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, e rằng về sau..."
"Nhanh lên! Có trá!" Ôn Noãn đột ngột cắt ngang lời thúc giục của hắn.
Không còn thời gian để giải thích dài dòng!
"Được. Ngồi cho vững!" Nạp Lan Cẩn Niên thúc mạnh vào bụng ngựa, một tay vươn ra ôm chặt lấy eo Ôn Noãn. Con chiến mã như mũi tên rời cung, lao vút đi.
Ba mươi ám vệ phía sau ngơ ngác nhìn nhau.
Cổ Thần nghiến răng một cái, dứt khoát quay đầu ngựa: "Mau đuổi theo!"
Những người khác thấy vậy, dù trong lòng còn nhiều điều chưa phục, cũng chỉ đành thúc ngựa đuổi theo sát nút.
Trên đường đi, Ôn Noãn nói với Nạp Lan Cẩn Niên: "Gần doanh trại có nơi nào thích hợp để mai phục không?"
"Cái gì?" Tốc độ quá nhanh, tiếng gió rít gào bên tai khiến lời nói của Ôn Noãn lập tức bị thổi bạt đi.
Nạp Lan Cẩn Niên nghe không rõ, chỉ đành cúi thấp đầu xuống.
Ôn Noãn xoay người lại, gần như dán sát vào tai hắn mà lặp lại lời vừa rồi một lần nữa.
Nạp Lan Cẩn Niên siết chặt dây cương: "Có."
"Chúng ta đừng đi đường cũ nữa, đi đường tắt tìm nơi mai phục. Huynh hãy phái một người lập tức trở về báo tin cho người ở doanh trại."
Nạp Lan Cẩn Niên nghe xong liền ghì cương cho ngựa chạy chậm lại một chút để Cổ Thần kịp theo tới.
Ôn Noãn tiếp tục giải thích: "Trên người Trương Thiên có một mùi hương rất lạ. Ta từng xem qua một quyển sách cổ ở chỗ Phong đại ca, loại hương này vào mùa hè sẽ thu hút một loài sâu giống như đom đóm, nhưng thực chất lại không phải. Ta nghi ngờ đám người đó đang dùng kế dương đông kích tây."
Việc chúng tụ tập ở cốc khí độc ngay từ đầu đã khiến nàng cảm thấy kỳ quái. Cứ cho là kẻ luyện độc đi nữa, cũng chẳng đến mức phải kéo nhau vào nơi chướng khí mịt mù đó để hội họp.
Nơi đó không chỉ có chướng khí mà còn đầy rẫy độc vật nguy hiểm.
Tuy nhiên, loại hương này kiếp trước Ôn Noãn chưa từng tiếp xúc qua, nàng chỉ tình cờ đọc được trong sách cổ của Phong Niệm Trần, nên lúc bắt mạch ban nãy nàng chưa kịp nhớ ra ngay.
Mãi đến khi nhìn thấy những đốm sáng lập lòe như đom đóm phía xa trên bầu trời, nàng mới sực tỉnh!
Cổ Thần rất nhanh đã đuổi kịp.
Nạp Lan Cẩn Niên trầm giọng ra lệnh: "Ngươi lập tức trở về thông báo cho mọi người đề phòng. Việc Trương Thiên trúng độc có gian kế, ta sẽ dẫn người mai phục ở nửa đường."
Cổ Thần nghe xong sắc mặt đại biến, lập tức thúc ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất phi về hướng doanh trại!
Lúc này, những người ở lại doanh trại đều là những ám vệ có thực lực yếu hơn. Nếu quả thật có bẫy, hậu quả sẽ không thể lường trước được!
Một khắc trôi qua.
Mọi người đã ẩn nấp kỹ càng tại một sườn núi.
Thời gian trôi đi chậm chạp vô cùng. Đang tiết trời mùa hè, trong rừng núi muỗi mòng nhiều không kể xiết.
Tiếng muỗi vo ve không ngớt bên tai các ám vệ. Đánh không được, đuổi cũng không xong!
Khi muỗi đậu trên mí mắt, họ chỉ có thể chớp mắt để xua đi. Khi chúng đậu trên chóp mũi, ngay cả việc thổi một hơi để đuổi chúng cũng không dám làm vì sợ lộ hành tung.
Một khắc đồng hồ trôi qua, ai nấy đều bị muỗi đốt đến mức khổ sở không thốt nên lời.
Trong lòng mọi người không khỏi thầm nghĩ: Mùa hè thấy đom đóm chẳng phải là chuyện bình thường sao? Liệu có phải vị tiểu thư này đã quá đa nghi rồi không?
Liệu có phải Tuệ An quận chúa đã nghĩ sai rồi không?
Bọn họ quanh năm huấn luyện trong núi sâu, đêm nào mà chẳng thấy đom đóm bay đầy trời!
Nếu không phải vậy, tại sao chờ đợi lâu như thế vẫn chưa thấy bóng dáng kẻ hạ độc đâu?
Trên một tán cây đại thụ cành lá xum xuê, Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên đang ẩn mình kín đáo.
Trước khi leo lên cây, nàng đã tiện tay nhổ vài cọng cỏ dại.
Lúc này, nàng vò nát nắm cỏ trong tay rồi đưa đến trước mặt Nạp Lan Cẩn Niên.
Nạp Lan Cẩn Niên liếc nhìn một cái rồi khẽ lắc đầu từ chối.
Ôn Noãn cũng không ép buộc hắn, nàng tự mình bôi thứ nước cốt xanh thẫm lên những phần da thịt để lộ ra ngoài.
Làm như vậy, nàng sẽ không còn lo bị muỗi rừng đốt nữa.
Ngay khi mọi người sắp sửa mất hết kiên nhẫn, cuối cùng mục tiêu cũng xuất hiện.
Hàng trăm bóng đen như những bóng ma lướt đi trong đêm tối, lặng lẽ áp sát từ khắp bốn phương tám hướng.
Bọn chúng không hề cưỡi ngựa, nhưng tốc độ di chuyển lại nhanh đến kinh người!
Không chỉ vậy, vừa lao đi, chúng vừa rải ra những làn bụi độc phấn vào không trung.
"Vèo!"
"Vèo!"
"Vèo!"
Đề xuất Cổ Đại: Sáu Năm Sau Thảm Họa, Ta Mở Trang Trại Bằng Cách Trồng Giá
[Luyện Khí]
Chúc mừng năm mới mọi người❤️❤️❤️🎉🎉🎇🎆🎇🎆
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bạn đã lên chương nhé
[Pháo Hôi]
Truyện cuốn quá, hóng full ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá, có chương mới rồi, cảm ơn bạn ạ
[Pháo Hôi]
Hi vọng bạn có thể đăng chương mỗi ngày ạ, truyện hay lắm
[Pháo Hôi]
Cảm ơn bồ nha, truyện hay lắm ạ
[Pháo Hôi]
Vui quá có chương mới rồi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor đã lên chương mới ạ
[Luyện Khí]
Hôm qua mình có việc bận nên kh lên chương đc, hôm nay lên bù phần hôm qua luôn.
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm
[Luyện Khí]
Trả lờiHôm nay lên bù cho hôm qua rồi nha