"Chị, chị đúng là chị ruột của em, tốt quá rồi!" Vương Tiểu Sơn kích động nhảy cẫng lên, trước khi ra tù hận không thể bóp chết Vương Duyệt, giờ thì hận không thể lập bàn thờ cung phụng cô ả!
Vương mẫu run rẩy nắm lấy tay con gái: "Từ nhỏ mẹ đã biết mày là đứa có tiền đồ lớn nhất, anh mày với em mày đều không bằng mày, bố mẹ không uổng công nuôi mày ăn học. Tiếc là bố mày còn hơn hai năm nữa mới được về, không biết ông ấy có chịu nổi không!"
Nước mắt Vương mẫu rơi lã chã không kìm được, chịu khổ sở bao nhiêu, không ngờ ra tù con gái lại cho một niềm vui lớn thế này, giá mà ông lão cũng ở đây thì tốt biết mấy.
"Mẹ, ông chủ của con đã lo lót cho bố rồi, giờ bố ở trong đó làm việc nhẹ nhàng nhất, mẹ cứ yên tâm, bố nhất định sẽ khỏe mạnh trở về đoàn tụ với chúng ta." Vương Duyệt lau nước mắt cho Vương mẫu.
"Thế sao chị không bảo ông chủ lo lót cho bọn em bên này luôn?" Vương Tiểu Sơn thong thả nói.
Vương Duyệt cười gượng gạo: "Chị mới quen ông chủ hơn một tháng, vừa lo việc cho chị dâu, lại lo trường học cho Bảo Căn, rồi lo chuyện của bố, thì mọi người cũng đến hạn ra tù rồi."
"Đại Nha mày cũng vất vả rồi, lo cho bố mày là được, chúng ta còn có mấy ngày, nhờ vả tốn tiền làm gì cho phí, mẹ mãn nguyện lắm rồi!" Vương mẫu nắm tay con gái, trừng mắt nhìn Vương Tiểu Sơn.
Lo cho cái nhà này bao nhiêu việc rồi mà còn không biết đủ, con gái bám được vào người có bản lĩnh, sau này còn phải dựa cả vào nó, oán trách cái gì. Khổ cũng chịu xong rồi, giờ phải than nghèo kể khổ, để nó thấy áy náy mà giúp đỡ gia đình nhiều hơn, thế mới là thượng sách.
Vương Duyệt rất cảm động, vẫn là mẹ thương cô ta nhất.
Cả nhà đi tắm rửa sạch sẽ, lại mua không ít thức ăn, vui vui vẻ vẻ về nhà, tất nhiên toàn bộ chi phí đều do Vương Duyệt bao thầu.
Chị dâu Phùng Cúc Hoa làm nửa ngày, về nhà sớm.
"Mẹ, Vương Duyệt có bầu rồi, đừng để cô ấy làm việc, để con làm cho. Vương Duyệt à, cô mau lên giường nằm nghỉ đi, việc bếp núc để tôi lo là được." Chị dâu Phùng Cúc Hoa nịnh nọt nói.
Vương mẫu bất động thanh sắc liếc nhìn Vương Duyệt: "Lại có bầu à, mấy tháng rồi, sao không nói với mẹ một tiếng?"
Vương Duyệt vô cùng hưởng thụ sự quan tâm của người nhà: "Mới hai tháng thôi ạ, nãy mải quá con cũng chưa kịp nói."
"Thế mày mau vào phòng đi, ở đây không cần mày, có mẹ với chị dâu mày là được."
Vương Duyệt quả thực không ngửi được mùi dầu mỡ: "Mẹ, thế con vào phòng trước, vất vả cho chị dâu rồi."
Vương mẫu nhìn bóng lưng Vương Duyệt vào phòng, kéo Phùng Cúc Hoa ra một góc: "Con nói mẹ nghe xem nửa năm mẹ đi vắng, đã xảy ra chuyện gì?"
"Mẹ, con với Bảo Căn suýt nữa thì phải đi ăn mày, ngày nào cũng chỉ ăn lưng bụng, bánh ngô mỗi ngày chỉ dám ăn một cái..."
"Nói chuyện con đi làm với Bảo Căn đi học ấy." Vương mẫu thấy con dâu định kể khổ, vội vàng ngắt lời, khổ gì thì khổ có bằng bà ta ở trong tù không?
Nhắc đến chuyện này mắt Phùng Cúc Hoa sáng rực lên, ghé vào tai mẹ chồng kể lể mày phi sắc vũ.
Vương mẫu nghe mà mắt càng lúc càng sáng: "Chuyện này con đừng nói với Đại Sơn, Tiểu Sơn, mồm miệng chúng nó không có chốt đâu."
Phùng Cúc Hoa gật đầu lia lịa: "Mẹ, mẹ cứ đợi mà hưởng phúc cùng Đại Nha đi!"
Vương mẫu trước đó còn thấy số mình khổ hơn ngậm hoàng liên, giờ lại thấy mình đúng là số Lão Thái Quân, không ngờ vào tù nửa năm, ra tù lại vớ được chuyện tốt tày đình.
Cả nhà vui vẻ ăn bữa cơm đoàn viên, Vương mẫu liên tục gắp thức ăn cho Vương Duyệt.
"Đại Nha, ăn nhiều vào, con đang mang thai, một người ăn hai người bổ."
Vương Duyệt cũng rất vui, có cảm giác được nở mày nở mặt.
Ăn xong, Vương Duyệt để lại cho Vương mẫu năm mươi đồng, bảo họ mai đi mua quần áo, nghỉ ngơi cho khỏe rồi Đại Sơn và Tiểu Sơn đi làm.
Vương mẫu cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt xoắn cả vào nhau.
"Nghỉ ngơi cái gì, ngày kia cho chúng nó đi làm luôn. Tất cả đều nhờ vào con đấy Đại Nha, đợi chúng ta kiếm được tiền, cũng sẽ mua nhà ở thành phố!"
Vương Duyệt cười, xoa bụng: "Mẹ, mẹ đừng vội, rồi sẽ có hết thôi!"
Vương mẫu sướng đến mức không tìm thấy phương hướng, họ cũng sắp mua được nhà thành phố rồi! Sau này xem ai còn dám coi thường họ!
Vương Duyệt không ở lại lâu, ngồi một lúc rồi đi.
Vương Tiểu Sơn sán lại gần Vương mẫu: "Mẹ, sao chị con tự nhiên lại nhiều tiền thế?" Trước kia lúc Vương Duyệt đi làm, chi tiêu cũng đâu có hào phóng thế này.
"Cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi, mày với anh cả đi làm thì lo mà học nghề, khôn cái cái đầu ra một tí, lần này chịu thiệt thòi còn chưa nhớ đời à." Vương mẫu giờ nghĩ lại những ngày cải tạo lao động, người không tự chủ được mà rùng mình.
"Lý Hưng Quốc đâu?" Nhắc đến mới nhớ, Vương Tiểu Sơn lại nghĩ đến Lý Hưng Quốc.
"Chúng ta ra tù mà nó mặt cũng không thấy đâu? Không được, con phải đi tìm nó, nhà nó hại nhà mình ra nông nỗi này, con không thể để nó yên thân được!"
"Trong tù chưa ở đủ thì cứ đi!" Vương mẫu buông một câu, rồi về phòng nằm, bà ta phải dưỡng sức cho khỏe để còn hưởng phúc con gái.
Vương Tiểu Sơn... không ai khuyên gã một câu à? Gã giờ cũng chỉ là "thánh mõm", một chút lỗi lầm cũng không dám phạm, cái chốn ấy kiếp này kiếp sau gã cũng không muốn quay lại nữa.
Sáng sớm hôm sau, Phùng Cúc Hoa đi làm, Bảo Căn đi học, Vương mẫu dẫn Vương Đại Sơn và Vương Tiểu Sơn vào thành phố mua quần áo, mai đi làm rồi, không thể làm mất mặt con gái được.
Lão Tam vừa mở cửa, Triệu Tiểu Xuyên đã mò tới tìm, chuyện Đường Văn Lâm qua rồi, Triệu Tiểu Xuyên cũng dám vác mặt đến.
"Hồ Hán Tam ta đã trở lại rồi đây!"
"Thằng ngáo về rồi à, mau làm việc đi!" Lão Tam tiếp lời.
"Lý Lão Tam, cái đồ qua cầu rút ván, anh em vì mày mà vào sinh ra tử, lên núi đao xuống biển lửa, mà mày thái độ với tao thế à?" Triệu Tiểu Xuyên khoanh tay bắt đầu kể lể, hắn mạo hiểm tính mạng giúp Lão Tam, đến nơi không được cảm ơn thì thôi, lại còn bị chửi!
"Mày bị vợ bỏ theo trai hay nhà sập đè vào chân thế, lá cây trôi sông, cho mày tí sóng là mày cợt nhả, thái độ cái gì, thích thì đến không thích thì lượn! Còn muốn tao lập bàn thờ cung phụng mày chắc, cái mông mày to thế cơ à?"
"Được, Lý Lão Tam, mày coi tao như giấy vệ sinh dùng xong thì vứt, sau này có việc đừng hòng tìm tao!"
"Không tìm thì không tìm, ai rảnh đâu mà ngày nào cũng có việc, mày cũng đừng hòng đến đây ăn chực!" Lão Tam dùng xong là trở mặt, chẳng nể nang gì.
Triệu Tiểu Xuyên... "Đừng khinh thiếu niên nghèo!"
"Đừng khinh thiếu niên nghèo, đừng khinh trung niên nghèo, đừng khinh lão niên nghèo! Người chết là lớn nhất!" Lão Tam cười nhạo.
Triệu Tiểu Xuyên khoanh tay: "Lý Lão Tam, mày cứ như cái máy gây sự thành tinh ấy, có phải tưởng gần đây không cần dùng đến tao nữa không?"
"Làm sao, tiểu gia..." Lão Tam còn chưa nói hết câu khoác lác, liền nhìn thấy ba mẹ con nhà họ Vương đi ngang qua cửa.
Lão Tam... có phải hắn phạm vào cái gì không, ngày lành tháng tốt chưa qua được mấy hôm.
"Huynh đệ tốt, tao đùa với mày thôi mà." Lão Tam ôm lấy vai Triệu Tiểu Xuyên.
Triệu Tiểu Xuyên cảnh giác nhìn hắn, lại nhìn ra cửa, hắn không mù, hắn thấy sự thay đổi của thằng cháu này rồi.
"Tao về nhà đây, anh em mình sau này cứ dùng thần giao cách cảm nhé, có việc hay không có việc mày cũng đừng tìm tao." Triệu Tiểu Xuyên gạt tay Lão Tam ra, ba chân bốn cẳng chạy về phía cửa tiệm.
Lão Tam tung người một cái, như chó đói vồ mồi, túm lấy quần Triệu Tiểu Xuyên. Lão Tam dùng sức hơi mạnh, cái quần của Triệu Tiểu Xuyên tụt xuống tận đầu gối trong nháy mắt.
Gió mát hiu hiu thổi qua chiếc quần đùi đỏ chót của Triệu Tiểu Xuyên.
"Lưu manh!" Triệu Na và Điền Thanh Thanh lập tức quay người đi, hai tên này đùa giỡn chẳng có chừng mực gì cả, các cô còn đang ở đây sờ sờ ra đấy.
Triệu Tiểu Xuyên mặt không cảm xúc quay đầu lại, nhìn Lão Tam vẫn đang túm quần mình.
Đề xuất Hiện Đại: Chiết Ánh Trăng
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người