Mạnh Thành Quang nhìn cô gái có vẻ mặt thản nhiên trước mắt mà thấy hơi xót xa. Ưu tú nhường này, chắc chắn cô đã phải nỗ lực rất nhiều.
"Nói gì cơ?" Mãn Mãn thuận miệng hỏi theo.
"Mẹ tôi bảo, tài nguyên nhà tôi thì cái ngữ như tôi bây giờ có dùng cũng chẳng tới, nên bà định dồn sức dạy dỗ thế hệ sau, chứ không thì công sức hai đời của ông và bố tôi đổ sông đổ biển hết." Mạnh Thành Quang nói bằng giọng nhẹ nhõm. Tài nguyên nhà mình hắn còn chẳng dùng đến, thì nhà vợ tốt hay xấu cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
"Anh cứ về bàn bạc kỹ với bố mẹ đi." Đàn ông dễ bốc đồng, Mãn Mãn không để tâm lắm. Mạnh Thành Quang không ngại, không có nghĩa là gia đình hắn không ngại.
"Để tôi đưa cô về, khi nào cô rảnh mình lại hẹn tiếp." Dù sao cũng chưa thân, Mạnh Thành Quang không vội giải thích thêm.
Mãn Mãn không từ chối được, Mạnh Thành Quang đưa cô đến tận cổng khu tập thể.
Lão gia tử, lão thái thái, Lý Mãn Thương và Ngô...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 59.998 linh thạch
Đề xuất Điền Văn: Bà Địa Chủ Nhà Tướng Công Khoa Cử
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mọi người