Thiên Khu Giám Lao.
Giữa vòm trời u tối, từng ngôi sao lặng lẽ thắp sáng hư không.
Đám hài cốt tai ách đang điên cuồng công kích tường thành bỗng khựng lại. Một luồng khí tức mênh mông hùng hậu từ giữa các tinh tú trút xuống, vạn vật xung quanh mờ nhạt đi với tốc độ mắt thường có thể thấy, khiến người ta như lạc vào thâm không vô tận.
“Sao trời lại tối thế này?”
“Nhìn kìa, sao trên trời còn sáng hơn cả mặt trời!”
“Chẳng phải đang là ban ngày sao? Sao lại có sao?”
“Một, hai, ba... bảy? Đúng là bảy ngôi sao.”
“Là ảo giác sao, tại sao lũ tai ách kia lại run rẩy thế kia?”
Dị tượng trên không trung thu hút toàn bộ sự chú ý của dân chúng trong ngục. Họ vừa run rẩy sợ hãi lũ tai ách tràn vào thành, vừa hiếu kỳ nhìn lên những vì sao lấp lánh.
Đúng lúc này, ánh sao đột nhiên như sống dậy, nhanh chóng tụ lại thành đoàn... Một con đường tinh quang rực rỡ trải dài trên vòm trời!
Uỳnh——!!!
Một bóng người chậm rãi bước lên.
[Luyện Khí]
Vipp🤡
[Luyện Khí]
đột nhiên ko thấy truyện ra tiếp tí nữa lại tưởng như bên kia
[Trúc Cơ]
Oa tui cảm thấy thất quân sắp tập hợp cả rồi
[Pháo Hôi]
vừa mở mắt đã gọi tên người ta à dương tiêu =))))))
[Luyện Khí]
Nhận thức ai nhể?? Hóng chương mới:_)
[Luyện Khí]
Oishi, đủ wow r đó:_) cảm giác Linh h một nhành cây cũng có thể chia cả thiên hạ 🥹🫶✨
[Luyện Khí]
Peak quá😭
[Trúc Cơ]
Cuối cùng cũng ra chap mới
[Luyện Khí]
aaaaaaaaaaaaa
[Trúc Cơ]
Duma Trần Linh peak vllllll🔥❤️🔥🫶🤫