Cô vừa quay người định bước đi, thì cổ tay đã bị ai đó từ phía sau kéo lại. Một giọng nói trầm khàn, đầy từ tính vang lên: "Tốt."Băng bó tốt.Rất tốt.Đặc biệt tốt.Ôn Ninh mất vài giây để định thần, mới nhận ra Lục Tiến Dương đang trả lời câu hỏi của mình. Khóe môi cô lại cong lên nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, vẻ mặt đầy tự hào như thể...
Quay lại truyện Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Đều Giặt Ga Giường