Câu hỏi bất ngờ đó khiến Quý Trường Tranh giật mình, tay cũng run lên, không may lại run ngay trên mu bàn tay của Thẩm Mỹ Vân.Tiếng vỗ “phịch” vang lên — tay to đè lên tay nhỏ.Quý Trường Tranh vụt mở to mắt, run đến mức nói lắp bắp: “Tôi... tôi... tôi không phải, tôi không có, tôi không... không hề có ý đồ đồi bại đâu.”Trong ánh sáng mờ ảo, Quý Trường Tranh toát mồ hôi hột,...
Quay lại truyện Thập Niên 70: Mẹ Đẹp Đi Xem Mắt Còn Tôi Thì Hưởng Phúc