Về đến đại đội, Tô Mạt đến nhà họ Lục trước, bên ngoài không thấy có người ở nhà, Tô Mạt vào sân gọi mấy tiếng mới nghe thấy tiếng vọng ra từ phòng Lục Bá Minh.
"Tiểu Mạt à, nhà không có ai khác, chỉ có ông thôi. Có việc gì thế?"
"Cháu vừa đi công xã, Tiểu Lan nhờ cháu mang đồ về cho ông ạ." Tô Mạt đáp lời.
"Con bé đó có lòng rồi, cháu giúp ông mang vào đây đi." Lục Bá Minh nói, nói xong còn ho khan mấy tiếng.
"Vâng ạ." Tô Mạt đáp, sau đó lấy cái túi lưới đựng đồ của Lục Tiểu Lan từ trong bao tải ra, mượn cớ che chắn, bỏ vào trong đó năm sáu quả lê trắng.
Lúc này thời tiết hanh khô, Lục Bá Minh lại ho, ăn chút lê trắng nhuận phổi là vừa đẹp.
Tô Mạt xách đồ vào phòng Lục Bá Minh.
Phòng ốc được dọn dẹp rất sạch sẽ, không hề bẩn thỉu lộn xộn như người già bình thường, lúc này Lục Bá Minh đang khoác áo, ngồi dựa trên giường lò.
"Ông ơi, Tiểu Lan nhờ cháu mang hai túi sữa bột và hai hộp đồ hộp đào vàng cho ông, chỗ lê này là cháu mua, trông tươi ngon lắm, để ông nhuận họng."
Tô Mạt vừa nói vừa đặt đồ lên cái bàn viết cạnh giường lò, thấy Lục Bá Minh vẫn đang ho, vội vàng đưa cái ca tráng men đựng nước trên bàn cho ông.
Lục Bá Minh uống nước đè nén xuống, cơn ho mới đỡ một chút.
"Có lòng rồi, các cháu đều là đứa trẻ ngoan. Ông già rồi, sau này đừng tiêu tiền oan uổng thế." Ông có thể cảm nhận được mình không còn sống được bao lâu nữa.
"Ông ơi, đừng nói thế." Trong lòng Tô Mạt có chút ảm đạm, cô có thể cảm nhận được sinh cơ của ông cụ yếu hơn trước rồi.
Đáng tiếc dị năng của cô không thể chữa bệnh, cô cũng lực bất tòng tâm.
Nhưng cứ trơ mắt nhìn một vị tiền bối đáng kính đi đến cuối cuộc đời như vậy khiến cô có chút thất bại.
Bỗng nhiên, Tô Mạt nghĩ đến cây nhân sâm hoang dã ít nhất cũng mấy chục năm tuổi kia, không biết có tác dụng với ông không.
Tô Mạt quyết định, sau khi về sẽ truyền thêm dị năng cho cây nhân sâm hoang dã đó, để nó chứa nhiều sinh cơ hơn, rồi đi hỏi bác sĩ xem, nếu không có vấn đề gì thì cho Lục Bá Minh ăn cây nhân sâm hoang dã đó.
Lục Bá Minh cười nhạt: "Sinh lão bệnh tử, chuyện thường tình của con người, không cần buồn bã."
"Mẹ cháu nói với ông rồi, cháu rất tốt, lo liệu việc nhà đâu ra đấy, rau cũng trồng rất tốt, còn lên núi thu hoạch được rất nhiều đồ núi. Tiểu Mạt à, Trường Chinh lấy được cháu là phúc khí của nó."
Tô Mạt vội vàng nói: "Lấy được anh Trường Chinh cũng là phúc khí của cháu ạ." Người ta khen mình, mình cũng phải khen lại cháu trai người ta chứ.
"Hai vợ chồng cháu sống cho tốt, thằng bé Trường Chinh là đứa có tính toán và cũng trọng tình cảm, nó mà đã nhận định ai thì tuyệt đối dốc hết ruột gan. Ông có thể nhìn ra, nó đối với cháu là tuyệt đối thật lòng thật dạ."
Tô Mạt cười ngượng ngùng, đáp: "Vâng ạ! Chúng cháu sẽ sống thật tốt."
Mặc dù mới chung sống mấy ngày nhưng Lục Trường Chinh đối xử với cô quả thực rất tốt.
Cô chính là người như vậy, ai tốt với cô, cô sẽ tốt với người đó hơn. Lục Trường Chinh tốt với cô, cô cũng sẽ tốt với anh, cũng sẵn lòng giúp anh chăm sóc ba người già trong nhà.
Lục Bá Minh gật đầu, trong nhà có ba đứa cháu trai, ông thích thằng ba nhất, ba đứa cháu dâu, ông cũng thích vợ thằng ba nhất.
"Cháu đi làm việc đi, không cần ở đây với ông già này đâu." Lục Bá Minh xua tay, nói xong lại bắt đầu ho khan.
"Hay là để cháu đỡ ông nằm xuống, sẽ dễ chịu hơn chút."
Lục Bá Minh xua tay: "Không cần, ông ngồi một lát, nằm suốt ngày cũng khó chịu. Cháu đi làm việc đi, không cần lo cho ông."
Tô Mạt châm thêm chút nước nóng vào ca tráng men uống nước của Lục Bá Minh rồi mới rời đi.
Sau khi về nhà, Tô Mạt cất đồ mua ở cung tiêu xã vào không gian, sau đó lại dùng bao tải đựng hết chỗ quả óc chó và hạt dẻ đã phơi khô. Hạt dẻ đựng được 1 bao tải, quả óc chó đựng được 2 bao tải, hạt thông đựng được 1 bao tải, nấm hạt dẻ và rau dại cũng mỗi thứ đựng được hơn nửa bao tải.
Dùng bao tải đựng vào, cảm giác hiện hữu cũng rõ rệt hơn, nhìn quả thực không ít, đúng là có cảm giác được mùa. Đợi chỗ đang phơi trên đất khô rồi lại có thể đựng thêm một bao tải nữa. Đợi kệ gỗ đến thì xếp hết lên.
Làm xong những việc này, Tô Mạt lại ra vườn rau, truyền chút dị năng cho rau ở mỗi mảnh đất để chúng mọc tươi tốt nhưng lại không quá mức lố bịch.
Sau đó, lại truyền dị năng cho ba cây nhân sâm hoang dã, đặc biệt quan tâm đến cây lâu năm kia, cho đến khi cạn kiệt dị năng mới dừng tay.
Làm xong, Tô Mạt mới lấy vải thô mua mới từ trong không gian ra, dựa theo kích thước của Tô Đình Khiêm đã đo buổi sáng, bắt đầu cắt may. Lại lấy vải bông hoa nhí còn thừa ra cắt lớp lót.
Cắt xong, dùng máy may may mặt vải thô và lớp lót vải hoa nhí lại với nhau.
Làm xong trời cũng không còn sớm nữa, Tô Mạt cất các mảnh áo đi, định nấu cơm trước, tối sẽ nhồi bông sau.
Ngay lúc Tô Mạt chuẩn bị nấu cơm, bên ngoài sân truyền đến tiếng gọi: "Chị dâu, chị dâu, chị có nhà không?"
Tô Mạt ra ngoài xem, thấy một cô vợ trẻ, bụng mang dạ chửa, tay xách một con cá đứng ngoài cổng sân.
Thấy Tô Mạt đi ra, cô vợ trẻ đó nở nụ cười: "Chị dâu, em là Long Tú Mai vợ Lục Quốc Bình, hôm nay anh ấy xuống sông bắt được mấy con cá, bảo em mang một con đến cho chị dâu nếm thử." Nói xong giơ con cá được buộc bằng dây cỏ trên tay lên.
"Ôi chao, thế này ngại quá." Tô Mạt vội vàng ra mở cổng sân, mời Long Tú Mai vào.
Người ta có lòng tốt mang đến, Tô Mạt đương nhiên sẽ không không biết điều mà nói không lấy.
Long Tú Mai đưa cá cho Tô Mạt, cười nói: "Bình thường anh Trường Chinh rất chăm sóc Quốc Bình, bọn em cũng chẳng có đồ gì tốt. Cá này mới bắt, tươi lắm, tối nay chị dâu nấu mà ăn."
"Được." Tô Mạt nhận lấy, cười nói, "Cảm ơn hai vợ chồng cô chú, tối nay tôi có thịt ăn rồi. Nào, vào nhà ngồi một lát."
"Thôi ạ, chị dâu, em còn phải về nấu cơm nữa." Long Tú Mai xua tay, định đi ra ngoài.
Tô Mạt thấy cô ấy bụng mang dạ chửa, đoán chừng cũng không đi thu hoạch đồ mùa thu bèn nói: "Tú Mai, cô đợi tôi một lát."
Nói xong vội vàng chạy vào nhà, lấy một cái giỏ cỏ đựng đầy một giỏ hạt dẻ và quả óc chó, xách ra đưa cho Long Tú Mai.
"Tôi cũng chẳng có đồ gì, mấy hôm nay lên núi nhặt được ít đồ núi, cô cầm về nếm thử."
Long Tú Mai xua tay lia lịa: "Chị dâu, cái này không được đâu, chị giữ lại mà ăn." Nói rồi còn lùi lại mấy bước, dọa Tô Mạt vội vàng đỡ lấy cô ấy.
"Cô cẩn thận cái bụng chút. Trông to thế này, mấy tháng rồi?"
"Bảy tháng rồi ạ." Long Tú Mai nói, trên mặt tràn đầy ánh hào quang của tình mẫu tử.
Tô Mạt nhét cái giỏ cỏ vào tay Long Tú Mai, nói: "Không có gì là không được cả, tôi còn ăn được cá của cô chú, tôi có chút đồ núi này cô chú lại không ăn được à? Hay là cô chê đồ này?"
Nghe Tô Mạt nói vậy, Long Tú Mai mới xách giỏ cỏ lên: "Sao lại chê được, hạt dẻ và quả óc chó này là đồ tốt đấy."
Hai thứ này là hàng hiếm, mọi người đều dòm ngó, hàng năm mỗi nhà nhặt được chẳng bao nhiêu.
"Không chê là tốt rồi, cô mang về nhà ăn đi." Tô Mạt cười nói.
Long Tú Mai cũng vui vẻ, chào tạm biệt Tô Mạt xong xách giỏ cỏ vui vẻ ra về.
Vốn dĩ trước khi đến, cô ấy còn sợ Tô Mạt từ thành phố lớn đến, gia thế lại tốt sẽ chê bai người nhà quê bọn họ. Không ngờ lại dễ gần như vậy, Quốc Bình nói đúng, người anh Trường Chinh chọn thì không có ai kém cả.
Sau khi Long Tú Mai đi, Tô Mạt thở dài. Được rồi, trong nhà có ba cái giỏ cỏ đều bị cô đem tặng người ta hết rồi. Xem ra phải tìm người đan cho mấy cái, hoặc dứt khoát học một chút, sau này tự mình đan cho xong.
Mấy cái giỏ cỏ này đều được đan bằng rơm rạ, chắc chắn bền bỉ.
Tô Mạt xách con cá Long Tú Mai mang đến, ước chừng khoảng hai cân, vội vàng xách ra giếng, lấy dao làm thịt, chặt thành mấy khúc, rửa sạch sẽ.
Phần thịt thân cá cô định cho ít hành gừng vào om xì dầu, phần đầu cá đuôi cá cô định nấu canh cá.
Tô Mạt nhóm bếp lò nhỏ trước, lấy cái nồi dùng ở mạt thế của mình ra, cho dầu vào chiên vàng hai mặt đầu cá và đuôi cá, rồi cho gừng vào, nhỏ vài giọt rượu nấu ăn cho thơm, sau đó đổ nước lạnh vào, đun sôi lửa lớn rồi để ninh từ từ.
Nghĩ đến sức khỏe của Lục Bá Minh, Tô Mạt lại vào trong phòng, định đào hai cái rễ sâm con bỏ vào.
Vì không biết liều lượng thế nào là phù hợp nên Tô Mạt không dám dùng cây lâu năm kia, bới đất ở một trong những cây bốn lá, lấy hai cái rễ con xuống. Rửa sạch xong thì ném vào trong canh cá nấu cùng.
Sau đó lại bắc nồi lớn, làm món cá om bên đó.
Đợi canh cá ninh đến khi nước trắng như sữa, Tô Mạt lại cho thêm ít rau mùi để khử tanh, sôi lên thì múc một bát cho mình uống, chỗ còn lại múc hết vào liễn sành, định lát nữa mang sang cho Lục Bá Minh.
Đợi cá om cũng xong, Tô Mạt múc một chậu, cõng gùi, bật đèn pin đi sang nhà họ Lục.
Lúc Tô Mạt đến, ba người già đang chuẩn bị ăn tối. Tô Mạt thấy trên bàn chỉ có một đĩa rau xào và một chậu cháo ngô xay, vội vàng đặt gùi xuống.
"Vợ Quốc Bình chập tối mang cho cháu con cá, cháu nấu ít canh cá và cá om, mang sang cho mọi người nếm thử."
"Một con cá cháu tự ăn là được rồi, cho chúng ta ăn hết thì cháu ăn gì." Thiện cảm của Lý Nguyệt Nga đối với Tô Mạt thực sự tăng lên từng ngày.
"Cháu vẫn còn mà, cá không nhỏ đâu, một mình cháu ăn không hết." Tô Mạt cười, bưng liễn sành và chậu trong gùi ra đặt lên bàn.
"Canh cá này ông uống nhiều một chút, tốt cho sức khỏe." Tô Mạt dặn dò, nói xong liền xách gùi đi về.
Lục Bá Minh ho là do thể hư, không phải kiểu cảm cúm ho khan đời sau nên ăn cá không sao.
Nhìn Tô Mạt đi nhanh như gió, Lục Bá Minh nói với hai người: "Tiểu Mạt là đứa tốt, Trường Chinh không ở nhà, hai người đối xử với con bé tốt một chút."
Hai người vội gật đầu.
Tay nghề nấu nướng của Tô Mạt thì khỏi phải bàn, ba người ăn sạch sành sanh đồ ăn. Một liễn sành canh cá đó, Lục Thanh An uống bốn bát, ngay cả Lục Bá Minh vốn không thấy ngon miệng lắm cũng uống hai bát.
Buổi tối lúc đi ngủ, Lục Bá Minh chỉ cảm thấy dường như cả người không còn nặng nề như thế nữa, ngủ ngon hơn trước.
Lục Thanh An lại cảm thấy hơi nóng trong người, trằn trọc không ngủ được, nhìn vợ nằm bên cạnh bèn đưa tay sang.
Nào ngờ bị Lý Nguyệt Nga đập bốp một cái: "Ông định làm gì? Già đầu rồi còn không đứng đắn."
Lục Thanh An ngượng ngùng nói: "Cũng không biết tại sao, cứ cảm thấy nóng trong người thế nào ấy."
Lý Nguyệt Nga: ...
Nhân sâm hoang dã là vật đại bổ nguyên khí, mặc dù chỉ là rễ con nhưng công hiệu cũng không yếu.
Canh cá đó, Lục Bá Minh thể nhược uống vào không sao, Tô Mạt và Lý Nguyệt Nga là phụ nữ uống vào cũng không sao.
Nhưng Lục Thanh An tuy đã ngoài năm mươi nhưng vẫn thân cường lực tráng, lại uống nhiều, tự nhiên sẽ thấy hơi nóng trong người.
Đề xuất Xuyên Không: Thập Niên 70: Quân Hôn Cưới Trước Yêu Sau Nhắm Mắt Phát Tài