Chương 5: Trùng sinh trong men sứ
Nhiệt độ của lửa lò không hề nóng rát, trái lại còn mang một hơi ấm kỳ lạ. Tôi và Chu Dã đứng giữa buồng lò, xung quanh là những dòng men đang tuôn chảy, hiện lên một sắc đỏ đẹp đẽ chưa từng thấy — không phải màu đỏ của máu, mà là sắc đỏ của ráng chiều, ấm áp và tĩnh lặng. Dòng men như có sinh mệnh, nhẹ nhàng chảy dưới chân chúng tôi, phát ra tiếng "sột soạt" khe khẽ, tựa như tằm xuân đang gặm lá dâu.
"Nhìn kìa." Chu Dã chỉ vào vách lò, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. Ngón tay anh khẽ run rẩy, đôi mắt phản chiếu ánh lửa bập bùng. Lớp rêu xanh trên vách lò bắt đầu phát sáng, như vô số vì sao nhỏ đang nhấp nháy.
Trên vách lò hiện lên từng thước phim: Lò nhà họ Đào năm 1936, Đào Minh Đức trẻ tuổi ôm lấy đứa trẻ Tú Hồng, ánh mắt đầy vẻ không nỡ; Tú Hồng mỉm cười trong lửa lò, không chút oán hận; ông nội tôi lén sửa đổi công thức, cố gắng chấm dứt việc tế máu; cảnh tượng cha của Chu Dã được cứu... Mỗi khung hình đều sống động như thật, giống như thời gian đang quay ngược lại. Sắc men trong tranh từ đỏ máu chuyển thành màu đỏ cam ấm áp, như thể muốn nhắn nhủ điều gì đó với chúng tôi.
"Hóa ra là vậy." Tôi đã hiểu, "Men Tế Hồng không phải để báo thù, mà là để được thấu hiểu." Giọng tôi vang vọng trong buồng lò, mang theo sự giác ngộ. Nhiệt độ của lửa lò vừa vặn, không nóng cũng không lạnh, tựa như vòng tay của mẹ.
Hình bóng Tú Hồng xuất hiện trước mặt chúng tôi, lần này hoàn toàn là dáng vẻ của một thiếu nữ bình thường: "Men sứ đã ghi lại mọi ký ức. Sự hối hận của cụ tôi năm đó, sự cắn rứt của ông nội tôi, sự cứu chuộc của ông nội chị... đều ẩn giấu trong sắc men này." Giọng cô nhẹ nhàng như gió xuân lướt qua rừng trúc, mang theo một sự run rẩy khó nhận ra. Tà váy đỏ của cô khẽ đung đưa trong lửa lò, như muốn bay theo gió.
Cô đưa tay ra, những ngón tay thon dài và nhợt nhạt: "Giờ đây, đến lượt các người chọn cách sử dụng ký ức này." Trong mắt cô lấp lánh ánh sáng mong đợi, như một lữ khách chờ đợi ngàn năm cuối cùng cũng thấy đường về. Ánh trăng xuyên qua khe nứt trên mái cửa sổ chiếu vào, để lại những bóng sáng loang lổ trên người cô.
Tôi và Chu Dã nhìn nhau, tâm ý tương thông. Ánh lửa nhảy múa trên mặt chúng tôi, phản chiếu biểu cảm kiên định. Dòng men bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy tuyệt đẹp, bao quanh chúng tôi ở giữa.
"Hãy để nó trở thành quá khứ." Tôi nói, "Men Tế Hồng nên là nghệ thuật, không phải lời nguyền." Giọng tôi kiên định mà dịu dàng, như đang nói với một đứa trẻ bị tổn thương. Nhiệt độ lửa lò dường như lại tăng lên đôi chút, như đang đáp lại quyết tâm của tôi. Màu sắc của men bắt đầu thay đổi, từ đỏ máu chuyển thành đỏ cam ấm áp.
Chu Dã bổ sung: "Chúng ta có thể dùng công nghệ hiện đại để mô phỏng sắc men này, không cần phải tế máu nữa." Đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng trí tuệ, "Khoa học và nghệ thuật có thể cùng tồn tại, truyền thống và đổi mới có thể dung hòa." Giọng anh vang vọng trong buồng lò, mang theo niềm khao khát về tương lai. Lớp rêu trên vách lò bắt đầu phát sáng, như vô số vì sao nhỏ đang chúc phúc cho chúng tôi.
Tú Hồng mỉm cười, đây là lần đầu tiên tôi thấy nụ cười thật sự của cô: "Vậy thì, món nợ của lò nhà họ Đào, xóa bỏ." Hình bóng cô bắt đầu phát sáng, tan biến dần từ dưới chân. Nụ cười của cô mang theo sự giải thoát, cũng mang theo lời chúc phúc. Lửa lò bỗng bùng lên mạnh mẽ, nhưng không phải để nuốt chửng, mà là để tẩy lễ.
Chúng tôi cảm thấy một dòng ấm áp rót vào từ đỉnh đầu, mang theo vô số ký ức — kỹ nghệ của nhà họ Đào, tài hoa của Tú Hồng, trí tuệ của các nghệ nhân đời đời... Mỗi ký ức đều rõ ràng như mới hôm qua, như thể chính mình đã trải qua. Dòng men bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy tuyệt đẹp, bao quanh chúng tôi ở giữa.
Ký ức ùa về như thủy triều: Nụ cười của Tú Hồng trong lửa lò, sự hối hận của Đào Minh Đức, sự cứu chuộc của ông nội tôi, lòng biết ơn của cha Chu Dã... Mỗi khung hình đều tràn đầy hào quang nhân tính. Dòng men bắt đầu phát ra ánh sáng nhạt, như phản hồi lại quyết tâm của chúng tôi.
"Cảm nhận được không?" Chu Dã khẽ hỏi, "Sắc men đang đáp lại chúng ta." Giọng anh đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Nhiệt độ lửa lò trở nên dễ chịu hơn, như ánh nắng ngày xuân.
Tôi gật đầu, quả đúng là vậy. Màu sắc của men bắt đầu thay đổi, từ đỏ máu chuyển thành đỏ cam ấm áp, như ráng chiều chiếu trên mặt hồ. Lớp rêu trên vách lò phát sáng như muôn vàn vì sao. Trong không khí thoang thoảng hương đàn hương, khiến lòng người tĩnh lặng.
Ký ức tiếp tục hiện ra: Sự giằng xé của Đào Minh Đức trước lò lửa, những giọt nước mắt trong mắt ông khi ôm Tú Hồng; sự bình thản của Tú Hồng trong lửa lò, cô không oán hận, chỉ có sự thấu hiểu; bóng dáng ông nội tôi, Đào Viễn Sơn, trong căn phòng tối đang sửa đổi công thức, cố gắng dùng phương pháp khác thay thế tế máu; cảnh cha Chu Dã được cứu khi còn là đứa trẻ quấn tã...
"Hóa ra bí quyết của men Tế Hồng chưa bao giờ là tế máu, mà là chân tâm." Chu Dã lẩm bẩm, mắt anh rưng rưng lệ. Nhiệt độ lửa lò trở nên dễ chịu hơn, như ánh nắng ngày xuân.
Dòng men bắt đầu phát ra ánh sáng nhạt, như đang nhắn nhủ điều gì đó. Lớp rêu trên vách lò phát sáng như muôn vàn vì sao đang chúc phúc cho chúng tôi. Trong không khí thoang thoảng hương đàn hương, khiến lòng người tĩnh lặng.
Khi ngọn lửa tắt lịm, chúng tôi thấy mình đang đứng bên ngoài lò cũ, trời đã sáng. Tại cửa lò đặt một chiếc bình sứ men Tế Hồng hoàn chỉnh, nhưng lần này sắc men không còn đỏ như máu, mà là màu đỏ cam ấm áp, như ráng chiều trên mặt hồ. Bề mặt bình sứ nhẵn bóng như gương, phản chiếu gương mặt mệt mỏi nhưng mãn nguyện của chúng tôi.
"Sắc men đang thở." Chu Dã khẽ nói, ngón tay lướt nhẹ qua bình sứ. Động tác của anh rất nhẹ nhàng, như đang vuốt ve một đứa trẻ sơ sinh. Bình sứ như có sinh mệnh, sắc men khẽ thay đổi theo nhịp tim của chúng tôi.
Tôi gật đầu, quả đúng là vậy. Bình sứ như có sinh mệnh, sắc men khẽ thay đổi theo nhịp tim của chúng tôi. Đây không phải là sự kết thúc của một lời nguyền, mà là sự khởi đầu của một cuộc đời mới. Từ trong bình sứ truyền đến tiếng nhịp tim khe khẽ, hòa cùng nhịp điệu của chúng tôi.
Phía xa, những ánh lửa lò của Cảnh Đức Trấn lấp lánh như vô số men Tế Hồng mới sinh đang vẫy gọi chúng tôi. Gió sớm thổi qua, mang theo không khí trong lành và hương thơm của đất. Nợ của nhà họ Đào đã trả xong. Linh hồn của Tú Hồng đã được giải thoát. Men Tế Hồng đã hồi sinh.
Chúng tôi mang chiếc bình sứ mới sinh trở về xưởng vẽ, phát hiện ra sắc men dưới ánh trăng biết hát — không phải tiếng kêu gào kinh hoàng, mà là tiếng cười trong trẻo của thiếu nữ. Men Tế Hồng cuối cùng không còn là nợ máu, mà là ký ức. Mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, bình sứ lại phát ra ánh đỏ nhạt, như thể Tú Hồng đang gửi lời cảm ơn đến chúng tôi.
Trên tường xưởng vẽ treo câu nói cuối cùng ông nội để lại: "Men như lòng người, chân tâm tựa sắc men." "Giờ đây, cuối cùng chúng ta đã hiểu ý nghĩa của câu nói này." Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào bình sứ, sắc men càng thêm ấm áp.
"Chúng ta thành công rồi." Chu Dã khẽ nói, mắt lấp lánh lệ. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. Những ngón tay chúng tôi đan vào nhau, như sự giao thoa của hai linh hồn.
Tôi gật đầu, lòng tràn đầy sự bình yên. Men Tế Hồng không còn là lời nguyền, mà là lời chúc phúc. Nó ghi nhớ mọi ký ức, nhưng đã chọn cách tha thứ. Sắc men trên bình sứ lấp lánh dưới ánh mặt trời, như đang kể lại điều gì đó.
"Từ nay về sau," tôi nói, "men Tế Hồng sẽ không còn là bí mật, mà là sự kế thừa." Giọng tôi vang vọng trong xưởng vẽ, mang theo sự quyết tâm.
Chu Dã mỉm cười: "Phải, hãy để mỗi thế hệ đều nhớ về câu chuyện này, nhưng không bao giờ lặp lại bi kịch này nữa." Trong mắt anh lấp lánh ánh sáng của hy vọng.
Chúng tôi nhìn chiếc bình sứ mới sinh, nó tĩnh lặng đứng trên bàn làm việc, sắc men ấm áp và bình yên. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu. Câu chuyện về men Tế Hồng sẽ mãi mãi lưu truyền, nhưng không còn là máu và nước mắt, mà là tình yêu và ký ức.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi lên bình sứ, sắc men càng thêm ấm áp. Phía xa, những ánh lửa lò của Cảnh Đức Trấn lấp lánh, như đang chúc mừng cho chúng tôi. Men Tế Hồng cuối cùng đã có được cuộc đời mới, không còn là lời nguyền, mà là lời chúc phúc.
Đề xuất Ngọt Sủng: Sau Khi Hình Tượng Phu Quân Thâm Tình Của Công Tử Hào Môn Sụp Đổ