Chương 51: Tổ Ong Rơi Xuống, Hoa Phi Gặp Nạn Giữa Sân Đình
A Liên ngồi xổm trên đôn đá dưới hành lang, bàn tay nhỏ bé bám lấy lan can, nhìn đến mắt đều sáng lên.
Vừa rồi còn lo lắng Vương phi sẽ bị Hoa phi làm khó dễ, không ngờ Vương phi lại lợi hại như vậy, bộ dáng vặn cằm Hoa phi kia, tư thế lạnh mặt chất vấn kia, nửa điểm không thấy sự ôn hòa ngày thường, ngược lại lộ ra cỗ hiên ngang không dễ chọc.
“Oa, Vương phi thật lợi hại!”
A Liên trộm reo hò trong lòng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hưng phấn, chỉ cảm thấy tràng cảnh này còn đã nghiền hơn nghe kể chuyện, nhịn không được nắm chặt nắm đấm nhỏ lẩm bẩm, “Nên trị ả như vậy! Ai bảo ả vô cớ hãm hại Vương phi chứ...”
Đang nhìn đến hăng say, nàng bỗng nhiên muốn làm chút gì đó giúp Vương phi xả giận, ánh mắt nhìn loạn bốn phía, vô tình ngẩng đầu, vậy mà liếc thấy giữa cành cây hòe già cách đó không xa, treo một cái tổ ong mật nặng trĩu, một đoàn đen sì, nhìn thôi đã thấy dọa người.
Mắt A Liên đảo một vòng, trong lòng sinh ra một chủ ý nghịch ngợm: “Nếu đánh tổ ong mật xuống, dọa Hoa phi xấu xa kia một chút, chắc chắn rất vui!”
Nàng lặng lẽ lẻn đến góc đình viện, tìm được một cây trúc dài dựa vào tường để nghiêng, tốn sức ôm lấy, vác lên vai, kiễng mũi chân nhích về phía Hoa phi.
Lúc này Tô Nhụy Dao đang gắt gao kìm kẹp cằm Hoa phi, hai người giằng co không xong, cung nhân người người im như ve sầu mùa đông, không ai lưu ý đến động tác của nhóc con này.
A Liên tìm chuẩn góc độ, nhắm ngay tổ ong mật trên cây hung hăng chọc một cái, lại dùng sức khều một cái.
Chỉ nghe “ong” một tiếng, tổ ong mật bị ngạnh sinh sinh đánh xuống, mang theo vô số con ong mật bị kinh động, thẳng tắp rơi xuống dưới.
Nàng vốn định đánh vào bên chân Hoa phi dọa ả một chút, nhưng cây trúc quá dài không dễ khống chế, cộng thêm gió thu thổi qua, tổ ong mật vậy mà lệch phương hướng, “bộp” một tiếng, không lệch không nghiêng nện vào trên mặt Hoa phi!
Đất và sáp ong tầng ngoài tổ ong trong nháy mắt vỡ vụn, mấy con ong mật bị kinh động ong ong vây quanh Hoa phi xoay tròn, mà tàn hài tổ ong vỡ vụn kia, vậy mà có một khối nhỏ ngạnh sinh sinh găm vào trán ả, dính tóc và gai ong vụn vặt, đau đến mức mắt Hoa phi đều thẳng ra.
“A —! Đau chết Bổn cung rồi!”
Hoa phi mạnh mẽ thét lên chói tai, cũng không màng giả bộ yếu đuối nữa, hai tay lung tung đi cào tổ ong trên mặt, cố tình gai ong đâm sâu, càng cào càng đau, nước mắt hòa cùng mồ hôi lạnh chảy xuống, dung nhan vốn tinh xảo hồ thành một đoàn, chật vật đến cực điểm.
A Liên thấy thế, trước là sửng sốt một chút, lập tức nhịn không được ôm bụng cười ra tiếng: “Ha ha ha! Đánh lệch rồi! Vừa vặn nện vào mặt ả!”
Tô Nhụy Dao cũng buông lỏng tay, nhìn bộ dáng phát điên của Hoa phi, đáy mắt lướt qua một tia ý cười khó phát hiện.
Cung nhân xung quanh muốn cười lại không dám, nghẹn đến đỏ bừng cả mặt, chỉ có tiếng ong mật ong ong và tiếng kêu đau của Hoa phi, tiếng cười của A Liên, đan xen vang vọng trong đình viện ngày thu.
Tô Nhụy Dao thu hồi ánh mắt, cúi người nhéo bàn tay nhỏ bé của A Liên, giọng điệu mang theo vài phần bất đắc dĩ lại dung túng: “A Liên, chuyện này coi như bị cô làm lớn rồi.”
Nàng liếc mắt nhìn Hoa phi còn đang phát điên, đỉnh mày hơi nhíu, “Cô gây họa, chúng ta e là bị quấn lấy, không thiếu được một trận phiền toái.”
A Liên chớp đôi mắt tròn vo, không thèm để ý lắc lư cái đầu nhỏ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn dính ráng hồng sau khi cười: “Có cái gì phiền toái chứ?”
Nàng ghé vào bên tai Tô Nhụy Dao, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Hoa phi cố ý hại Vương phi, vốn dĩ là không đúng! Hơn nữa... Vương phi lợi hại như vậy, một chút cũng không dễ chọc, ả chắc chắn không dám thật sự làm gì chúng ta nha!”
Nói xong, nàng còn đắc ý hất cái cằm nhỏ lên, dường như vừa rồi nện trúng tổ ong mật là công lao tày trời, hoàn toàn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
Tô Nhụy Dao nhìn bộ dáng ngây thơ lãng mạn của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu, sự căng thẳng trong lòng ngược lại bị lời nói trẻ con này làm loãng đi một chút.
Đề xuất Ngược Tâm: Sau Khi Tôi Phá Thai, Bạn Trai Tôi Mất Khả Năng Sinh Sản
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor